Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Xương Trung và tỷ phu đã đứng trước án thư ( bàn làm việc), bức tranh trên bàn vẽ một rừng mai. Xương Trung thì thầm:
- Đa số tranh của Cố công tử đều là hoa mai.
Khương Thăng nhìn bức tranh trước mặt, bắt đầu dấy lên tâm trạng mến mộ người tài:
- Cố công tử là người yêu mai.
Sự kiêu hãnh của hoa mai ập vào trước mặt, như thể trước mặt mình là một gốc cây hoa mai đang đứng sừng sững trong gió lạnh vừa cao quý vừa kiêu kỳ.
Xương Trung nghe thấy tiếng bước chân liền quay đầu lại, nhìn thấy vị công tử áo dài bên cạnh Cố Thăng bèn hỏi:
- Vị này là?
Cố Thăng còn chưa kịp giới thiệu thì Kỷ công tử đã giành mở miệng trước:
- Tại hạ và Cố công tử cùng đến từ Nghi châu. Cả hai cũng cùng trúng cử nhân, tại hạ tên là Kỷ Đức Minh.
Sắc mặt của Cố Thăng có hơi mất tự nhiên, Kỷ công tử quá vội vàng. Lại lo không biết Chu công tử và Khương tiên sinh sẽ nghĩ thế nào về y?
Xương Trung: - Kỷ công tử mặc áo dài ra ngoài, trời rét như vậy không sợ bị lạnh sao? Mau tiến vào đi, đừng đứng ở cửa nữa.
Kỷ công tử đang lạnh thật, gã sợ bị người cùng viện phát hiện nên vội vã đi vào:
- Cảm ơn Chu công tử.
Cố Thăng không rõ công tử Hầu phủ đang nghĩ gì, y không nghĩ rằng công tử Hầu phủ sẽ không nhận ra tâm tư của Kỷ công tử. Y mím môi đi vào, đóng cửa phòng lại. Trong phòng vẫn sáng trưng, cửa sổ ở đây là cửa kính.
Xương Trung không yêu thích hội họa đến mức si mê như tỷ phu, hắn ngồi ở bên cửa sổ uống trà, Khương Thăng không để ý đến thê đệ mà vẫy tay với Cố Thăng, nói:
- Ta có vài điều muốn hỏi ngươi.
Cố Thăng nào còn để ý đến Kỷ công tử nữa, y gật đầu với Chu công tử rồi bước nhanh đến trước án thư:
- Xin tiên sinh cứ hỏi.
Khương Thăng chỉ vào mấy chỗ trên bức tranh rồi cẩn thận hỏi, Cố Thăng càng nghe càng có điều ngộ ra.
Xương Trung thoáng nhìn, lấy thịt khô từ túi tiền ra chứ không có ý định nói chuyện. Vất vả lắm Kỷ công tử mới có thể tiếp xúc với công tử của Chu hầu phủ, không cam lòng chỉ ngồi đó:
- Cố huynh có thể được công tử coi trọng, ta mừng thay cho Cố huynh.
Xương Trung cười khẩy nhìn Kỷ công tử, dù người này có che giấu kỹ đến đâu cũng không thể giấu được sự ghen tị trong mắt:
- Ta cũng không hiểu biết nhiều về Cố công tử lắm, mỗi lần gặp gỡ Cố công tử luôn làm ta ngạc nhiên, chưa qua bao lâu Cố công tử đã có thể thuê một tiểu viện độc lập, ta thích những người có thể tự lực cánh sinh như vậy.
Kỷ công tử: “...”
Phải chăng công tử Hầu phủ đang muốn ám chỉ gì đó?
Kỷ Đức Minh nhìn cửa sổ bằng kính, trong lòng càng cảm thấy ghen ghét. Tiểu viện có ba gian phòng này một tháng tốn hết năm lượng bạc tiền thuê, toàn tiểu viện đều có cửa sổ bằng kính trong khi tạp viện mà gã thuê khi đóng cửa lại trong phòng rất tối. Lúc gã đề ra việc muốn ở lại đây, Cố công tử đã trực tiếp từ chối. Nụ cười của Kỷ Đức Minh có phần gượng ép.
Đột nhiên nghe thấy:
- Hãy bán bức tranh này cho ta, ta ra giá hai mươi lượng bạc.
Đây là lời Khương Thăng nói, y thật sự thích bức tranh này, tuy rằng còn có rất nhiều tỳ vết, lại thiếu ý cảnh, hai mươi lượng là rất cao.
Cố Thăng vội nói:
- Tiên sinh đã chỉ điểm cho vãn bối rất nhiều, nào dám bán bức tranh này cho tiên sinh. Bức tranh này vãn bối tặng cho tiên sinh ạ.
Khương Thăng xua tay, nói:
- Nếu như ngươi nói như vậy thì ta sẽ không dám đến nữa đâu.
Vừa nói y vừa sờ túi tiền, sờ được một nửa thì tay cứng đờ phải giương mắt nhìn về phía thê đệ.
Xương Trung phụt cười, tỷ phu ra cửa không mang túi tiền. Hắn ra hiệu cho gã sai vặt của mình lấy bạc ra.
Khương Thăng cười: - Quay về sẽ trả cho đệ.
Chỉ vậy đã hai mươi lượng? Đau lòng quá!
Chu hầu phủ
Trúc Lan đang bế tiểu nhi tử của Ngọc Lộ - Uông Trạc Thanh. Đứa nhỏ này mập mạp, mặc áo khoác mùa đông dày cộm nên nhìn tròn như quả bóng. Cô nói:
- Đứa nhỏ này thật cứng cáp.
Ngọc Lộ: - Đứa nhỏ này ăn uống rất ngon miệng, uống nhiều sữa, cũng ăn nhiều đồ ăn, lần nào khám bình an đại phu cũng nói tì vị của đứa nhỏ này rất tốt. Là đứa trẻ khỏe mạnh hiếm thấy ở kinh thành đấy ạ.
Trúc Lan cười:
- Ăn được là phúc, nhưng mà trông cháu gầy hơn lần trước gặp cháu.
Ngọc Lộ bèn giải thích:
- Cháu cao lên một tí, với lại hai đứa nhỏ quấy quá nên trông cháu gầy đi ạ.
Lý thị vốn là người mập mạp, vô cùng hâm mộ những nữ tử mảnh mai:
- Gầy tốt hơn.
Ngọc Lộ thực sự không cố ý giảm cân, cũng nhờ tuổi trẻ căn cơ tốt nên sau hai lần sinh nở nàng ấy mới có thể hồi phục nhanh chóng như vậy.
Mọi người nghe được tiếng cười khanh khách, nhìn về phía Uông Trạc Bình đang chơi trốn tìm. Thằng bé vô cùng vui vẻ, Uông phủ ít trẻ con, Trạc bình cô đơn lắm, tuy rằng cũng tìm con cháu trong tộc để bầu bạn, nhưng vẫn rất thận trọng với thằng bé. Trẻ con thường nhạy cảm hơn, thằng bé cảm thấy không thú vị, mà khi về đến Chu gia có nhiều cữu cữu và các dì nên thằng bé tự nhiên sẽ vui vẻ.
Mỗi tháng Lý thị đều sẽ đến uông phủ một lần, biết Uông Cự rất coi trọng cháu trai:
- Chưa bao giờ ta thấy Trạc Bình vui vẻ như vậy ở Uông gia.
Ngọc Lộ thở dài:
- Uông gia có quá ít trẻ con, Trạc Thanh lại còn nhỏ. Quả thực Trạc Bình có chút cô đơn.
Lý thị nghĩ lại việc Uông lão gia đi đến đâu cũng phải dẫn theo cháu ngoại, đau lòng cho cháu ngoại nhưng lại không thể nói con gái thường xuyên đưa cháu ngoại về nhà.
Trúc Lan hỏi Ngọc Lộ:
- Cháu dẫn thằng bé về không phải chỉ để hai bà già này thấy thằng bé thôi đúng không?
Ngọc Lộ gật đầu, nói:
- Trong tộc Uông thị có một cô nương đến tuổi vẫn chưa đính hôn, Vĩnh An quốc công phủ đã tặng trà thiệp, vì không nhận được thiệp nên đến xin lão phu nhân để con dẫn theo, chiếu cố nhiều hơn.
Tô Huyên nghe vậy liền nói:
- Này là dẫn theo để cho một số quan quyến xem thì có?
Ngọc Lộ gật đầu:
- Đúng vậy, mong rằng có thể chọn được vài nhà tốt.
Việc xem mắt lẫn nhau trong yến hội cũng không phải là chuyện lạ, nhiều lần xem mắt đều bắt đầu từ yến hội của nữ quyến.
-
Ngày hôm sau, Vĩnh an quốc công phủ trở thành tiêu điểm của kinh thành, nhiều năm qua đây là lần đầu tiên tổ chức một tiệc chiêu đãi quy mô lớn như vậy, Vĩnh An quốc công phủ cũng muốn mượn việc mở tiệc chiêu đãi để lần nữa trở về tầm nhìn của kinh thành.
Gần đây Trác Cổ Du đã tham gia mấy tràng biện luận, tạo đủ độ nhận diện, gây dựng được danh tiếng không tệ, thu hút rất nhiều nhà có khuê nữ đến tuổi kết hôn. Tiệc trà bánh lần này có vô số người đến với mục đích rõ ràng, đặc biệt là khi nghe được quốc công phủ có rất nhiều lang quân tốt.
Tô Huyên và khuê nữ ngồi trên xe ngựa, Ngọc Điệp và Ngọc Nghi không đi, hai nàng ấy đều đã đính hôn, không muốn tham gia cuộc vui này. Ngọc Kiều muốn đi, nhưng tuổi vẫn còn quá nhỏ. Xe ngựa dừng ở chỗ gần quốc công phủ, Ngọc Văn khoác áo choàng đi xuống, trong tay ôm một chiếc lò sưởi, mặc chiếc áo choàng đỏ rực khiến nàng ấy vô cùng nổi bật. Trên áo choàng không có chút lông tạp nào, có thể thấy được giá trị của áo choàng.
Tô Huyên thấy trạng thái rực rỡ của khuê nữ thì không khỏi kiêu ngạo:
- Con có lạnh không?
Ngọc Văn lắc đầu:
- Không lạnh.
Tô Huyên nhìn hàng xe ngựa thật dài, nói:
- Sau hôm nay Vĩnh An quốc công phủ sẽ náo nhiệt hơn nữa.
Ngọc Văn nhìn quốc công phủ rộng lớn, cười nhạo một tiếng:
- Nhìn thật náo nhiệt.
Tô Huyên cố ý đến muộn, thị không muốn xe ngựa bị chặn ở đằng trước, đi một đường không thấy được xe ngựa của vương phủ, liền nghiêng đầu nhìn con gái.
Ngọc Văn nhìn về hướng hoàng cung, hạ giọng nói:
- Đây là thái độ của hoàng thất.
Tô Huyên gật đầu. Cho nên mới nói trừ khi Thái Thượng Hoàng qua đời, nếu không địa vị của Vĩnh An quốc công phủ sẽ vẫn luôn nửa vời như vậy.
Hộ Bộ
Chu Thư Nhân nhìn thấy Hình Bộ thượng thư thì rất ngạc nhiên, anh không tiếp xúc nhiều với Hình Bộ thượng thư lắm:
- Sao hôm nay ngài lại có thời gian đến Hộ Bộ thế?
Hình Bộ thượng thư cười nói:
- Dạo này Hình Bộ không có việc gì bận, đi ngang qua Hộ Bộ nên tiến vào xin một chén trà.