Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1599: Ấn Tượng Sâu Sắc

Trước Tiếp

Chu Thư Nhân mà tin thì anh chính là đồ ngốc, Hình Bộ không hề nhàn rỗi. Anh nói:

- Ngài tới đúng lúc, ta mới cầm trà ngon từ nhà đến đây.

- Xem ra là ta may mắn.

Trong phòng Chu Thư Nhân luôn có nước sôi, rất nhanh đã pha trà xong. Anh cũng không hỏi ý đồ khi đến đây của Hình Bộ thượng thư, hai người tiếp tục trò chuyện.

Hình Bộ thượng thư uống trà, trong lòng thầm mắng, nếu ông ta không lên tiếng thì người này sẽ không chủ động nói, bèn hỏi:

- Ta nghe nói Hộ Bộ còn trống năm sáu chức vị?

Chu Thư Nhân ngước mắt lên hỏi:

- Trong nhà ngài có con cháu sao?

Hình Bộ thượng thư biết nếu không nói rõ ràng thì vị này sẽ không nói tiếp:

- Trong nhà ta có ba đứa con gái, tướng công của tiểu nữ nhi là thứ cát sĩ ở Hàn Lâm Viện, sắp tới đợt đánh giá ba năm một lần, nên ta đã nghĩ trước nghĩ sau rồi mới đến chỗ ngài xin trà.

Chu Thư Nhân hiểu ra, hỏi:

- Là học trò nhà nghèo mà lần trước ngài chọn cho con gái của mình đó sao?

Hình Bộ thượng thư vuốt râu:

- Đúng vậy, ta biết ngài quản lý Hộ Bộ rất nghiêm khắc, ngài yên tâm, vị con rể kia của ta thực sự có tài.

Chu Thư Nhân nhấp một ngụm trà, hỏi:

- Ngài muốn hắn ở lại kinh thành? Không cho ra ngoài sao?

Hình Bộ thượng thư lắc đầu:

- Nếu để ra ngoài thì không biết bao nhiêu năm mới có thể trở về, để ở kinh thành ngay dưới tầm mắt của ta cũng khá tốt.

Chu Thư Nhân thầm nghĩ, nếu thả ra ngoài mà muốn hồi kinh thì trước tiên là phải có bản lĩnh vượt qua thử thách; thứ hai là phải có sự tác động bên ngoài. Hiển nhiên Hình Bộ thượng thư không muốn lãng phí quá nhiều tài nguyên cho con rể, hơn nữa ở bên ngoài có quá nhiều điều ngoài ý muốn nên không đánh cược được.

Hình Bộ thượng thư lại lên tiếng:

- Lão Tứ của ngài đã đi xa nhiều năm, bây giờ là tri phủ Ninh Châu rồi. Nếu tính kĩ ra thì đã nhiều năm chưa về kinh thành.

Chu Thư Nhân thở dài:

- Đúng vậy, làm quan bên ngoài thân bất do kỷ, nếu nó ở gần thì còn có thể về thăm, nhưng ngặt nỗi ở quá xa.

Hoàng Thượng cần Xương Liêm bén rễ ở phương nam, Lão Tứ muốn về kinh báo cáo công tác cũng rất mệt nhọc.

Hình Bộ thượng thư vẫn hâm mộ Lão Tứ của Chu hầu gia mới chỉ hơn ba mươi tuổi:

- Hầu gia, đề nghị của ta có được không?

Chu Thư Nhân sờ chén trà, nói:

- Ngài cũng biết có rất nhiều người đang để mắt đến mấy chức vị đó, ta đều đã ngăn cản, nhưng nếu ngài đã tự mình đến đây thì ta sẽ bảo Lão Ngũ của ta xem xét kỹ hơn, sau đó chờ kết quả khảo hạch.

Hình Bộ thượng thư hiểu rõ:

- Ta biết phải nói gì khi ra ngoài.

Chu Thư Nhân cụng chén trà, Hình Bộ thượng thư lại nói đến kỳ thi mùa xuân năm sau:

- Dạo này kinh thành vô cùng náo nhiệt, có vài vị cử nhân đi thi rất nổi tiếng. Hẳn là sẽ có tên trong danh sách năm sau.

Chu Thư Nhân mỉm cười, Hình Bộ thượng thư nhàn nhã như vậy bởi vì trong nhà không có ai đi thi.

 

Vĩnh An quốc công phủ

Ngọc Văn có phong hào, những ai thấp hơn đều phải chào hỏi nàng ấy. Nàng ấy đi chào qua các trưởng bối một vòng rồi đi đến chỗ của các vị tiểu thư.

Lâm Hi là quận chúa nhưng không đến, Ngọc Văn là tiểu thư duy nhất ở đây có phong hào. Do đó, không thể không hành lễ với nàng ấy. Nàng ấy tùy ý ngồi xuống một chỗ, nói với mọi người:

- Mọi người cứ tự nhiên đi.

Sắc mặt của Ôn Linh và Thích tiểu thư vô cùng khó coi, nhưng dù khó coi thì đã sao? Ai bảo Ngọc Văn có phong hào chứ.

Ngọc Văn thích nhìn vẻ mặt ghen ghét nhưng lại bất lực không thể làm gì mình của Ôn Linh, ánh mắt nàng ấy đảo qua phong cách trang điểm hôm nay của Ôn Linh. Hôm nay Ôn Linh ăn mặc nhẹ nhàng, khác với nàng ấy rực rỡ. Liên tưởng vị ăn mặc theo lối vừa thấy đã thương và vị gào rú trong quán trà hôm qua, nàng ấy suy luận… Ôn Linh đã có người trong lòng rồi.

Ngọc Lộ và tiểu thư cùng tộc đi đến, nói:

- Hôm nay ta mới biết được muội mặc đồ màu đỏ đẹp đến vậy.

Trước đây nha đầu này vô cùng lười biếng, rất ít khi trang điểm chứ nói gì đến ăn mặc rực rỡ như vậy.

Uông tiểu thư lại càng bối rối, ngập ngừng hỏi:

- An Hòa huyện chúa?

Ngọc Văn cười: - Ngồi đi.

Uông tiểu thư có hơi lo lắng vì cách ăn mặc của huyện chúa, không khó hoà hợp là tốt rồi.

- Đa tạ huyện chúa.

Quy củ rất tốt.

Con chính thất của Vĩnh An quốc công phủ - tiểu thư Trác Á hoàn hồn, bởi vì là chủ nhân nên nàng ta cũng ăn mặc rất nổi bật, thấy An Hòa huyện chúa vẫn có chút mất tự nhiên, nói:

- An Hòa huyện chúa, ta là Trác Á.

Ngọc Văn: - Xin chào.

Vị tiểu thư con của chính thất quốc công phủ này năm nay mười bốn tuổi, cùng một mẹ với Trác Cổ Du. Trước kia rất ít khi ra ngoài, nhưng sau hôm nay sẽ không còn bị nhốt trong phủ nữa.

Từ nãy đến giờ Trác Á luôn được người vây quanh, giọng điệu hời hợt như vậy khiến nụ cười của nàng ta có phần cứng ngắc, nhưng lại nghĩ đến lời dặn dò của mẫu thân, nên vẫn nhiệt tình nói:

- Mấy năm trước quốc công phủ đã cải tạo lại khu vườn, đêm qua mới có tuyết rơi, huyện chúa có muốn đi ngắm cảnh tuyết không?

Ngọc Văn: “...”

Không, nàng ấy chỉ muốn ngồi bất động cho đến khi yến hội kết thúc. Ngọc Lộ nghịch chiếc khăn, không muốn lên tiếng. Uông tiểu thư lại càng không dám nói một lời.

Trác Á: - Huyện chúa?

Ngọc Văn ho khan một cái, nói:

- Ở trong nhà uống trà nghe nhạc có được không?

Trác Á sửng sốt: - Được chứ.

- Nếu tốt thì ta thích ở trong nhà, Trác tiểu thư muốn đi thưởng tuyết nhớ mang theo lò sưởi nhé. Bên ngoài lạnh lẽo.

Trác Á: “...”

Không phải nàng ta muốn đi thưởng tuyết mà là nàng ta muốn dẫn huyện chúa đi xem tuyết, xem người!

Lúc này Ôn Linh đi đến, nói:

- Đúng lúc ta cũng muốn đi thưởng tuyết, mời Trác tiểu thư.

Ngọc Văn vui vẻ:

- Đi đi, Trác tiểu thư không cần đặc biệt chiêu đãi ta, ta ở đây nghe nhạc là được rồi, không cần đi đâu cả.

Cuối cùng số người muốn thưởng tuyết ngày càng nhiều, Trác Á leo lên lưng cọp khó xuống nên chỉ có thể đi ra ngoài theo các vị tiểu thư.

Ngọc Lộ hạ giọng:

- Muốn mời muội đi thưởng tuyết một mình hả?

- Làm gì có chuyện thưởng tuyết, thưởng người thì có.

Ngọc Lộ: - ... Tỷ cũng nghĩ như vậy.

Lúc này nha hoàn Uông phủ đi đến, Ngọc Lộ và Uông tiểu thư vào phòng trưởng bối. Ngọc Văn cảm thán Nhị tỷ làm dâu trong tộc không dễ dàng, chuyện gì cũng phải lo.

  -

Còn bên kia, Tần thị cuối cùng cũng có thể dẫn nữ quyến đi thưởng tuyết, vốn tưởng rằng sẽ nhìn thấy một đôi bích nhân, kết quả là “!!!”

Tô Huyên thấy vậy thì vui vẻ. Có rất nhiều tiểu thư đi thưởng tuyết, và bóng lưng của Trác Cổ Du đang bước rất nhanh.

*

Khương gia

Trúc Lan đến cửa phòng sinh, dò hỏi con gái lớn:

- Sao lại đột nhiên bị ngã rồi sinh non?

Tuyết Mai: - Mẹ, mẹ từ từ thôi.

Sao Trúc Lan từ từ cho được, đến báo tin nói rằng vô cùng nguy hiểm, nếu không cô sẽ không đích thân đến đây, cô hỏi:

- Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Tuyết Mai đỡ Trúc Lan ngồi xuống, nói:

- Trong nhà có mấy cái nha hoàn quản gia, có một người bắt đầu có ý đồ riêng, con đã phạt ả và chuẩn bị bán đi, ai ngờ ả lại ghi hận trong lòng ra tay với Mộc Lam.

Trúc Lan: “...”

Cô cho rằng xung quanh mình sẽ không xảy ra những chuyện như vậy. Sau đó cô nổi giận nhìn hạ nhân trong viện, rất ít khi cô can thiệp vào chuyện gia đình của con gái, con gái và con rể lại thường xuyên không có ở nhà, vốn trong nhà chỉ có Khương Mâu quản lý. Còn Khương gia lão phu nhân thì thôi, không quản lý được hạ nhân. Chủ nhân rời nhà đã lâu nên coi mình như nửa người chủ nhân sao?

Sắc mặt Trúc Lan tối sầm lại, nói:

- Con đã đối xử quá nhân hậu với kẻ khác rồi.

Tuyết Mai cúi đầu, quả thực là lỗi của thị:

- Mẹ, con đã tìm người môi giới bán đi rồi.

Sắc mặt Trúc Lan sa sầm, nói:

- Mẹ thấy bán đi một người vẫn chưa xong đâu, con xử lý triệt để tôi tớ trong nhà cho mẹ.

Con gái là chủ tử nhân hậu hiếm có, làm nô mà khinh chủ, lại còn dám trả thù, tốt lắm.

Trái tim Tuyết Mai run lên, mẹ đã thực sự tức giận. Thị thưa:

- Dạ mẹ, con sẽ xử lý tốt.

- Đừng để mẹ phải can thiệp.

Tuyết Mai: - Vâng.

Mộc Lam mang thai gặp nguy hiểm, cũng may là đứa bé đã được sinh ra không lâu sau đó, vì sinh non nên đứa trẻ ốm yếu, chỉ có thể nuôi dưỡng từ từ. Mà Mộc Lam cũng bị thương cơ thể, cần phải tĩnh dưỡng hai năm.

Lần này là con trai, Khương lão phu nhân vui mừng liên tục niệm Phật. Trúc Lan xác nhận cả đứa bé và người lớn đều không sao, cô không muốn xem con gái xử lý tôi tớ nên đứng dậy đi về nhà.

Còn hai mẹ con Tô Huyên cũng rời khỏi quốc công phủ, Ngọc Văn vốn đang buồn ngủ nhưng khi thấy một người đang đứng trước cửa thì lập tức tỉnh táo. Nàng ấy có ấn tượng sâu sắc với người này!

 

Trước Tiếp