Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Vài ngày sau, có rất nhiều xe ngựa dừng ở trước cửa Hộ Bộ. Chu Thư Nhân nghe được tin tức, làm lơ sự kinh ngạc của đám người Khâu Duyên rồi nhanh chóng đi ra cửa phủ nha.
Tô Huyên mặc áo choàng dày, hai tay cầm một cái hộp thật to, một mình đứng trước cửa phủ nha của Hộ Bộ, vô cùng nổi bật. Đã có không ít người tụ tập ở trước cửa phủ nha rồi.
Chu Thư Nhân và các quan viên Hộ Bộ đi ra, biết rõ nhưng vẫn hỏi:
- Thê tử Lão Ngũ, con đang làm gì vậy.
Đám người Khâu Duyên đần mặt. Vừa nhìn đã biết không phải là chuyện nhỏ, chẳng lẽ Chu hầu gia lại không biết chuyện lớn như vậy? Lừa ai đó!
Tô Huyên giơ cao cái hộp lên, giọng trong trẻo nói:
- Thượng thư đại nhân, năm nay thời tiết lạnh lẽo, An Hòa biết ơn hoàng ân mênh mông cuồn cuộn đã mang đến sự hòa bình và thịnh vượng cho đất nước. Hòa bình ngày hôm nay có được không thể không kể đến các tướng sĩ nơi biên cương, biên cương rét khổ, An Hòa nguyện dâng lên 30 vạn lượng bạc trắng, 10 vạn trong đó đã được đổi thành bông và các vật tư chống lạnh khác. Mong Hộ Bộ hãy nhận lấy!
Chu Thư Nhân không thể không cảm thán trong lòng, cô con dâu thứ năm này đúng là rất lợi hại, chỉ trong vài ngày ngắn ngủi đã chuẩn bị được 10 vạn lượng bông, có thể thấy mạng lưới quan hệ rất rộng.
Chu Thư Nhân nhìn về phía đám người Khâu Duyên, hỏi:
- Các vị thấy thế nào?
Đám người vẫn còn đang sửng sốt, 30 vạn lượng? An Hòa huyện chúa giàu quá!
Khâu Duyên hoàn hồn nói:
- Nhiều bạc quá, có cần phải báo cáo với Hoàng Thượng không?
Ông ta không biết Chu hầu gia đang có ý đồ gì, ông ta chỉ biết là đã có mười vạn lượng bông và vật tư chống lạnh. Số bông mà Binh Bộ đang hối thúc có rồi!
Chu Thư Nhân vuốt râu nói:
- Nói rất đúng.
Anh nói với Tô Huyên:
- An Hòa huyện chúa hãy vào cung cùng bản hầu.
Tô Huyên buông tay xuống, kìm nén để khóe miệng không cong lên. Trong vở kịch ngày hôm nay, thị là vai chính.
Hộ Bộ nhanh chóng chuẩn bị xe ngựa, Chu Thư Nhân ngồi một mình trong xe ngựa Hộ Bộ, Tô Huyên theo sau, cùng đi về hướng hoàng cung.
Sau khi Chu Thư Nhân rời khỏi phủ nha Hộ Bộ, những người tụ tập xung quanh vẫn không rời đi. Ai bảo những chiếc xe ngựa kia lại đồ sộ như vậy chứ. Khâu Duyên nhìn về hướng hoàng cung, trực giác nói cho ông ta biết Chu hầu gia có mục đích gì đó!
Trương Cảnh Hoành đang ngẫm lại những lời An Hòa huyện chúa vừa nói, cộng với dáng vẻ xử việc công theo phép công của Chu hầu gia, y hiểu ra rồi… chậc chậc, y đang rất mong chờ kết quả.
Tin tức từ phủ nha Hộ Bộ truyền đi rất nhanh, Chu Thư Nhân chưa đi đến cửa cung thì tin tức đã được lan truyền khiến mọi người bàn luận sôi nổi. Khi Hàn Lâm Viện biết được tin tức, các đồng liêu của Xương Trí vây quanh hắn, trong đó có một người vô cùng ghen tị, nói:
- 30 vạn lượng chứ không phải ba mươi lượng, An Hòa huyện chúa quá giàu rồi. Ngài cưới búp bê vàng về nhà sao?
Vẻ mặt Xương Trí rất bình tĩnh, nhiều năm qua hắn đã chứng kiến được sự ngang tàng của thê tử nên cười nói:
- Nương tử của ta đã gánh vác cả nhà nhiều năm mới gả cho ta, ta cưới được nương tử chính là may mắn của ta.
Lúc này mọi người xung quanh mới nhận ra, đúng vậy, An Hòa huyện chúa là hậu duệ duy nhất của Tô gia, quả thực có thể lấy ra được 30 vạn lượng. Sau đó mọi người lại càng hâm mộ, mở miệng liền quyên góp 30 vạn lượng thì ai biết còn có bao nhiêu của cải nữa?
Mọi người nhớ lại những năm chiến loạn đó vô số bảo vật bị lấy đi, lại nghe nói An Hòa huyện chúa là một nữ nhân khôn khéo. Ghen tị, quá ghen tị, khó trách Chu Xương Trí không cần phải lo lắng chuyện gì, lại có một người cha có quyền có thế. Đúng là tốt số!
Đừng tưởng rằng làm quan thì không biết đến những khó khăn của nhân gian, ngược lại càng làm quan mới càng hiểu rõ tầm quan trọng của tiền bạc.
-
Chính điện hoàng cung
Hoàng Thượng đang xem ngân phiếu, cũng lười nhìn Chu Thư Nhân. Ngài nhìn về phía An Hòa, nói:
- 30 vạn lượng không phải con số nhỏ, An Hòa huyện chúa đã nghĩ kỹ chưa?
Tô Huyên quỳ xuống thưa:
- An Hòa nguyện ý cống hiến một chút sức lực nhỏ nhoi.
Hoàng Thượng biết rõ Chu hầu phủ như lòng bàn tay, hiển nhiên ngài biết được động thái của An Hòa mấy ngày nay, lại nghĩ đến chuyện Chu Thư Nhân nhắc đến bông vải, cộng thêm tin đồn về Ngũ tiểu thư thì còn gì mà không hiểu nữa đâu.
Hoàng Thượng nhìn về phía Thái Tử, ngài biết rõ Chu Thư Nhân sẽ không để cho lời đồn phát triển tùy ý như vậy. Bây giờ Chu hầu phủ đang bắc thang cho hoàng thất.
Tô Huyên thấp thỏm trong lòng, sợ Hoàng Thượng sẽ không nhận lấy cái thang này. Chuyện liên quan đến nữ nhi của thị đấy!
Chu Thư Nhân thì lại rất bình tĩnh, không có gì để lo lắng. Hoàng Thượng cũng muốn lời đồn kết thúc, chỉ là không có bậc thang để bước xuống mà bây giờ đã có rồi.
Trong lòng Thái Tử rất phức tạp, cậu ta đã muốn ra tay ngay khi xuất hiện tin đồn. Nếu trong lòng đã có quyết định, cậu ta chưa bao giờ nghĩ đến việc sẽ tính kế Ngũ tiểu thư. Kết quả là cậu ta còn chưa kịp ra tay, Chu hầu phủ đã nghĩ ra một cách tốt hơn. Hơn nữa còn nghiêm túc hơn.
Hoàng Thượng đứng lên nói:
- Trẫm rất vui mừng khi An Hòa cảm nhớ đến những khó khăn của tướng sĩ, An Hòa có muốn điều gì không?
Tô Huyên nghe xong lời này liền yên tâm, thị rất rõ trong một nhà sẽ không thể có hai huyện chúa nên chân thành nói:
- An Hòa muốn xin Hoàng Thượng hãy ban phong hào của An Hòa cho nữ nhi của An Hòa. An Hòa chỉ mong nữ nhi có thể sống một đời bình yên.
Hoàng Thượng nhìn chằm chằm An Hòa đang quỳ lạy trước mặt, hỏi:
- Cho nữ nhi phong hào của ngươi, ngươi có hối hận khi không còn phong hào không?
Tô Huyên kiên định nói: - Không hối hận ạ.
Khuê nữ trở thành huyện chúa, lại còn là huyện chúa có phong hào, là đích nữ của Chu hầu phủ, với thân phận này thì lời đồn sẽ tự biến mất.
Hoàng Thượng liếc nhìn Chu Thư Nhân, khóe miệng cong lên một chút. Người trong Chu hầu phủ đều là người thông minh. Tâm trạng của Hoàng Thượng rất tốt, nói:
- Trẫm, ân chuẩn.
Nụ cười trên miệng Tô Huyên không thể giấu được, kích động nói:
- Đa tạ ân điển của bệ hạ.
Ngoài cung vẫn đang thảo luận sôi nổi, thân thế của An Hòa huyện chúa lại lần nữa được lan truyền. Bé gái mồ côi, gia tài khổng lồ,... tất cả đều được mang theo vào Chu hầu phủ khi xuất giá.
Người đã từng tính kế An Hòa huyện chúa giờ lại hối hận vì trước đây không thành công, vừa ra tay đã là ba mươi vạn lượng thì của cải phải phong phú đến cỡ nào?
Người chưa từng tính kế cũng hối hận, dù cho đứa trẻ mồ côi có khắc người thân thì đứng trước tiền bạc vẫn có thể chịu đựng được. Đặc biệt khi họ biết mấy năm nay An Hòa huyện chúa kiếm được rất nhiều bạc lại càng hối hận tới xanh cả ruột.
Chu hầu phủ
Trúc Lan đang bình thản vẽ tranh, trong lòng cô biết rõ yêu cầu của Tô Huyên nhất định sẽ được đáp ứng. Thái Thượng Hoàng vẫn chưa chết, An Hòa vẫn có phần thể diện, hơn nữa yêu cầu này cũng không gây ra bất kì tổn thất nào cho hoàng thất, nên chắc chắn Hoàng Thượng không thể từ chối.
Đinh quản gia vội bước vào, báo:
- Lão phu nhân, thánh chỉ đã đến rồi.
Trúc Lan nói: - Chuẩn bị tiếp chỉ.
Cô đã tiếp rất nhiều chiếu chỉ, không hề hoang mang chút nào, khi tiếp chiếu chỉ, ngoại trừ Trúc Lan ra thì mọi người trong nhà đều sửng sốt.
Lúc Lý thị quay về bèn hỏi:
- Mẹ, đệ muội đã quyên góp 30 lượng sao?
Trúc Lan: - Ừ.
Lý thị: - Phong hào An Hòa để lại cho Ngọc Văn sao?
- Ừ.
Lý thị thấy mẹ chồng thản nhiên như vậy thì làm sao không rõ, hiển nhiên là mẹ chồng đã biết được chuyện này.
Triệu Thị mới chợt ngộ ra:
- Bởi vì lời đồn nên đệ muội mới làm vậy sao?
Trúc Lan gật đầu tán thành:
- Khi thánh chỉ được ban xuống, lời đồn sẽ tự biến mất.
Triệu Thị thận trọng hỏi:
- Mẹ, đây là cách của mẹ đúng không?
Trúc Lan cười cười, hỏi ngược lại:
- Các con không sợ ta cũng bỏ ra 30 vạn lượng bạc sao?
Lý thị xua tay:
- Con mà biết sớm hơn thì cũng góp một chút rồi.
Triệu Thị: - Chúng con không có quyền can thiệp vào việc cha và mẹ xử lý bạc như nào.
Thị không để ý đến của cải của hầu phủ, nhị phòng không thể so được với ngũ phòng nhưng cũng không thiếu tiền, có điều thực sự thị rất ngạc nhiên, Ngũ đệ muội giàu có ghê!
Trúc Lan rất hài lòng với phản ứng của hai cô con dâu, nhìn Ngọc Văn đang có tinh thần hơn ngày thường:
- Sau này Ngọc Văn chính là An Hòa huyện chúa. Hôm nay phòng bếp sẽ nấu nhiều món ăn ngon, cả nhà chúng ta cùng nhau ăn mừng.
Thanh Tuyết nhận lệnh đi ra ngoài, các tiểu cô nương mới hoàn hồn. Ngọc Văn biết mấy ngày nay mẹ rất bận, có mấy hôm còn không để ý đến nàng ấy, Ngọc Văn hỏi nhưng mẹ lại nói mấy ngày nữa sẽ biết, không ngờ mẹ lại làm nhiều điều như vậy vì mình. Hốc mắt Ngọc Văn đỏ lên:
- Bà nội ơi, mẹ cháu đã làm tất cả mọi chuyện vì cháu.