Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Đến chiều Tô Huyên và Ngọc Văn mới về, Trúc Lan thấy trên mặt vợ lão Ngũ đượm vẻ mỏi mệt bèn hỏi:
- Mệt sao? Các con về nghỉ ngơi đi.
Ngọc Văn đã ngồi dựa vào ghế bất chấp dáng vẻ, nói:
- Bà nội ơi, cho cháu nghỉ một lát đi, cháu không muốn nhúc nhích nữa.
Tô Huyên cũng mỏi mệt:
- Mẹ ơi, mẹ không đi là đúng, con và Ngọc Văn cứ như hai thỏi vàng, ai cũng nhiệt tình thấy sợ với tụi con. Thế tử phu nhân nhà phủ Vĩnh An Quốc công còn gài con mấy lần, muốn con chấp nhận chuyện kết hôn.
Trúc Lan biết vị Thế tử phu nhân này, là người có rất nhiều thủ đoạn và tâm cơ, một minh chứng điển hình cho việc gả vào nhà cao cửa rộng, cũng là một người cực kỳ khó chơi. Cô nói:
- Sau này nói chuyện phải cẩn thận hơn nữa, đừng để người khác có cớ để mang ra bàn tán.
Tô Huyên cười nhạo một tiếng:
- Con nghe nói Quốc công phu nhân rất ghét thị nên chưa từng giao cho thị quản lý gia đình. Con từng gặp Quốc công phu nhân vài lần rồi, Quốc công phu nhân đã công khai nói rằng sau này sẽ giao quyền quản lý gia đình cho cháu dâu.
Trúc Lan cũng nói:
- Mẹ cũng gặp Thế tử phu nhân vài lần rồi, là người khó chơi đấy.
Tô Huyên đáp:
- Con không thích tiếp xúc với thị, hôm nay gài con mãi. Có mấy lần là Ngọc Văn cản lại giúp con đấy.
Trúc Lan thầm suy xét, sau đó thở dài, đây là những điều mà cân nhắc phải đối mặt, cô nói:
- Cũng tốt, Ngọc Văn cứng hơn chút nữa cũng được.
Hai mắt Tô Huyên sáng lên: - Được đấy mẹ.
Hôm sau, Trúc Lan đã gặp vị Thế tử phu nhân Quốc công phủ - Tần thị này rồi, không ngờ lại dám tới thật, cũng may trong lòng cô cũng đoán trước được nên mới không bất ngờ.
Tần thị cười nói:
- Đã muốn đi thăm hỏi lão phu nhân từ lâu rồi nhưng mãi mà không có cơ hội.
Tần thị thầm thở dài, ai bảo hai nhà không qua lại làm gì. Sau khi lập triều được ba năm Vĩnh An Quốc công phủ đã giao lại toàn bộ quyền lợi rồi.
Trúc Lan nhớ lại về Vĩnh An Quốc công phủ, mấy vị Quốc công trong Kinh Thành không có ai là ngu dốt, Quốc công uỷ quyền xong là không còn tham dự quyền lực nữa, những năm qua sống như đang dưỡng lão. Sở thích lớn nhất gần đây là cá ngựa, rất sành sỏi mấy trò chơi bời. Thế tử thì đảm nhiệm chức quan không cao trong triều, cũng chẳng khác gì về hưu, cứ như là kẻ có tiền nhàn rỗi, chỉ cần không gây chuyện là chẳng phải lo gì. Còn thế hệ con trai của Thế tử thì lại được dạy dỗ nghiêm túc hơn. Nhưng quan trọng là Quốc công có nhiều con trai, cháu trai cho nên chuyện trong nhà Vĩnh An Quốc công phủ rất loạn.
Trúc Lan suy nghĩ hơi nhiều, cô nở nụ cười rồi nói:
- Thế tử phu nhân không chỉ tới thăm hỏi thôi đúng không.
Tần thị dám gài Tô Huyên mà còn dám tới nhà thăm hỏi, hiển nhiên là có sự đồng ý của Quốc công phu nhân. Ngọc Văn vừa có thân phận vừa có gia đình xuất chúng, là đối tượng tốt để vào vai dâu hiền trong cảm nhận của nhiều người.
Ánh mắt Tần thị hơi trốn tránh, hai nhà không có bất kỳ quan hệ nào hết, khụ khụ, chủ yếu là do Quốc công phủ không có quyền lực. Thị cất lời:
- Hôm qua gặp An Hòa huyện chúa, ta thấy thích vô cùng, biết huyện chúa thích đá quý, Quốc công phủ có để dành được một ít đá thô không tồi nên muốn đích thân tặng cho huyện chúa hai viên.
Trúc Lan đưa mắt nhìn cái hộp, trong lòng cảm khái, thời loạn lạc đúng là cơ hội làm giàu, nhà nào còn sống cũng kiếm được vô số của cải:
- Quý quá, Thế tử phu nhân hãy lấy lại đi.
Trong lòng Tần thị biết là không tặng được rồi, nhưng nếu tặng được thì sẽ tốt hơn. Thị bèn nói:
- Ta thật lòng thích An Hòa huyện chúa mà.
Trúc Lan rũ mắt xuống, đáp: - Bây giờ ở Kinh Thành thiếu gì người thích con bé.
Tần thị: "..."
Trúc Lan ngẩng đầu, nói: - An Hòa không thiếu đá quý, cảm ơn tấm lòng của ngươi.
Tần thị đóng hộp lại, nói với vẻ thân thiết:
- Nghe nói cháu ngoại và cháu rể nhà ngoại của lão phu nhân tham gia kỳ thi mùa xuân sang năm, trưởng tử của ta cũng sẽ tham gia, về sau có thể để chúng giao lưu trao đổi nhiều hơn.
Trúc Lan đáp: - Ừ.
Trưởng tôn của Quốc công phủ được dạy dỗ cẩn thận, năm nay mười tám, tuổi trẻ tài cao, tới giờ vẫn chưa đính hôn là vì muốn tìm một nhà môn đăng hộ đối. Đủ thấy Quốc công phủ đặt kỳ vọng vào y tới mức nào, cho nên cô không từ chối cho mấy đứa cháu ngoại giao lưu, bởi vì muốn trốn cũng không trốn được, chi bằng đồng ý thoải mái.
Tần thị thấy lão phu nhân vẫn tỏ vẻ lạnh nhạt thì không cam lòng, tuy nhiên lại không dám nói nhiều, cuối cùng vẫn không gặp được An Hòa huyện chúa, chỉ có thể rời đi trong tiếc nuối.
Buổi tối, trong lúc ăn cơm Trúc Lan kể về tính toán của Quốc công phủ:
- Ban đầu em tính khiêm tốn nhưng không được, thế thì chơi tới luôn. Vì phủ Tần Vương mở tiệc, Vĩnh An Quốc công phủ muốn cho đời cháu nhanh chóng phát triển nên chắc chắn sẽ không từ bỏ Ngọc Văn một cách dễ dàng.
Chu Thư Nhân nói: - Cho dù không xét tới vấn đề hậu trạch tạp nham thì nhà mình cũng sẽ không chọn Quốc công phủ để làm sui gia.
Bây giờ Quốc công phủ trông giàu có và nhàn tản thế thôi chứ đời cháu được dạy dỗ cẩn thận, sớm muộn gì cũng sẽ bộc lộ tài năng. Anh không muốn sau này bị Quốc công phủ lợi dụng. Chờ tới khi anh già, anh chết, Quốc công phủ ngoi lên lợi dụng Chu gia thì sao? Lỡ như nuôi ong tay áo thì sao?
Anh đã quen đặt mình vào vị trí của người khác để tự hỏi. Quốc công là người có tính toán, để hai đời sống nhàn tản chính là minh chứng, điều này giúp họ bình an thoát khỏi sự thay đổi triều đại và che chở cho đời thứ ba lớn lên. Anh không muốn bị Quốc công phủ tính kế rồi gài bẫy, hại Hầu phủ nhà tan cửa nát.
Trúc Lan lại nói:
- Em đã bảo Tô Huyên lan truyền tin Ngọc Văn không đính hôn sớm rồi, nói là ít nhất cũng phải chờ sau khi cập kê mới bàn chuyện kết hôn.
Chu Thư Nhân không thích Vĩnh An Quốc công phủ, anh nói:
- Chu gia nhà mình không phải nấc thang lên trời mà ai cũng bám víu được, ai dám tính kế thì anh băm kẻ đó.
Trúc Lan: - Anh ghét Vĩnh An Quốc công phủ lắm à?
- Không phải ai cũng hạ mình "ngủ đông" được nhiều năm như thế, em nói xem anh thích nổi không?
Vẻ mặt Trúc Lan nghiêm nghị, Chu hầu phủ là nhà của cô và Thư Nhân, ai cũng đừng hòng tính kế, trong lòng cô không khỏi dâng lên lửa giận. Cô nói:
- Em ủng hộ anh.
Chu Thư Nhân bật cười: - Ừ.
-
Hoàng cung
Hoàng Thượng vừa đọc tin tức xong, ngài hỏi Thái Tử:
- Con thấy Vĩnh An Quốc công phủ thế nào?
Thái Tử bèn đáp: - Có thể dùng nhưng không thể tin.
Hoàng Thượng nhướng mày, hỏi: - Con giải thích xem?
Thái Tử nhớ lại những gì mình biết:
- Những năm qua Quốc công và Thế tử diễn rất thật, nếu không phải mấy năm gần đây đời cháu bộc lộ tài năng thì Vĩnh An Quốc công phủ vẫn là nhà có tiền không có quyền trong mắt người ở Kinh Thành. Vừa có lòng dạ thâm sâu lại vừa biết giả ngu giả ngơ, nhi thần không tin họ được ạ.
Hoàng Thượng gật đầu hài lòng:
- Hoàng gia gia của con phong tước vị Quốc công cho ba người, hai vị xuất thân từ thế gia mà chỉ có vị này là xuất thân dân thường. Ban đầu hoàng gia gia của con muốn tạo thế chân vạc để cân bằng, nhưng không ngờ...
Thái Tử biết lời mà phụ hoàng chưa nói, đó là không ngờ Vĩnh An Quốc công lại giảo hoạt giao lại hết toàn bộ quyền lực. Cũng may Ninh gia vẫn luôn khiêm tốn nên thế cân bằng mới không bị phá vỡ. Mặc dù hoàng gia gia không nói gì nhưng trong lòng vẫn tức giận.
Vĩnh An Quốc công tính tới tính lui lại không tính được chuyện hoàng gia gia còn sống tới bây giờ, hiện tại đời cháu dần nổi bật mà lão Quốc công lại già rồi, sợ một khi lão chết thì Kinh Thành không còn Vĩnh An Quốc công phủ nữa cho nên mới sốt ruột, và sự xuất hiện của An Hòa là một cơ hội.
Thái Tử nói: - Chu hầu gia sẽ không đồng ý đâu.
Hoàng Thượng không lo chuyện này, Chu Thư Nhân là người khôn khéo cỡ nào, chắc chắn sẽ đề phòng Quốc công phủ, muốn tính kế Chu Thư Nhân khó lắm chứ chẳng chơi.
Mấy ngày sau, Trúc Lan dẫn cháu gái đi lấy trang sức đã đặt sẵn, Ngọc Văn có thêm mấy bộ trang sức, gia đình không thiếu tiền nên cô chi tiền đặt làm trang sức cho tất cả cháu gái. Kiểu dáng là cô vẽ, cửa hàng trang sức chế tạo gấp.
Trong cửa hàng trang sức không đông lắm, lấy trang sức xong thì cô dẫn mấy đứa cháu gái tới quán trà. Gần đây Ngọc Điệp hay lải nhải rằng ở quán trà vui lắm, khiến cô cũng tò mò tới đây.
Kể ra thì tình cảm của Ngọc Điệp và Nguyên Bác rất tốt, Ngọc Nghi và Vu nhị công tử cũng thắm thiết. Chẳng qua đôi Ngọc Nghi không gặp nhau thường xuyên như đôi của Ngọc Điệp thôi.
Họ đến phòng riêng trong quán trà vào lúc tranh luận kịch liệt nhất, Trúc Lan xem hăng say. Dáng dấp hai vị công tử bên dưới tuấn tú quá.
Gần đây Xương Trung cũng hay tới quán trà, thấy mẹ tới thì đi vào phòng riêng: - Mẹ ơi.
Trúc Lan chỉ vào hai vị công tử đang tranh luận dưới lầu, hỏi: - Bọn họ là ai thế?