Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1594: Làm Lớn Chuyện Một Lần

Trước Tiếp

Trong quán trà, vẻ mặt Xương Trung rất xấu, tiếng bàn tán càng ngày càng nhiều khiến vẻ mặt Xương Trung ngày càng lạnh lùng hơn, hắn cầm chén trà rồi bước ra khỏi phòng riêng.

Mộc Phàm và Khương Đốc nhìn nhau, tiểu cữu cữu không tức mới là lạ, nghe thử xem bên ngoài đang bàn tán cái gì, An Hòa huyện chúa là người có thể bàn tán tùy tiện như vậy sao?

"Choang"

Tiếng chung trà bị vỡ vang lên, dưới lầu yên tĩnh lại. Lục tục quay đầu nhìn về phía lầu hai.

Xương Trung dùng hai tay chống lan can, nói:

- Trượt tay.

Mặt mũi chưởng quầy trắng bệch, vội bước tới nói:

- Chu công tử, để tiểu nhân đổi chung trà mới cho công tử ạ.

Xương Trung nhìn thoáng qua một vòng, tấm tắc hai tiếng. Hắn vẫy tay nói:

- Không cần. Hôm nay cũng muộn rồi, bản công tử phải về nhà.

Nói xong hắn dừng một hồi, sau đó nói tiếp:

- Có điều, hôm nay bản công tử được mở rộng tầm mắt rồi.

Chưởng quầy toát mồ hôi lạnh ròng ròng, có vài người thích ba hoa khoác lác quá, đúng là chẳng biết sợ gì cả, bộ ai cũng có thể bàn tán về Chu hầu phủ hay sao? Còn dám thảo luận về chuyện cưới hỏi của An Hòa huyện chúa nữa, haiz.

Mấy người hồi nãy bàn tàn lớn tiếng nhất cũng sợ run, sau đó mới nhận ra xung quanh họ nào còn ai ở gần nữa, không biết đã tránh xa họ từ bao giờ, khiến bọn họ càng nổi bật hơn.

Từ đầu tới cuối Xương Trung không thèm nhìn mấy người bàn tán, vừa ra khỏi quán trà đã lên thẳng xe ngựa của Hầu phủ rồi rời đi. Mãi đến khi xe ngựa của Hầu phủ đi xa thì trong quán trà mới dấy lên tiếng nói chuyện lần nữa, nhưng chẳng có ai dám tiếp tục nói về Chu hầu phủ.

   -

Vừa về nhà Xương Trung đã mách mẹ:

- Không phải con khinh thường học trò xuất thân nhà nghèo, con chỉ ghét những người có phẩm hạnh tồi tệ thôi. Chuyện hôn nhân của nữ tử là thứ có thể mang ra thảo luận ở chốn đông người được ư? Nếu không phải sợ Ngự Sử buộc tội cha thì hôm nay con đã làm lớn chuyện rồi.

Trúc Lan nói: - Con đã cảnh cáo rồi. Thôi nào, đừng giận nữa.

Mấy năm nay cô gặp đủ loại người rồi, đúng là mới nghe có tức giận nhưng chẳng mấy chốc đã nguôi đi. Chờ qua mấy ngày nữa thì sẽ không còn ai bàn tán về chuyện này nữa.

Xương Trung đã hết giận, hắn nói:

- Mẹ ơi, Ngọc Văn thành An Hòa huyện chúa mới thì chuyện hôn nhân của con bé không thể qua loa được.

Hắn chỉ sợ loại người nào cũng dám tới, sợ chuyện hôn nhân của Ngọc Văn trở thành công cụ.

Trúc Lan đáp: - Ngọc Văn còn nhỏ cho nên không cần vội, chờ thêm mấy năm đi, vả lại Ngọc Văn có quyền để chờ mà, con đừng lo nữa.

Xương Trung nghe vậy mới yên lòng:

- Vậy là tốt rồi.

Mấy ngày sau đó, Ngọc Văn vẫn là đề tài chính ở Kinh Thành. Hầu phủ mở tiệc mừng cho Ngọc Văn, nàng ấy nhận được rất nhiều quà tặng.

Chu hầu phủ không bị ảnh hưởng gì nhiều, thay đổi nhiều nhất là Ngọc Văn, có phong hào đồng nghĩa với việc phải có trách nhiệm, Ngọc Văn không thể tiếp tục lười biếng được. Ít nhất là trong một hai tháng, vì Ngọc Văn cần phải đi xã giao, mấy ngày sắp tới, nàng ấy đều nhận được rất nhiều thiệp mời.

Hôm nay Trúc Lan ở ngũ phòng nhìn Ngọc Văn thay quần áo trang sức, cười nói:

- Bà cứ tưởng cả đời cũng không thấy được cảnh Ngọc Văn tất bật chứ.

Thay hết bộ này tới bộ khác mà trên mặt con bé không có vẻ gì là mất kiên nhẫn.

Tô Huyên là một người yêu cái đẹp, có con gái xinh xắn thế này nên thị luôn muốn ăn diện cho nó, nhưng từ nhỏ con gái đã không chịu phối hợp, bây giờ mới có dịp trổ hết tài năng. Thị nói:

- Mẹ ơi, mấy bộ này là con chọn lựa kỹ càng ra đó. Mẹ thấy có đẹp không?

Trúc Lan gật đầu tán thành:

- Đẹp, mấy bộ con chọn đều hợp với khí chất của Ngọc Văn. Chờ tới mai là dung nhan mỹ miều của An Hòa huyện chúa sẽ lan truyền khắp Kinh Thành.

Tô Huyên nghe vậy trong lòng thấy rất đắc chí, có ai không muốn khoe con của mình đâu. Thị nói:

- Lần đầu tiên tham gia tiệc với thân phận An Hòa huyện chúa, nhất định không thể để người khác coi thường được.

Ngọc Văn nhìn chính mình trong gương, hỏi:

- Mẹ ơi, có phải bộ này lộng lẫy và trịnh trọng quá rồi không?

Tô Huyên đáp: - Mẹ cảm thấy rất đẹp.

Trúc Lan cũng lên tiếng: - Đẹp mà.

Ngọc Văn nghe vậy thì nở nụ cười:

- Vậy chọn bộ này đi.

Tô Huyên hí ha hí hửng giúp con gái thay quần áo, nói:

- Để ngày mai mẹ mua thêm mấy món trang sức về, con nhận nhiều thiệp quá mà trang sức lại chẳng có bao nhiêu.

Trúc Lan nghe xong thì cạn lời. Cô đưa mắt nhìn về phía bàn trang điểm, trên đó toàn mấy món đồ mới mua. Tô Huyên đang sợ Ngọc Văn mới trở thành huyện chúa sẽ bị người khác coi thường, thị căng thẳng quá nên hoàn toàn quên mất chuyện Ngọc Văn không chỉ là An Hòa huyện chúa.

Trúc Lan cũng có thể thông cảm, nhất định là Tô Huyên nhớ tới quá khứ của mình, quá khứ là thứ không thể xóa đi được. Cô thấy Ngọc Văn kiên nhẫn nghe con dâu dặn dò, cười hiểu, con bé Ngọc Văn này nghe lời như vậy là vì thương mẹ mình đây mà!

Tô Huyên loay hoay xong mới ngồi xuống với mẹ chồng, nói:

- Mẹ ơi, ngày mai phủ Tần Vương mở tiệc chiêu đãi, mẹ có đi không?

Trúc Lan lắc đầu, trả lời: - Mẹ không đi đâu, con dẫn Ngọc Văn đi là được rồi.

Lần này là tiểu cô cô Tuyết Hàm làm cố ý tổ chức một bữa tiệc ngắm tuyết cho Ngọc Văn, mời rất nhiều nữ quyến. Tô Huyên là nhân vật nổi bật nhiều ngày qua nên cần phải lộ diện. Phủ Tần Vương hiếm khi tổ chức tiệc, bây giờ đặc biệt tổ chức âu cũng là vì An Hòa huyện chúa, cho thấy sự coi trọng của phủ Tần Vương dành cho Ngọc Văn, cũng là lời cảnh cáo dành cho những người có mắt không tròng. Tuyết Hàm rất bực chuyện Ngọc Văn bị tính kế lần này.

Hôm sau ở phủ Tần Vương, Tô Huyên và Ngọc Văn tới sớm vì hôm nay bọn họ là nhân vật chính. Tuyết Hàm đi ra thấy không có mẹ, hơi thất vọng:

- Mẹ không tới sao?

Tô Huyên đáp: - Ừ.

Tuyết Hàm thất vọng nhưng cũng chỉ trong chớp mắt, nàng nói:

- Tẩu tẩu, Ngọc Văn, chúng ta vào nhà kính đi.

Lâm Hi tới bên cạnh biểu tỷ, nói:

- An Hòa biểu tỷ, bây giờ không thể lười biếng được rồi.

Ngọc Văn chọt Lâm Hi một cái, hỏi:

- Ta bận rộn hơn mà muội vui đến vậy à?

Lâm Hi thì thầm:

- Muội nghe lén cha mẹ nói chuyện, nghe nói rất nhiều nữ quyến hôm nay tới là có mục đích, và mục đích là gì thì chắc chắn biểu tỷ cũng đoán được rồi.

Ngọc Văn đáp: - Muội không sợ tiểu cô phát hiện muội nghe lén à.

Lâm Hi thở dài một tiếng: - Giữ bí mật nhé.

Ngọc Văn lắc đầu bất đắc dĩ, chỉ khi ở chung với bọn họ thì biểu muội mới hoạt bát thế này thôi, lúc ra ngoài vẫn luôn giữ phong thái của đích nữ vương phủ, nụ cười trên mặt luôn xa cách. Con bé này cũng vất vả, hầu hết những người tiếp cận nó đều mang theo tính toán riêng. Từ nhỏ gặp nhiều nên con bé rất đề phòng người ngoài.

 

Đến nhà kính, Ngọc Văn nhìn hoa và đồ trang trí trong nhà kính, trong lòng lại không khỏi cảm khái, tiểu cô trượng đối xử tốt với tiểu cô cô quá.

Tần vương phi mở tiệc nên Tề vương phi và Sở vương phi tới trước, hiếm khi Lương vương phi cũng có mặt. Lương vương phi cũng sống ẩn tại Kinh Thành theo Lương Vương, thế mà hôm nay cũng đích thân tới. Có thể thấy Tần vương phi được nể mặt cỡ nào.

An Hòa chào hỏi:

- Tham kiến các vị Vương phi.

Đám người Tề vương phi không biết nhiều về Ngũ cô nương, hôm nay vừa gặp hai mắt Tề vương phi đã sáng rỡ, khí chất và phong thái này không hổ là tiểu thư con chính thất của Chu hầu phủ, cho dù không nổi danh thì vẫn cực kỳ ưu tú. Ngọc Văn biết các vị Vương phi đang quan sát mình, nàng ấy để mặc cho họ quan sát, lúc nghe thấy tên mình, nàng ấy sẽ mỉm cười gật đầu.

Chẳng mấy chốc nữ quyến đã lục tục đến, nhà kính ở phủ Tần Vương được xây dựng rất lớn, hôm nay An Hòa là nhân vật chính, nàng ấy không tập trung cùng các vị tiểu thư mà đi theo bên cạnh tiểu cô cô để tiểu cô cô giới thiệu nàng ấy.

Thượng Quan lão phu nhân thấy Chu ngũ tiểu thư xuất sắc và phóng khoáng thì bàn tay đang cầm chung trà hơi siết lại, lão phu nhân thấy mất tự nhiên, có rất nhiều người cũng thấy điều đó, mọi người đều biết lời đồn về Chu ngũ tiểu thư. Tề vương phi và Sở vương phi nhìn nhau, cách Chu ngũ cô nương đối nhân xử thế hôm nay quá xuất sắc, Thượng Quan gia nghĩ lại còn thấy sợ, may mà lời đồn chỉ là lời đồn thôi.

Muốn nhận được thiệp mời của Tần vương phi rất khó, biết bao người cầu còn không được nên tất nhiên Ôn gia cũng có mặt. Ôn Linh cố gắng hạ thấp cảm giác tồn tại của mình, cứ sợ Chu Ngọc Văn sẽ kiếm chuyện với mình, suy bụng ta ra bụng người, nhiều lần ả kiếm chuyện với Chu Ngọc Văn nên ả không tin Chu Ngọc Văn sẽ không làm ngược lại. Ai ngờ Chu Ngọc Văn có thấy cũng vờ như không thấy ả, cứ đi ngang qua trước mặt ả như thế mà không thèm nhìn ả lấy một cái!

Nhưng thật sự thì Ngọc Văn không chú ý tới Ôn Linh, toàn bộ sự chú ý của nàng ấy đều đổ dồn về phía mẹ. Mẹ đang bị mọi người vây quanh.

 

Trước Tiếp