Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1591: Biện Pháp

Trước Tiếp

Chu Thư Nhân hồi phủ cùng cháu gái, thay quần áo rồi mới đi đến gian nhà trước gặp Khương Đốc và Mộc Phàm. Hai người đang đọc sách trong thư phòng cùng Minh Thụy. Bộ sưu tập sách của Chu gia vô cùng phong phú, có rất nhiều bản đặc biệt, Mộc Phàm và Khương Đốc không dám thư giãn, tranh thủ thời gian để đọc sách.

Hiếm khi Chu Thư Nhân mới trở về sớm như vậy nên có tâm tình chỉ điểm một vài chỗ. Xương Trung ôm lấy cánh tay của cha, nói:

- Cha, sao hôm nay cha về sớm thế?

Chu Thư Nhân kêu lên một tiếng:

- Tiểu tử thúi, con không biết mình nặng bao nhiêu sao. Đừng có đè lên người ta.

Xương Trung cười sằng sặc, nhưng vẫn không buông tay. Chu Thư Nhân nói với giọng điệu cưng chiều:

- Hôm nay cha và Hoàng Thượng đến quán trà, gặp được mấy đứa Ngọc Điệp cũng ở quán trà nên cùng nhau trở về.

Xương Trung chợt ngộ ra:

- Bởi vì mấy cuộc biện luận xuất sắc sao?

- Ừm, lần này chất lượng cử nhân rất cao.

Hôm nay không gặp được người xuất sắc nhưng chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi đã có vài cuộc biện luận xuất sắc, điều này chứng tỏ năm nay danh sách có sự cạnh tranh khốc liệt đến nhường nào.

Khương Đốc nghe vậy thì căng thẳng:

- Ông ngoại, cháu...

Chu Thư Nhân vuốt râu, ra hiệu cho mọi người ngồi xuống mới nói:

- Trước năm mới, các quán trà ở kinh thành sẽ không đóng cửa, các cháu có thể đến quán trà để xem thử, coi như biết người biết mình. Biết ước lượng để có kế hoạch học tập cho tốt.

Khương Đốc và Mộc Phàm: - Vâng.

Chu Thư Nhân cười:

- Hai đứa đừng căng thẳng quá, nhà chúng ta đã tham gia khoa cử nhiều lần, tiếc là Minh Vân đang ở thảo nguyên nhưng cũng may Ngũ cữu của hai đứa ở nhà, để buổi tối nó dạy cho mấy đứa.

Khương Đốc và Mộc Phàm đều rất kích động, Ngũ cữu là người học giỏi nhất, lại ở Hàn Lâm Viện quanh năm, có Ngũ cữu thì bọn họ càng có niềm tin hơn.

Chu Thư Nhân lại chỉ vào kệ sách, nói:

- Bên trên có đề thi các môn, các cháu cũng có thể xem thử, nếu không hiểu thì cứ hỏi, trong nhà có rất nhiều người.

Khương Đốc và Mộc Phàm đứng dậy:

- Cứ để ông ngoại phải lo lắng mãi.

Chu Thư Nhân cũng giống như những bậc trưởng bối trong thiên hạ này, đều mong con cháu sẽ thành công. Anh cầm lấy những cuốn sách mà hai người đã đọc, nói:

- Nếu hai đứa có gì không hiểu thì cứ hỏi, hôm nay ta có thời gian.

Cơ hội này rất hiếm hoi, chủ yếu là vì Chu Thư Nhân rất bận.

Ngày hôm sau, Trúc Lan ở nhà chờ Tề thị. Tề thị đến chào hỏi trước sau đó đi gặp Nhiễm Uyển và hai đứa nhỏ, non nửa canh giờ sau mới quay lại.

Trúc Lan đã dùng cánh hoa để dán thành một bức tranh nhỏ, Tề thị thấy thì thích thú hỏi:

- Muội muội còn có cả tay nghề này sao?

- Ta nhàn rỗi không có việc gì làm nên tìm chút việc để làm, tỷ tỷ ngồi đi.

Tề thị ngồi xuống, nói với giọng điệu hâm mộ:

- Muội muội sống thật thoải mái.

Con dâu của Dương thị đều hiếu thảo, trong nhà không có chuyện phải lo, khác với thị, mấy năm nay phải lo lắng nhiều nên già đi rất nhanh. Ngày nào cũng chỉ nghĩ đến chuyện nhà, không có lúc nào được nhàn nhã.

Trúc Lan: - Tỷ tỷ cũng có thể sống thoải mái, ta nói có thể không phải nhưng tỷ tỷ không nên nhận lại quyền quản gia.

Tề thị cũng nhức đầu:

- Từ khi con dâu cả và cháu dâu cãi nhau, hậu viện lộn xộn khiến ta cũng muốn buông tay.

Trúc Lan đưa cho Tề thị một chén trà hạ nhiệt, nói:

- Hạ hỏa, hạ hỏa.

Tề thị:”...”

Quả thực hỏa khí của thị rất lớn, tính khí cũng ngày càng tệ hơn. Niệm Phật tĩnh tâm đã không còn tác dụng nữa.

Tề thị uống trà, nháy mắt ra hiệu với Trúc Lan, Trúc Lan ra hiệu cho bọn nha hoàn lui xuống hết, hỏi:

- Có việc gì sao?

Tề thị thấp giọng nói:

- Muội muội không nghe những lời đồn trong kinh thành sao?

Trúc Lan giật mình:

- Thái Tử đã bắt đầu chọn trắc phi rồi hả?

- Muội muội cũng biết à?

- Ta không điếc, sao không biết cho được. Nhìn tỷ tỷ có vẻ như Tề gia có ý định gì hả?

Trúc Lan càng nghĩ càng cảm thấy có khả năng này, Tề gia đã im hơi lặng tiếng nhiều năm như vậy, lại còn có Nhiễm phi ở đây, Sở vương cũng âm thầm chăm sóc rất nhiều nên mấy năm nay vẫn khá tốt.  

Tề thị lắc đầu:

- Tề gia sợ rồi, nào dám có tâm tư gì? Một lần rơi xuống đáy đã đủ rồi, lần sau sẽ không gặp vận may như vậy nữa.

Trúc Lan: - Vậy tỷ tỷ muốn nói cái gì?

- Ngũ tiểu thư nhà muội muội đó, gần đây nghe mọi người bàn tán nhiều nhất là đã chọn Ngũ tiểu thư rồi.

Trúc Lan phun cả trà trong miệng ra: - Hả?

Tề thị giật giật khóe miệng:

- Đến mức phải phản ứng mạnh như vậy sao?

- Ta cũng sợ hãi nha, hay là do mấy lần trước Hoàng Hậu đơn độc triệu kiến ta nên mới bị đồn thổi?

Tề thị gật đầu: - Ừ.

Trúc Lan nhún vai, nói:

- Oan uổng quá, lần trước Hoàng Hậu nương nương còn hỏi Ngọc Văn đã chọn được hôn phu chưa. Hoàng Hậu nương nương định ban hôn cho đấy!

Tề thị tin tưởng lời của Dương thị, nếu như tiểu thư Chu gia đã muốn gả vào hoàng thất thì thậm chí có thể tranh được vị trí Thái tử phi. Trước đây không tranh giành, bây giờ càng sẽ không để tâm đến vị trí Trắc phi. Dù sao thì Trắc phi vẫn là thiếp.

Trúc Lan không nói lên lời:

- Sao lại có nhiều người mắt mù thế nhỉ?

Tề thị: “...”

Nếu nói như vậy thì quả thực có quá nhiều người bị mù.

Trúc Lan chuyển động chén trà, nói:

- Chắc hẳn có người đổ thêm dầu vào lửa, thử Hầu phủ của chúng ta. Nếu như là giả thì cũng có thể khiến cho hầu phủ chúng ta khó chịu.

Nhiễm gia và Chu gia vốn là quan hệ sui gia, Nhiễm Uyển lại không chịu thua kém, sinh một trai một gái, Tề thị thản nhiên nói:

- Ai bảo tiểu thư Hầu phủ cản đường người ta.

Trúc Lan thở dài:

- Chẳng lẽ Hầu phủ chúng ta chưa đủ rõ ràng hay sao? Con rể nhà ta cũng chưa nạp thiếp mà.

Tề thị ý nhị nói:

- Tiểu thư nhà muội muội khiến các tiểu thư trong kinh thành ghen tị.

Trúc Lan không thể phản bác, quả thực cháu gái nhà mình bị người khác đố kỵ lắm.

Chờ Tề thị đi rồi, Trúc Lan mới gọi Tô Huyên đến:

- Con đã nghe nói chưa?

Tô Huyên: - Dạo này con không ra ngoài, thực sự chưa nghe.

- Hoàng thất chắc chắn là không giải thích rồi đó, bàn tán lâu sẽ ảnh hưởng không tốt đến thanh danh của Ngọc Văn.

Nếu như hoàng thất giải thích thì lại giống như đang coi thường Ngọc Văn, có phần động chạm đến mặt mũi của Hầu phủ. Mưu kế bậc này đúng là làm cho người ta bực bội.

Tô Huyên cũng tức giận, rõ ràng nhà mình không có ý định này. Sốt hết cả ruột!

Trúc Lan nhìn Tô Huyên, trong lòng nảy ra một ý nghĩ. Đợi Thư Nhân trở về sẽ nói chuyện.

 

Buổi tối trước khi đi ngủ, Trúc Lan mới nói đến chuyện tin đồn:

- Chuyện này ảnh hưởng không tốt đối với thanh danh của Ngọc Văn.

Chu Thư Nhân rất hiểu vợ mình, vừa nghe đã biết Trúc Lan có cách:

- Em có biện pháp gì không?

Trúc Lan nói: - Hoàng Hậu đã tỏ thái độ, hoàng thất đích thân giải thích thì không hay cho lắm, Ngọc Văn đột nhiên đính hôn cũng không tốt, không chỉ khiến cháu gái chịu ấm ức mà còn giống như hầu phủ rất chướng mắt Thái Tử.

Chu Thư Nhân: - Nói anh nghe cách của em đi.

Trúc Lan ghé sát vào Chu Thư Nhân, cô càng nói đôi mắt của Chu Thư Nhân càng sáng lên:

- Có thể nói với Tô Huyên.

Trúc Lan cong môi: - Đúng vậy.

Ngày hôm sau, Trúc Lan nói ý tưởng của mình, Tô Huyên nghe xong thì trợn tròn mắt nhìn, sau khi suy nghĩ cẩn thận đôi mắt thị càng sáng lên:

- Mẹ, con đi chuẩn bị trước đây.

- Ừ.

Ngày tháng trôi qua, đã có mấy trận tuyết rơi, mỗi lần tuyết rơi đều khiến người ta cau mày, rất sợ sẽ có bão tuyết. Hễ tuyết ngừng rơi là mọi người lại phải niệm mấy câu “A Di Đà Phật".

Bầu không khí này khiến Hoàng Thượng cau mày, thường xuyên nhìn lên không trung thở dài:

- Thiếu bông, thiếu lương thực.

Chu Thư Nhân bình tĩnh, bởi anh biết những năm tháng như vậy sẽ kéo dài rất lâu cho đến khi tiểu băng hà kết thúc. Điều duy nhất khiến anh buồn bực là anh khó có thể rời khỏi Hộ Bộ, Hoàng Thượng quá tin tưởng anh, ừm được rồi, tin tưởng năng lực của anh.

Hoàng Thượng lại nói:

- Tướng sĩ ở biên giới phải chịu khổ.

Chu Thư Nhân thở dài trong lòng, anh thật sự không còn cách nào. Đành nói:

- Làm thêm nhiều cao chống nứt nẻ đi ạ.

Thấy Hoàng Thượng cau mày, Chu Thư Nhân nói:

- Nếu như có lượng lớn bông thì tốt rồi.

Hoàng Thượng nghi hoặc nhìn Chu Thư Nhân:

- Khanh có ý đồ gì?

Chu Thư Nhân: “...”

Cảm giác thần bí giữa quân và thần đâu?

Trước Tiếp