Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1593: Mơ Mộng Hão Huyền

Trước Tiếp

Ngọc Văn biết rõ trong Kinh Thành đồn đãi cái gì, cha mẹ tức tới nỗi tối ngủ không yên. Nàng ấy đã cố gắng giả vờ giống như bình thường, vì sợ cha mẹ lo lắng cho mình, sống mũi nàng ấy cay cay, cha mẹ đã trả giá quá nhiều vì nàng ấy rồi.

Trúc Lan ôm Ngọc Văn, bảo:

- Cháu là đứa không thích bị ràng buộc, sau này cháu có phong hào rồi thì cuộc sống của cháu sẽ thoải mái hơn.

Cháu gái làm huyện chúa khác với con dâu làm, mặc dù có cùng một phong hào nhưng Tô Huyên mồ côi, không có ai để dựa dẫm, trong khi Ngọc Văn là cháu gái ruột của Hầu phủ. Trong nhà có ông nội nắm thực quyền, các bá bá cũng làm quan trong triều, đường huynh xuất sắc, còn có cô cô là Tần vương phi. Thế nên, chẳng mấy ai có thể ức h**p huyện chúa Ngọc Văn. Thái Thượng Hoàng rất khắt khe trong chuyện ban tước vị, cả Kinh Thành chỉ có lác đác vài công tước, hầu tước cũng không nhiều lắm, nữ tử có phong hào lại càng ít hơn. Đương nhiên cần phải khen cho tấm lòng thương con của Tô Huyên, trông Tô Huyên hay chê Ngọc Văn thế thôi chứ nếu có người dám bắt nạt Ngọc Văn, Tô Huyên sẽ liều mạng đấy, ba trăm ngàn lượng thật sự không phải con số nhỏ.

Sau khi thánh chỉ truyền ra, người không hiểu nguyên do chỉ cảm thấy cựu An Hòa huyện chúa thương con gái tận xương. Còn những người tính kế Chu ngũ tiểu thư thì tức muốn ói máu, làm vậy cũng được hả? Từ lúc thánh chỉ được truyền ra, không còn ai tin vào lời đồn kia nữa.

Những người không tính kế chỉ hóng chuyện thôi, vừa bội phục hành động của Hầu phủ lại vừa hiểu rõ hơn một chuyện, đó là cả Chu hầu phủ lẫn Hoàng Thượng đều chưa từng nghĩ tới chuyện cho Chu ngũ tiểu thư trở thành trắc phi của Thái Tử. Chiếu chỉ của Hoàng Thượng chính là minh chứng cho chuyện này, nếu Hoàng Thượng có ý định đó thì đã không ban chỉ này rồi.

Cổng nha môn Hộ Bộ, Tề Vương ngồi trong xe ngựa, hắn tới với tâm thế hóng hớt thôi, sau khi nghe xong ý chỉ thì nói:

- Người nào đứng sau đổ thêm dầu vào lửa thì sớm muộn gì cũng gieo gió gặt bão thôi.

Bộ tưởng gài Chu hầu gia dễ lắm à? Hắn vẫn luôn chờ mong phản ứng của Chu hầu phủ, và sau đó Chu hầu phủ đã đi một nước cờ rất hay, vừa giữ được thể diện cho hoàng thất và Thái Tử, lại còn nhận được lợi ích thực tế.

Sở Vương cảm khái: - Sao có vài người vẫn chưa chịu học khôn thế nhỉ?

Chu hầu phủ không chủ động tính kế ai nhưng lại có thù tất báo, vở kịch hôm nay xuất sắc thật.

Phủ Thượng Quan

Thượng Quan lão đại nhân nói với thê tử:

- Ta đã bảo Chu hầu gia ngay thẳng, không có ý định đó rồi mà.

Vẻ mặt Lão phu nhân hơi mất tự nhiên, nói:

- Ta nói vậy chỉ là sợ thôi, Chu ngũ tiểu thư vốn có xuất thân tốt, có thể làm Thái Tử Phi, ta sợ đến lúc đó cháu gái mình lại trở thành "bình phong".

Thượng Quan lão đại nhân cũng sợ, nhưng ông ấy vẫn bình tĩnh vì tin cách hành xử của Chu hầu gia:

- Nếu Chu hầu gia có ý định đó thì năm xưa cháu gái mình đã không là Thái Tử Phi rồi.

Sắc mặt lão phu nhân khó coi, bà cho rằng cháu gái mình mới là tốt nhất, Thượng Quan gia có Thái Tử Phi, đó là Hoàng Hậu tương lai đấy.

Thượng Quan lão đại nhân nói:

- Bà đích thân chuẩn bị quà gửi tới Chu hầu phủ đi, nhất định phải tặng quà đàng hoàng cho tân An Hòa huyện chúa.

Lão phu nhân cũng hiểu, An Hòa huyện chúa hiện tại không phải là bé gái mồ côi.

Thượng Quan gia thở phào nhẹ nhõm, nếu không phải đã chọn được ngày thành hôn thì bọn họ còn lo sẽ đổi Thái Tử Phi đấy!

 

Hộ Bộ

Lúc Chu Thư Nhân ra cung thì Tô Huyên đã không còn là huyện chúa nữa rồi. Họ cùng quay lại Hộ Bộ, vì Tô Huyên vẫn cần đích thân dặn dò vài thứ về danh sách.

Các vị quan viên Hộ Bộ thấy Chu hầu gia xuống xe ngựa, Khâu Duyên bước tới chỉ vào số bông trên xe ngựa rồi hỏi:

- Đem nhập kho hết ạ?

Chu Thư Nhân đáp: - Ừ, phái người kiểm kê rồi đem nhập kho đi.

Các vị quan viên cảm nhận được tâm trạng của Chu hầu gia đang rất tốt, bọn họ đã thảo luận rồi, ai cũng là người khôn khéo nên hiểu được lời lỗ trong chuyện này, bọn họ không khỏi kính trọng Thượng thư đại nhân hơn.

Chu Thư Nhân nói với Tô Huyên:

- Chờ ghi chép danh sách xong là con có thể về rồi.

Tô Huyên đáp: - Vâng thưa cha.

Chu Thư Nhân chắp tay sau lưng đi vào Hộ Bộ, bước chân vô cùng nhẹ nhàng, trong lòng lại tính để hôm nào gài lại một vố lớn, lời đồn lần này qua tay nhiều người lắm. Gài từng người rất phiền, nếu đã thích chơi thì phải chơi cho lớn. Anh sẽ để bọn họ được chơi thỏa thích!

Chu Thư Nhân vừa ngồi xuống thì Tề Vương và Sở Vương đi ra: "!"

Anh phát hiện từ sau khi hai vị này không đụng vào quyền lực nữa thì càng ngày càng thích hóng chuyện, nhìn là biết cả hai đứng canh luôn ngoài cửa Hộ Bộ chứ gì!

Chu Thư Nhân đứng dậy chào:

- Tham kiến hai vị Vương gia.

Tề Vương đáp:

- Chu hầu gia khách sáo quá, tính ra thì chúng ta cũng là bà con mà.

Chu Thư Nhân: "..."

Là kiểu bà con xa tít mù khơi hay gì?

Nếu tính như vậy, ơ, thế thì Ngọc Văn có thể gọi Thái Tử là biểu ca đấy, Ngọc Văn có phong hào nên sau này có gọi cũng hợp lý hơn!

Sở Vương giơ ngón tay cái, khen:

- Bổn vương bội phục mưu tính của Chu hầu gia lắm đấy.

Chu Thư Nhân thầm nghĩ, không, đây là cách vợ anh nghĩ ra, vợ anh mới lợi hại.

Tề Vương chê chuyện chưa đủ lớn, nói:

- Ta và Tam đệ biết vài tin tức, nghĩ chắc Chu hầu gia sẽ muốn biết.

Râu mép của Chu Thư Nhân giật giật:

- Hai vị Vương gia nhiều chuyện ghê nhỉ.

Sở Vương cười ha ha, nói:

- Ai bảo Chu hầu gia cung cấp vở kịch hay thế làm gì, lần nào cũng khiến bổn vương thấy bất ngờ!

Không ngờ lần này Chu hầu gia có thể rút lui an toàn, còn mang về lợi ích cho cháu gái, đã thế còn bày tỏ quyết tâm với Hoàng Thượng… chậc chậc, tính toán không để lại chút sơ hở nào!

Chu Thư Nhân nhìn chằm chằm vào danh sách mà hộ vệ của Tề Vương lấy ra, vẻ mặt khó diễn tả. Tề Vương cười tủm tỉm nói:

- Không cần cảm ơn đâu.

Chu Thư Nhân: "..."

Xí, ai thèm cảm ơn ngài. Anh cắm rễ ở đây nhiều năm như vậy, đã có người tìm hiểu tin tức cho mình rồi.

Bên này chưa nói được mấy câu thì Binh bộ thượng thư tới, Lý Chiêu vừa cười sang sảng vừa bước vào:

- Ái chà, ta nghe nói có một trăm ngàn lượng vật tư chống lạnh rồi. Mau duyệt cho ta.

Chu Thư Nhân: - ...Ngài nên viết tấu sớ nộp vào cung ấy.

Lý Chiêu đáp: - Ta vừa nghe tin đã viết tấu sớ nộp vào cung rồi, lát nữa sẽ chuyển về Hộ Bộ đấy. Ta chờ sẵn ở đây thôi.

Chu Thư Nhân: - Ha ha.

Lý Chiêu: "..."

Sao xin đồ mà khó dữ vậy! Chu Thư Nhân càng ngày càng keo kiệt.

   -

Ôn gia

Ôn Linh ghét nhất là Ngọc Văn nên tức muốn ói máu, sau này ả gặp Chu Ngọc Văn bắt buộc phải hành lễ rồi, mới nghĩ thôi đã khiến ả thấy khó thở. Cãi không lại thì thôi, còn phải hành lễ nữa là sao!

Ôn Linh chạy đi gặp bà nội, nói:

- Bà nội, có phải quyên bạc là được phong thưởng không?

Ôn gia lão phu nhân suýt trợn trắng mắt:

- Cháu có đầu óc tí đi chứ.

Huống chi nếu có ba trăm ngàn lượng thì nhà họ cũng sẽ không đổ vào cho cháu gái.

Ôn Linh đã bình tĩnh lại rồi. Ai bảo Chu Ngọc Văn có mẹ là huyện chúa làm gì, lại còn là người mẹ có tiền nữa chứ. Mặc dù ả là tiểu thư con chính thất của Ôn gia nhưng của hồi môn lại không nhiều bằng Chu Ngọc Văn, tưởng tượng đến cảnh Chu Ngọc Văn xuất giá có của hồi môn xếp dài mười dặm là ả lại ghen tị, ghen tị chết đi được.

Lão phu nhân: - Sau này cháu đừng đi gây hấn với nó nữa.

Ôn Linh: - ...Nhưng cháu không phục.

Lão phu nhân nói: - Có lần nào cháu thắng được chưa? Bây giờ Chu tiểu thư là huyện chúa, cháu đừng chơi dại.

Ôn Linh: "..."

Lão phu nhân tiếp tục nói: - Mẹ cháu đang xem xét thêm mấy nhà, sắp tới cháu đừng ra ngoài nữa.

Ôn Linh hít sâu một hơi, đáp: - Vâng ạ.

Chu gia

Tô Huyên về nhà, Ngọc Văn không biết Ôn Linh đang nghĩ tới mình, nàng ấy đang nhõng nhẽo với mẹ:

- Mẹ ơi, mẹ đã hi sinh quá nhiều vì con rồi.

Tô Huyên nói: - Hi sinh nhiều hơn cho con mẹ cũng cam lòng, huống chi từng đó bạc có là bao đâu.

Ngọc Văn: "..."

Nói gì nghe oách thế, ba trăm ngàn lượng mà còn không nhiều à?

Tô Huyên lại nói: - Cần phải may gấp trang phục huyện chúa cho con, chờ may xong sẽ đưa tới đây.

Ngọc Văn vâng dạ gật đầu.

Trong lúc hai mẹ con tâm sự thì Chu hầu phủ đang tất bật vì phải chuẩn bị tiệc mừng cho Ngọc Văn.

Trong một quán trà ở Kinh Thành, Xương Trung không dẫn Mộc Phàm và Khương Đốc về phủ, chắc chắn bây giờ trong phủ đang rất bận, chi bằng ngồi ở quán trà nghe mọi người bàn tán.

Xương Trung nghe có người nói:

- Chu hầu gia không xét gia thế để chọn cháu rể mà xét nhân phẩm. Không nạp thiếp thôi mà, ta cảm thấy ta có thể làm được.

Sau đó là tiếng cười nhạo, nào là mơ mộng hão huyền, đó là An Hòa huyện chúa đấy, vân vân.

Trước Tiếp