Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Xương Trung nhìn theo hướng ngón tay của mẹ. Một vị mang phong thái cao sang nhã nhặn, chỉ riêng một miếng ngọc bội đã có giá trị trăm lượng rồi, vị khác thì mặc quần áo màu trắng trông có vẻ lạnh lùng, trên người không có món trang sức nào đi kèm nhưng được cái vóc dáng rất cao. Điểm chung của hai người này là gương mặt tuấn tú.
Xương Trung nói: - Một vị là Trác Cổ Du - trưởng tôn của Vĩnh An Quốc công phủ, năm nay mười tám, một vị khác là cử nhân mới vào kinh, chuẩn bị tham gia kỳ thi mùa xuân sang năm. Năm nay mười tám, tên là Cố Thăng.
Trúc Lan càng thấy hứng thú hơn. Một người là công tử quyền quý, một người là học sinh nhà nghèo. Hai người có xuất thân khác nhau, lại có cách nhìn và lập trường của riêng mình. Cả hai đại diện cho hai giai tầng và ai cũng có đủ học thức nên cuộc tranh luận cực kỳ lôi cuốn.
Trúc Lan thấy con trai vẫn còn đứng đây, hỏi:
- Chỗ mẹ toàn là nữ quyến, con còn đứng đây làm gì nữa?
Xương Trung: - ...Toàn là người nhà mà.
Trúc Lan phất tay: - Đi đi.
Xương Trung hơi buồn bực vì bị mẹ đuổi, nhưng cuối cùng vẫn rời đi.
Ngọc Văn vân vê chung trà, nàng ấy đưa mắt nhìn Trác Cổ Du, toan tính của Vĩnh An Quốc công phủ quá rõ ràng, nhưng tới hôm nay mới gặp được người ta. Nàng ấy sờ cằm:
- Không thể không nói, đúng là có cái "mã" đẹp.
Ngọc Điệp huých bả vai muội muội một cái, nói:
- Tỷ lại thấy Cố Thăng kia trông điển trai hơn một chút.
Ngọc Văn đưa mắt nhìn sang, hai mắt lại lấp lánh hơn nữa:
- Tỷ tỷ nói đúng.
Ngọc Nghi cạn lời:
- Hai đứa các muội một đứa đã đính hôn, một đứa chưa đính hôn, bàn tán chuyện như vậy coi có được không?
Ngọc Điệp và Ngọc Văn lập tức nghiêm túc lại, nhưng mắt thì vẫn nhìn dưới lầu.
Trúc Lan nghe dưới lầu tranh luận, suy nghĩ bay đi hơi xa. Vĩnh An Quốc công phủ có tính toán kia nên tất nhiên cô cũng điều tra cặn kẽ về Quốc công phủ, tuy nhiên lúc trước chỉ biết mặt ngoài, càng điều tra càng cảm thấy Vĩnh An Quốc công phủ lòng dạ thâm sâu, bất cứ lúc nào cũng có thể bán đồng đội.
-
Trong phòng riêng yên tĩnh, cuộc tranh luận bên dưới đã kết thúc, đột nhiên có tiếng kêu to vang lên, làm Trúc Lan giật mình.
Mấy người Ngọc Văn nhìn nhau, Ngọc Điệp thì thầm:
- Là giọng của Ôn Linh.
Là nghe xong thấy phấn khích quá nên không kìm nén được.
Trúc Lan nghiền ngẫm, nhà mình không thích Quốc công phủ, đầy cảnh giác với nhà họ nhưng có khi Ôn gia lại dòm ngó tiền tài của Quốc công phủ, đương nhiên cũng có một phần nguyên nhân là Trác Cổ Du.
Dưới lầu, Trác Cổ Du và Cố Thăng chào hỏi lẫn nhau rồi cả hai tách ra. Trác Cổ Du dẫn gã sai vặt lên lầu, còn Cố Thăng thì quay lại ngồi cạnh bạn mình. Trác Cổ Du chậm rãi lên lầu vẫn thu hút ánh mắt của mọi người, cuộc tranh luận vừa rồi vô cùng gay cấn, vẫn chưa phân được thắng thua, quan điểm của hai người đều đầy thuyết phục.
Đột nhiên Trác Cổ Du dừng bước đứng bên ngoài phòng riêng đang mở hé, hơi cúi người chào:
- Chào lão phu nhân.
Trúc Lan cười, đáp: - Bài tranh luận vừa rồi rất hay.
Trác Cổ Du không tiện đứng lại quá lâu, chỉ khom lưng chào thêm cái nữa rồi nhấc chân rời đi. Theo động tác của Trác Cổ Du, những người ban nãy chú ý tới nhóm người Trúc Lan cũng xì xào bàn tán, chẳng bao lâu sau đã biết Chu hầu phu nhân ở trên lầu, trên lầu còn có các tiểu thư Chu gia và An Hòa huyện chúa. Có người hưng phấn, An Hòa huyện chúa cũng có mặt đấy. Nhớ tới chuyện Chu hầu phủ chọn cháu rể không xét gia thế, rất nhiều người ngồi nghiêm chỉnh lại.
Kỷ công tử huých Cố Thăng bên cạnh một cái, nói:
- Ta nghe Đỗ công tử nói có thể sang năm cháu rể trưởng của Chu hầu sẽ tấn chức đấy, tính tới giờ mới được bao lâu đâu. Toàn là nhờ có nhà vợ tốt cả!
Cố Thăng hơi tránh đi, không muốn trò chuyện tiếp mà cúi đầu tiếp tục uống trà. Kỷ công tử vẫn không dừng lại, nói mãi:
- Nếu trở thành rể Hầu phủ thì có thể bớt phấn đấu bao nhiêu năm nhỉ? Nhưng người không có gốc gác như chúng ta muốn đổi đời khó quá, phải chi có nhà vợ quyền quý thì con đường làm quan cũng bằng phẳng hơn.
Còn có tiền bạc tiêu mãi không hết, của hồi môn của đám quý nữ này đều phong phú. Gã nghe Đỗ công tử nói mấy đứa cháu gái đã xuất giá của Chu hầu gia đều mang theo của hồi môn xếp dài mười dặm, đó là bao nhiêu bạc?
Cố Thăng nhíu mày chặt hơn, nể tình đến từ cùng một châu y mới nói:
- Hầu gia có được quyền thế như hôm nay, nhất định là người mắt sáng tâm trong, chọn rể toàn là người có nhân phẩm vượt trội, huynh đừng có những suy nghĩ lệch lạc thì tốt hơn.
Gần đây y nghe rất nhiều người nói về mấy vị cháu rể của Chu hầu phủ. Cháu rể trưởng đã làm Tri huyện ở vùng khác, bởi vì mở rộng việc gieo trồng dược liệu nên cũng có tiếng trong triều. Hơn nữa có nhà vợ mạnh, nên tương lai đầy xán lạn; Cháu rể thứ hai là chắt trai trưởng con chính thất của dòng họ Uông thị, vốn là người thừa kế thế gia lâu năm nên tương lai khỏi cần phải nói. Nghe bảo Chu hầu phủ và dòng họ Uông thị có quan hệ rất tốt; Cháu rể thứ ba và cháu rể thứ tư tương lai cũng có xuất thân không tồi.
Cố Thăng nghĩ đến đây, vậy tính ra có vị nào có xuất thân nhà nghèo đâu?
Cho dù là cháu rể trưởng có xuất thân kém thì cũng có bá bá nhánh chính làm quan ở Kinh Thành và một cữu cữu ruột làm việc ở Công Bộ đấy!
Lúc này, Trúc Lan dẫn mấy đứa cháu gái xuống lầu, hôm nay được xem một cuộc tranh luận không tồi, cô ngồi nghỉ một hồi rồi chuẩn bị hồi phủ. Cố Thăng bị Kỷ công tử huých một cái, bèn đưa mắt nhìn sang thì thấy nha hoàn và bà tử nên y thu hồi tầm mắt. Y không nghĩ là Chu hầu gia sẽ chọn một cháu rể nhà nghèo, đám người có ý định này nằm mơ đi cho lẹ.
Bấy giờ Trác Cổ Du cũng xuống lầu, đi mấy bước tới cửa quán trà. Trúc Lan nghiêng đầu, hỏi:
- Công tử cũng hồi phủ sao?
Trác Cổ Du cười, đáp: - Vâng, ra ngoài lâu rồi nên phải về thôi.
Nói xong y lặng lẽ nhìn thoáng qua mấy vị cô nương Chu gia, y từng gặp Chu tam cô nương và Chu tứ cô nương rồi, loại trừ hai vị này và vị nhỏ tuổi nhất, người đeo trang sức đá quý màu đỏ chính là An Hòa huyện chúa.
Xe ngựa đến, Trúc Lan và mấy đứa cháu gái rời đi, đợi đến khi xe ngựa đi xa thì xe ngựa của Quốc công phủ cũng đến, Trác Cổ Du nhanh chóng leo lên xe ngựa. Tuy không nói chuyện nhiều ở cửa nhưng trong mắt những người khác lại có ý nghĩa khác.
Giọng điệu Kỷ công tử hụt hẫng:
- Vừa rồi Trác công tử lên lầu có dừng chân một lát, bây giờ lại đuổi theo xuống lầu là có ý định kết thân sao?
Cố Thăng đáp: - Không liên quan gì tới chúng ta.
Y không muốn phân tâm vì mấy chuyện thế này, hôm nay thu hoạch rất nhiều rồi. Y định ngồi một hồi rồi quay về vẽ tranh để bán đổi chút bạc.
Buổi tối, trong lúc ăn cơm Trúc Lan tán gẫu về Trác Cổ Du:
- Nhìn xinh trai phết, có học thức lẫn tầm nhìn tốt. Nếu không phải có gia đình lộn xộn thì đúng là đối tượng sáng giá để kết hôn.
Chu Thư Nhân gặm cánh ngỗng, chờ gặm gần xong mới mở miệng nói:
- Có thể khiến em khen thì xem ra không tồi thật, đúng là đáng tiếc.
Trúc Lan đưa mắt nhìn đống xương chất đống trước mặt Chu Thư Nhân:
- Anh ăn ít thôi, tối ăn nhiều dầu mỡ quá rồi.
Bàn tay vừa vươn ra của Chu Thư Nhân rụt về, anh nói:
- Anh vẫn thích món ngỗng nướng nhất.
- Nhưng cũng không thể ăn quá nhiều được, anh đã ăn nửa con rồi đó.
Chu Thư Nhân đành nhận canh mà vợ đưa cho, nói:
- Anh nghe nói mấy đứa cháu trai khác của Vĩnh An Quốc công phủ cũng không tồi.
- Nếu không tách khẩu thì chắc chắn sẽ tranh giành rất kịch liệt cho xem.
Chu Thư Nhân húp canh xong thấy cả người khoan khoái:
- Muốn tranh luận cần hai người, thế người có thể tranh luận cùng là ai?
Trúc Lan đáp: - Là cử nhân vào kinh đi thi, tên là Cố Thăng, lúc về nhà em có hỏi lại con trai, xuất thân nhà nghèo.
Chu Thư Nhân lau tay, nói:
- Trác Cổ Du lớn lên trong một gia tộc lớn, thế mà Cố Thăng này có thể tranh luận không phân cao thấp được với y, chứng tỏ Cố Thăng cũng là một nhân tài, chờ xem yết bảng vậy.
Nhắc tới thì Hộ Bộ đang thiếu nhân tài, anh chia ra quá nhiều bộ môn nhỏ nên có thêm rất nhiều chức vị nhưng lại không có người phù hợp. Mặc dù có rất nhiều người lăm le muốn chiếm vị trí, song, đều bị anh ngăn cản, anh đang chờ kỳ thi sang năm.
Hôm sau, trong buổi chầu, Hoàng Thượng không thèm giấu sự vui mừng trên nét mặt, ngài cầm tấu sớ của Tri phủ Chương Châu trong tay rồi ra hiệu cho các vị đại thần xem qua.
Chu Thư Nhân biết rõ nội dung bên trong vì Liễu gia đã báo cho anh từ trước rồi, Lưu Phong cũng có gửi thư. Bây giờ Chương Châu mở rộng dược liệu rất thành công. Còn tại sao tới đầu mùa đông mới báo lên thì là do dược liệu cần bào chế, bào chế rồi vận chuyển tới Kinh Thành, chờ tính tiền xong lại phải đối chiếu sổ sách, đối chiếu sổ sách hoàn tất là tới bước chia tiền. Vì muốn ổn thỏa nên mới chờ khi mọi chuyện xong xuôi rồi mới báo cáo.