Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Khoản thu thuế của Chương Châu vẫn đội sổ như cũ bởi vì được miễn thu thuế dược liệu trồng ở đất hoang ba năm, qua hai năm nữa số thuế thu được mới tăng.
Mặc dù số thuế thu được vẫn ít nhất, nhưng người dân Chương Châu được nha phủ tin tưởng giao cho một hai mẫu đất hoang trồng dược liệu, sau khi thanh toán họ cũng có được ít tiền, ai nhiều thì hơn một lượng còn ít thì cũng được mấy trăm văn. Dân chúng có tiền trong tay, năm nay bầu không khí ở Chương Châu đã bớt tiêu điều hơn.
Hoàng Thượng thấy thế thì sao không mừng cho được? Bởi vì một châu thành công tức là có thể phục chế, chỉ cần tìm đúng hướng cho từng nơi là cuộc sống của dân chúng sẽ ngày một khá giả hơn.
Liễu lão đại nhân ưỡn thẳng sống lưng, ngó lơ những ánh mắt ghen tị sắc lẹm như dao. Biết bao người đang thấy hối hận vì để Liễu gia giành trước. Nhìn số liệu trong tấu sớ mà xem, quá đẹp, cho dù là người phản ứng chậm cũng biết nếu cứ tiếp tục thế này thì Chương Châu sẽ không còn là châu nghèo nữa, đó là công trạng lớn lao cỡ nào chứ!
Chu Thư Nhân cũng vui mừng, trồng dược liệu là ý tưởng của Lưu Phong, anh lấy làm kiêu ngạo, cháu rể mà anh chọn có tầm mắt tốt quá.
Đến lúc tan chầu, xung quanh Liễu lão đại nhân đầy người tới chúc mừng mà bên Chu Thư Nhân cũng không ít. Lý Chiêu nói với giọng hơi ghen tị:
- Mắt nhìn người của ngươi tốt ghê.
Ngày trước cháu gái lớn của Chu gia gả cho gia đình kém hơn, có ai không bàn tán đôi câu đâu? Đã thế còn gả vào nhà có góa phụ, nhưng bây giờ còn ai nói ra nói vào nữa?
Chu Thư Nhân vuốt râu, giọng kiêu ngạo:
- Hết cách rồi, mắt nhìn người của ta tốt thế đấy.
Uông Cự không hâm mộ vì con rể của ông ấy cũng không tệ, còn cháu rể thì... đến cháu gái còn chưa có đây nè!
Chu Thư Nhân và Liễu lão đại nhân nhìn nhau cười, đây là hai nhà cùng thắng, làm sui gia chẳng mong được hỗ trợ, chỉ cần không cản trở nhau là được. Sui gia hỗ trợ hết mình như Chu gia đúng là hiếm có khó tìm!
Cho nên người để mắt tới Ngọc Văn lại càng nhiều hơn, chưa được mấy ngày, Tô Huyên đã ôm một đống thiệp mời tới chủ viện, nói:
- Mẹ ơi, mẹ xem thử đi?
Trúc Lan ngẩng đầu lên khỏi bức tranh vừa mới mua: - Nhiều dữ vậy?
Cô thấy đại khái có mười mấy tấm thiệp.
Tô Huyên đáp: - Đây là thiệp hôm nay ạ, trên cùng là tiệc thưởng thức trà của Vĩnh An Quốc công phủ.
Trúc Lan đặt bức tranh xuống, cầm tấm thiệp của Quốc công phủ lên nói:
- Mặc dù xưa nay Quốc công phủ im hơi lặng tiếng nhưng người ta vẫn là Quốc công phủ, không biết đã tích cóp được biết bao tài phú. Năm nay tiếng tăm của Trác Cổ Du ngày một lan rộng, số người muốn kết thân với Quốc công phủ sẽ nhiều lắm cho coi.
Tô Huyên gật đầu:
- Đúng ạ, lần trước ở phủ Tần Vương, Tần thị quá sốt ruột nên gài con vài lần, khiến mấy vị phu nhân dự tiệc đều hiểu ngầm. Mặc dù không lan truyền nhưng ai cũng biết ý định của Quốc công phủ, thế nên con thật sự không muốn nhận lời mời này.
Trúc Lan đặt thiệp mời xuống, nói:
- Trốn cũng không trốn được, con trốn được hôm nay nhưng không trốn được ngày mai. Mà Quốc công phủ cũng không dám làm gì quá trớn đâu.
Tô Huyên nghe mẹ chồng nói với giọng điệu chắc chắn như thế, bèn hỏi: - Tại sao ạ?
Trúc Lan ra hiệu cho đám nha hoàn lui xuống hết rồi mới làm dấu bảo Tô Huyên tới gần, cô thì thầm:
- Bởi vì Thái Thượng Hoàng không thích Vĩnh An Quốc công phủ, mà cha chồng con được hoàng thất coi trọng nên lão Quốc công không dám đắc tội cha con.
Đầu óc Tô Huyên phản ứng rất nhanh, tức giận:
- Vậy nên tính xem con gái con như cầu nối à?
Trúc Lan cười nói:
- Thái Thượng Hoàng vừa khỏi bệnh nặng, ấy vậy mà sức khỏe lại càng tốt hơn.
Tức là Thái Thượng Hoàng còn sống lâu lắm, điều này khiến Trúc Lan rất bất ngờ. Cuối cùng Thư Nhân còn nói với cô bằng dáng vẻ chắc nịch, rằng hình như Thái Thượng Hoàng đã suy nghĩ thông suốt nên sức khỏe mới khá hơn như vậy.
Tô Huyên nói: - Lão Quốc công sốt ruột vì cháu trai rồi.
- Sai rồi, lão sốt ruột vì Quốc công phủ đấy.
Lão là người có bụng dạ thâm sâu khó lường nên mới có thể từ dân thường đến được địa vị như hôm nay. Năm xưa lão bỏ mặc Thái Thượng Hoàng để tự bảo vệ mình, Thái Thượng Hoàng không ghi thù mới là lạ. Vĩnh An Quốc công phủ bị lãng quên nhiều năm như vậy chính là minh chứng. Nếu không phải có công khai quốc và không phạm phải lỗi lầm gì to lớn thì Quốc công phủ đã sụp đổ từ lâu rồi.
Tô Huyên đứng dậy đi qua đi lại hai vòng:
- Tính hay nhỉ.
Những năm qua thị đã chai lì khi thấy cảnh cha chồng mình được hoàng thất nể mặt, nếu được cha chồng nâng đỡ thì Vĩnh An Quốc công phủ có thể thoát khỏi hoàn cảnh khó khăn này rồi. Nghĩ tới những toan tính trong chuyện này, trong lòng thị lại tức nghẹn hơn.
Tô Huyên siết chặt thiệp mời của Quốc công phủ, nói:
- Con và Ngọc Văn sẽ tham gia bữa tiệc này.
- Ừ, nhà mình không cần trốn làm gì, cứ như chúng ta sợ họ vậy. Các con thấy làm thế nào thoải mái thì cứ làm như thế đó, An Hòa là huyện chúa, con bé không cần phải nhịn nhục.
Nói không chừng càng làm lớn chuyện, Hoàng Thượng lại càng vui hơn.
Tô Huyên an tâm, lại chú ý tới bức tranh bèn hỏi:
- Mẹ ơi, nhà mình không có bức tranh này, mẹ mới mua ạ?
Trúc Lan cười gật đầu, đáp:
- Đúng đó, là Xương Trung mua rồi kêu gã sai vặt mang về.
Tô Huyên ngắm bức tranh hoa mai nở trong tuyết, nói:
- Bức tranh này đẹp thật.
Trúc Lan bật cười: - Ừ, có năm lượng bạc thôi đấy.
Tô Huyên giật mình: - Rẻ vậy hả mẹ?
Bức tranh này xem như là rẻ nhất trong số những bức tranh của mẹ chồng, đắt nhất là tranh mà tỷ phu tặng, tranh của tỷ phu ngày càng được nhiều người sưu tầm, nhưng tiếc là tỷ phu không còn vẽ thường xuyên nữa nên giá cả cũng ngày một tăng cao.
Trúc Lan nói: - Xương Trung mua về, chắc là người quen của thằng bé. Mẹ thấy khá đẹp nên định cho tỷ phu của con xem.
Tô Huyên không có hứng thú với mấy thứ này, chỉ là mẹ chồng lại rất thích:
- Mẹ ơi, con về trước đây.
- Ừ.
Buổi tối, Chu Thư Nhân vừa về đã thấy bức tranh. Anh hỏi:
- Bức tranh này cũng được mua ở tiệm tranh à?
- Xương Trung mua từ tay Cố Thăng đấy.
Chu Thư Nhân lại lần nữa nghe thấy tên Cố Thăng:
- Y còn biết vẽ nữa sao?
- Nghe Xương Trung nói Cố Thăng được một cử nhân ở quê nhà coi trọng rồi dạy cho y vẽ tranh, hồi còn ở quê nhà y toàn vẽ tranh để kiếm tiền học phí đấy.
Chu Thư Nhân vuốt râu, nói: - Đúng là cơ duyên.
Trúc Lan gật đầu, nói tiếp:
- Em nghe Xương Trung nói gần đây Cố Thăng bán ba bức tranh rồi tích cóp được ít bạc, sau đó thuê một gian nhà nhỏ độc lập và dọn ra khỏi gian nhà chung rồi.
Chu Thư Nhân ngạc nhiên:
- Con mình để ý y nhiều vậy sao?
Trúc Lan đáp: - Người này có học thức tốt, con trai anh muốn làm quen thêm ấy mà.
Chu Thư Nhân không quan tâm chuyện con trai kết bạn thế nào. Là đứa trẻ lớn lên trong sự dạy dỗ của anh và Ngô Minh, muốn lừa Xương Trung khó lắm chứ chẳng chơi.
-
Hôm sau, Xương Trung và tỷ phu ngồi xe ngựa đi tìm Cố Thăng, ngõ nhỏ quá hẹp nên xe ngựa của Hầu phủ không đi vào được, chỉ có thể dừng lại ở đầu ngõ thôi.
Khương Thăng chưa từng tới nhưng cũng biết nơi này. Y nói:
- Hàng năm cử nhân vào kinh đi thi thường hay thuê nhà ở đây.
Bởi vì nằm gần chỗ tổ chức khoa thi.
Xương Trung hà hơi, nói:
- Hôm nay lạnh quá.
Khương Thăng nhìn thiếu niên bên cạnh, hỏi:
- Đệ mặc nhiều vậy mà còn lạnh à?
- Lạnh chứ, chúng ta đi nhanh một chút thôi tỷ phu.
- Ừ.
Hai người nhanh chóng theo sau gã sai vặt chỉ đường tới trước cửa gian nhà nhỏ, gã sai vặt bước tới gõ cửa, một hồi Cố Thăng mới ra mở, y nói:
- Mời công tử và tiên sinh.
Xương Trung muốn tới nên hôm qua đã phái gã sai vặt đi thông báo trước. Bọn họ vào nhà, nhà không lớn nhưng được cái chỉ một người ở nên yên tĩnh:
- Chỗ ở của huynh tốt đấy.
Hôm qua Cố Thăng mới mua trà, nước thì được đun sôi từ trước, y tự tay pha trà, nói:
- Ở một mình cho yên tĩnh.
Khương Thăng đưa mắt nhìn trên bàn, trên đó còn đặt tranh vẽ, nhịn một hồi cuối cùng y không nhịn nổi nữa, bảo:
- Hôm qua ta đã xem tranh ngươi vẽ rồi.
Cố Thăng ngồi thẳng dậy, y biết vị này là con rể của Chu hầu phủ. Mặc dù y chưa từng xem tranh của vị này nhưng lại nghe nói có rất nhiều người thích chúng. Vì Cố Thăng cũng là người thích vẽ tranh nên y mở lời:
- Xin tiên sinh hãy chỉ bảo cho.
Khương Thăng cười, nói:
- Không tới mức chỉ bảo, chúng ta có thể thảo luận một chút.
Lúc này lại có người gõ cửa, Cố Thăng xin lỗi rồi đứng dậy, vừa mở cửa thì thấy Kỷ công tử, bèn hỏi:
- Sao huynh lại tới đây?