Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1600: Đẹp

Trước Tiếp

Ngọc Văn hô dừng xe, Tô Huyên mở mắt ra rồi nhắm lại. Thị thắc mắc hỏi:

- Sao lại dừng xe?

Bên ngoài tuyết đang rơi, đã rơi hơn non nửa canh giờ rồi. Ngọc Văn nhìn chằm chằm vào những bông tuyết trên vai chàng trai, hẳn là đã đứng đó một lúc lâu, Ngọc Văn gọi gã sai vặt qua, nói:

- Ngươi đi hỏi công tử kia vì sao lại đứng trước cửa phủ?

Gã sai vặt có chút bối rối, quay đầu nhìn Ngũ phu nhân cũng đang thắc mắc. Thấy ngũ thái phu nhân gật đầu mới hạ rèm xe rời đi.

Tô Huyên thoáng nhìn ra ngoài qua cửa kính, thấp giọng hỏi:

- Con quen à?

Ngọc Văn: - Lần trước con cùng bà nội đến quán trà gặp được, vị này chính là người đã ganh đua cao thấp với Trác Cổ Du – Cố công tử.

Lúc này Tô Huyên đã nhìn thấy mặt của chàng trai, sắc mặt có hơi tím tái, vừa nhìn là biết đã chịu lạnh một lúc lâu, con gái lại đang trông mong mà nhìn ra ngoài làm thị giật mình.

Cố Thăng ôm bức tranh trong lòng, cảm thấy rất lạnh. Y không nỡ mua áo choàng dày, tuy trên người có mặc áo bông nhưng vì đợi lâu nên cũng đã lạnh cóng.

Gã sai vặt tiến lên hỏi:

- Công tử đang đợi người sao?

Cố Thăng hoàn hồn: - Ừm.

Gã sai vặt ngước mắt lên nhìn tòa nhà đằng trước, nói:

- Tiểu nhân thấy công tử chờ đợi đã lâu, ngài cứ chờ như vậy cũng không phải cách hay. Thôi để tiểu nhân gọi người ta giúp ngài.

Những hạ nhân như bọn họ vừa nhìn đã biết được ý tứ, rõ ràng là bắt nạt vị công tử trước mặt nhưng gã sai vặt này thì không sợ.

Cố Thăng vội vươn tay cản lại:

- Không cần phiền hà vậy đâu, ta đến để đưa tranh thôi.

Gã sai vặt giả vờ không nghe thấy, đã nhanh chân đi gõ cửa rồi. Người gác cửa dựng tai lên nghe động tĩnh bên ngoài từ nãy giờ, sau khi nghe tiếng đập cửa thì mở hé ra một chút, còn chưa kịp hỏi là ai, gã sai đã cười nói:

- Ta là tôi tớ của Chu hầu phủ, có quen biết công tử ngoài cửa. Chủ tử nhà ta bảo ta hỏi xem vì sao lại để công tử đứng hứng gió lạnh ngoài cửa, công tử đã đắc tội ai trong phủ sao?

Người gác cửa toát mồ hôi lạnh sau lưng, nói:

- Tiểu nhân... để tiểu nhân đi thông báo ngay.

Gã sai vặt chờ người gác cổng đi rồi, gật đầu với Cố công tử và nhanh chóng chạy lại phía xe ngựa. Gã sai vặt kể lại một lần những gì mình đã nói, quả nhiên gã sai vặt nhà giàu đều là những người tinh ranh.

Ngọc Văn bảo nha hoàn ban thưởng:

- Làm tốt lắm.

Gã sai vặt được thưởng một hạt đậu vàng, vui mừng khôn xiết. Chủ tử là người hào phóng nhất, có biết bao nhiêu người muốn làm người hầu trong Chu phủ. Giữa các chủ tử không có tranh chấp, những hạ nhân như bọn họ không cần phải lo lắng cho mạng nhỏ của mình, làm tốt còn được nhận lại giấy bán thân, ai mà không ghen tị với họ chứ.

Trước cửa Đỗ gia, Đỗ công tử tỏ ra áy náy:

- Tôi tớ trong nhà thấy ta nghỉ ngơi nên không dám gọi, để Cố huynh phải đợi lâu rồi.

Cố Thăng rất thông minh, trên mặt không biểu hiện gì:

- Là do ta đến không đúng lúc.

Một tay Đỗ công tử đưa túi tiền ra, một tay cầm lấy bức tranh nói:

- Cố huynh phải chịu lạnh vì ta, ở đây có hai mươi lượng bạc, mười lượng để trả cho bức tranh, mười lượng còn lại là để ta đền tội.

Cố Thăng nhanh nhẹn nhận lấy:

- Cũng không còn sớm, Cố mỗ xin phép về trước.

Đỗ công tử mỉm cười gật đầu, sau đó nhìn về phía xe ngựa hầu phủ ở xa xa. Lại hít sâu một hơi rồi mỉm cười đóng cửa lại.

Cố Thăng cầm bạc nhanh chóng chạy đến trước xe ngựa hầu phủ, y tưởng là Chu công tử nên vội càng cảm ơn:

- Hôm nay cảm ơn Chu công tử.

Ngọc Văn nghe vậy thì kéo rèm xe ra:

- Cố công tử, trong xe ngựa không có tiểu thúc của ta.

Cố Thăng ngơ ngác, phải một lúc sau mới hoàn hồn lại. Y ngập ngừng nói:

- An Hòa huyện chúa?

Ngọc Văn nhướng mày:

- Ngươi biết ta à?

Cố Thăng cúi đầu không dám nhìn:

- Đúng vậy, tại hạ có từng nghe kể về huyện chúa.

Hôm nay là tiệc trà của Vĩnh An quốc công phủ, y đã nghe người ta nói qua nên đoán là huyện chúa.

Ngọc Văn hạ rèm xe ngựa xuống:

- Đi thôi.

Cố Thăng đợi xe ngựa đi rồi mới từ từ ngẩng đầu, nắm chặt túi tiền trong tay. Lúc nãy là An Hòa huyện chúa sao?

Nhớ đến chiếc áo choàng màu đỏ, đồ trang sức hồng bảo thạch của thiếu nữ, y chỉ nghĩ đến một từ: lóa mắt!

 

Chủ viện Chu hầu phủ

Trúc Lan cẩn thận nhìn Ngọc Văn, hỏi với giọng điệu chắc chắn:

- Ngọc Văn rất vui vẻ đúng không?

Đôi mắt Ngọc Văn sáng lấp lánh:

- Bà nội, bà nội còn nhớ hai vị công tử tuấn tú ở quán trà không?

- Nhớ chứ.

Ngọc Văn: - Hôm nay cháu nhìn thấy Cố Thăng công tử, nhìn gần càng đẹp hơn, khuôn mặt như ngọc, quân tử khiêm nhường.

Trúc Lan : “???”

Tô Huyên thấy mẹ chồng nhìn mình thì kể lại chuyện đã xảy ra:

- Vị Cố công tử kia bị người ta làm khó, nha đầu này giúp người ta.

Trúc Lan nhất thời hối hận vì đã không đi đến phủ Quốc Công, không xem được một số trò hay. Cô thử hỏi cháu gái:

- Cháu cảm thấy y có tốt không?

Ngọc Văn thấy bà nội và mẹ đều nhìn mình với ánh mắt căng thẳng, cười tủm tỉm:

- Y rất đẹp trai.

Trúc Lan: “...”

Tô Huyên: “...”

Tại sao lại có cảm giác quen thuộc thế nhỉ?

Đột nhiên thị sực nhớ ra trước đây mình đã không màng quy củ mà theo đuổi tướng công!

Trúc Lan ho nhẹ một tiếng:

- Cháu vẫn còn nhỏ.

Nha đầu có vóc dáng giống Tô Huyên, nhìn thì có vẻ đã 15-16 tuổi nhưng thực ra vẫn còn nhỏ.

Ngọc Văn đảo mắt:

- Hai năm nữa sẽ cập kê, không còn nhỏ.

Trúc Lan : “...”

Ở cổ đại đính hôn sớm, thành thân sớm!

Tô Huyên ôm ngực:

- Con đừng có trêu mẹ.

Ngọc Văn cười ha hả:

- Mẹ, con trêu mẹ đó, con sẽ không đính hôn sớm đâu, đợi cập kê rồi mới tính.

Ngọc Văn thực sự cảm thấy mình vẫn còn nhỏ, tuy rằng có nhiều người đang nhìn chằm chằm nàng ấy nhưng thực sự nàng ấy chưa muốn đính hôn, chỉ đơn giản là thưởng thức cái đẹp thôi.

  -

Tối đó hai vợ chồng Khương Thăng đến, Tuyết Mai nói xử lý hạ nhân như thế nào. Những đầy tớ dám ức h**p chủ nhân đều bị bán đi, Tuyết Mai tức giận đến đau tim:

- Mẹ, con còn tìm được bạc bị tham ô trong phòng bọn họ.

Chu Thư Nhân hừ một tiếng, Tuyết Mai lập tức im lặng, thị rất sợ cha, Khương Thăng cũng rụt cổ. Nhạc phụ nghiêm mặt rất đáng sợ.

Chu Thư Nhân: - Tham ô bạc thì đưa đến quan phủ, hôm nay có thể tham ô bạc thì ngày sau có thể bị người khác mua chuộc làm hại chủ tử.

Tuyết Mai chưa từng thấy máu, vẫn là người lương thiện, thị cúi đầu, nói:

- Cha, đã bán rồi.

Chu Thư Nhân trừng mắt nhìn Khương Thăng, Khương Thăng vô cùng oan ức nhưng cũng chỉ có thể chịu trận.

Trúc Lan nói: - Con bán đi hơn nửa tôi tớ, trong nhà có đủ dùng không?

Tuyết Mai lén nhìn cha mình, thấy cha không nhìn mình mới ngẩng đầu:

- Mẹ, con muốn mượn Thanh Tuyết bên cạnh mẹ giúp con chọn tôi tớ mới.

Nói rồi nhìn Thanh Tuyết một cái.

Trúc Lan: - Cũng được, tiện thể giúp con mở mang tầm mắt.

Chu Thư Nhân nói với Khương Thăng:

- Sắp tới ngươi cũng đừng rời khỏi kinh thành nữa.

Khương Thăng đáp lời:

- Cha không nói thì trong một hai năm tới con rể cũng không định rời kinh.

Thứ nhất là y cần phải từ từ tiêu hóa sau mấy năm du lịch, thứ hai là trong nhà đã xảy ra chuyện lớn khiến y không yên tâm.

Chu Thư Nhân ừ một tiếng:

- Ta nghe nhạc mẫu ngươi nói là ngươi muốn tham gia cuộc thi do tiệm tranh tổ chức hả?

Khương Thăng sờ sờ mũi, nói:

- Quả thực có chuyện như vậy, trước đây đã từng mời con rể, con rể đã từ chối, lần này không từ chối được nên đành đồng ý.

Chu Thư Nhân không hiểu biết nhiều về tiệm tranh ở kinh thành, anh nhìn Trúc Lan.

Trúc Lan là khách quen của tiệm tranh, hiểu biết rất nhiều:

- Mỗi năm tiệm tranh ở kinh thành đều sẽ tổ chức thi đấu, chỉ cần là người học vẽ đều có thể tham gia, giám khảo là những nhân vật lớn, rất công bằng.

Trước Tiếp