Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Quán trà kinh thành
Mấy người Ngọc Điệp đi dạo đã mệt nên bảo gã sai vặt đưa đồ đã mua về hầu phủ, còn bọn họ thì đi đến quán trà náo nhiệt.
Gần đây khi cử nhân ở các nơi lần lượt vào kinh thành, nơi náo nhiệt nhất kinh thành chính là quán trà, thường xuyên có người đàm luận ở đây, quán trà ở kinh thành làm ăn khấm khá hơn hẳn.
Các tỷ muội đã đặt phòng riêng, Khương Mâu là người thích nơi yên tĩnh, bước vào trà lâu có hơi cau mày, nói:
- Nhiều người vậy sao?
Ngọc Điệp thích náo nhiệt, nghe rất chăm chú, nàng ấy và Liễu Nguyên Bác đã đến đây nhiều lần, nếu hôm nay không đi cùng biểu tỷ thì nàng ấy cũng định đến đây cùng với vị hôn phu.
Ngọc Điệp chỉ về phía trước, nói:
- Ngày nào cũng có nhiều người như vậy. Biểu tỷ nhìn xem, lại có người biện luận kìa.
Ngọc Văn lười biếng hiếm khi có tinh thần, nhìn lướt qua nói:
- Chúng ta lên lầu đi.
Lên lầu rồi, đi ngang qua một phòng đang mở, bước chân của Ngọc Điệp hơi khựng lại, sau đó chớp mắt mắt. Ô kìa, là ông nội thật này. Nàng ấy bối rối không biết có nên đi qua đó không.
Ngọc Nghi là người vô cùng cẩn thận, cũng chú ý đến, cuối cùng kéo tam tỷ tỷ đi, nói:
- Chúng ta vào phòng riêng đi.
Ngọc Điệp nghe vậy thì không bối rối nữa, nhanh chóng đi về phía trước. Đợi vào phòng riêng mới hỏi:
- Muội nhìn thấy ai?
Ngọc Nghi cũng như những người khác đều đã từng gặp Hoàng Thượng và Thái Tử, Ngọc Nghi nói:
- Hoàng Thượng và Thái Tử.
Ngọc Điệp vỗ nhẹ ngực, nói:
- Cũng may là ta không đi qua đó.
Ngọc Kiều thấy tiểu nhị tiến vào, gọi trà và điểm tâm các tỷ tỷ thích rồi ra hiệu cho tiểu nhị đi xuống. Chờ cửa đóng lại, Ngọc Kiều mới nói:
- Đang cải trang đi nghe biện luận sao?
Ngọc Điệp ngồi xuống, nói:
- Có lẽ là vậy, tỷ và Nguyên Bác đã từng nghe được một trận biện luận rất xuất sắc. Chắc là Hoàng Thượng cũng nghe nói cho nên mới đến đây nghe.
Khương Mâu cau mày, nàng ta không dám nói chuyện tùy ý như mấy biểu muội, đây là sự tự tin mà Hầu phủ mang đến, có thể thấy đã thành thói quen. Ngọc Văn lười biếng chống cằm, nói:
- Bảo sao dạo này lại có nhiều người biện luận như vậy, ra là muốn nổi tiếng, quả thực là một biện pháp tốt để tự đề cao bản thân, nhưng đôi khi lại dễ bị phản tác dụng.
Nhìn xem, hôm nay sẽ có người gặp xui xẻo, lọt vào mắt Hoàng Thượng thì không sao, còn nếu không được thì… ha hả!
Trong phòng mở, hiển nhiên Chu Thư Nhân đã để ý thấy cháu gái nhà mình. Anh bèn giải thích:
- Cháu ngoại theo tướng công về kinh đi thi, cùng ra ngoài dạo phố với mấy nha đầu trong nhà.
Hoàng Thượng chú ý đến chuyện đi thi:
- Cháu rể của khanh thi như thế nào?
- Cũng giành được một chỗ trong 10 hạng đầu, tốt hơn cháu ngoại của thần.
Hoàng Thượng biết một nhà trưởng nữ của Chu hầu gia, đặc biệt là đôi song sinh, bây giờ lại nghe tin có hai người trúng cử nên thấy hơi hứng thú, hỏi:
- Con rể nhà khanh đều học hành khá tốt nhỉ?
Chu Thư Nhân: - Chúng đều là những người chăm chỉ và có thể chịu khổ.
Hoàng Thượng có thể nói một câu cũng không dễ, ánh mắt lại nhìn về phía nhóm cử nhân đang hăng say biện luận:
- Tầm mắt vẫn chưa đủ cao.
Chu Thư Nhân thở dài trong lòng. Đúng vậy, tầm nhìn quá nông, nước nhà và một châu rất khác nhau, anh cũng thất vọng. Nghe nói có trận biện luận xuất sắc nên anh mới theo Hoàng Thượng đến đây, vốn tưởng sẽ có người lọt vào mắt xanh của mình. Kết quả lại là kỳ vọng vô ích.
Nhân tài thật sự rất hiếm, Hộ Bộ cần có nhân tài cho nên anh muốn ra tay trước, nào ngờ… quên đi, vẫn nên chờ đến lúc đề tên bảng vàng thôi!
Thái tử có chút thông cảm nhìn những cử nhân vẫn đang hăng say biện luận ở bên dưới, một câu tầm mắt vẫn đưa đủ cao của Hoàng Thượng đã định sẵn dù có được nêu tên trên bảng vàng thì cũng sẽ không được coi trọng. Vậy nên mới nói, nếu không có đủ nền tảng và tầm nhìn sâu rộng thì đừng nên đi đường tắt.
Không nói quá nhiều, vững vàng có tên trên bảng, ít ra còn có thể dự tính được một tương lai không đến nỗi nào, bây giờ thì… chẹp chẹp.
Đột nhiên, Chu Thư Nhân rướn cổ về phía trước. Anh kinh ngạc rồi quay đầu nhìn Hoàng Thượng, thấy sắc mặt của Hoàng Thượng không được tốt lắm. Hoàng Thượng cười khẽ một tiếng:
- Lão nhị và Lão tam cũng xuất cung.
Thái Tử cũng cảm thấy bất ngờ, sau đó nghĩ ra gì đó liền híp mắt lại. Dạo gần đây Nhị đệ và Tam đệ rất chăm chỉ xuất cung, hóa ra là đến các nơi có đông cử nhân. Phải chăng đang tuyển nhân tài cho chính mình?
Chu Thư Nhân ngậm chặt miệng, trong lòng thì nghĩ các hoàng tử đều đã trưởng thành rồi. Hoàng Thượng ra hiệu cho Trương công công đi xuống, nói:
- Bảo bọn chúng đi lên đây.
Chẳng mấy chốc hai vị hoàng tử đã đi lên như chim chút. Hoàng Thượng:
- Dạo gần đây rất rảnh rỗi phải không?
Nhị hoàng tử nghĩ đến những bài học nặng nề, nói:
- Không, không rảnh rỗi chút nào.
Tam hoàng tử cúi đầu:
- Nhi thần biết sai rồi.
Chu Thư Nhân ngước mắt lên, sau đó lại cụp mắt xuống tiếp tục đùa nghịch cái ly trong tay. Hoàng Thượng mỉm cười:
- Nếu các con có thể ra cung, chứng tỏ các ngươi rất tự tin với bài vở của mình, trẫm rất vui mừng, khi hồi cung trẫm sẽ kiểm tra các con. Nếu...
Những từ còn lại không cần nói ra nhưng ý tứ đã được biểu đạt rất rõ ràng.
Hai vị hoàng tử có chút sợ hãi, nhưng không có cách nào. Bài vở ở lớp học thật sự quá nhiều, nhiều đến mức Nhị hoàng tử muốn lên triều làm việc mà mãi vẫn chưa tìm được cơ hội. Vậy nên Nhị hoàng tử mới nóng lòng, Lưu gia cũng vội, song Hoàng Thượng mới vừa cảnh cáo Lưu gia nên Nhị hoàng tử có lo lắng cũng vô ích, chỉ có thể tự mình nghĩ biện pháp.
Thái Tử vừa nghĩ liền biết được tâm tư của Nhị đệ, vừa rồi nghe được Nhị đệ nói chuyện ở dưới lầu, không chỉ muốn tuyển chọn nhân tài, mà còn muốn tạo danh tiếng cho bản thân.
Hoàng Thượng thoáng nhìn Lão Tam, cũng lười hỏi đến:
- Lát nữa hồi cung cùng trẫm.
Chu Thư Nhân nghiêng đầu nhìn, Tam hoàng tử đi theo Nhị hoàng tử khiến anh không cảm thấy ngạc nhiên lắm. Sau khi Hoàng Thượng cảnh cáo, Nhị hoàng tử chắc chắn sẽ mượn sức của Tam hoàng tử. Hiện tại xem ra Tam hoàng tử cũng hài lòng.
-
Cuộc biện luận dưới lầu đã kết thúc, mấy người Ngọc Điệp xuống trước đang đứng ở cửa chờ xe ngựa. Xe ngựa của hầu phủ đến, Chu Thư Nhân nói với Hoàng Thượng một tiếng, anh không định quay lại Hộ Bộ, mà muốn về nhà cùng cháu gái.
Ngọc Điệp thấy Chu Thư Nhân đi đến liền nói:
- Ông nội. He he, chúng cháu đã nhìn thấy ông.
Chu Thư Nhân: - Ta cũng nhìn thấy các cháu, biện luận hôm nay có xuất sắc không?
Ngọc Điệp nghe xong thấy ổn, nói:
- Cũng không tệ.
Ngọc Nghi lắc đầu, tầm mắt của họ không hề kém cỏi hơn nam nhi mà lúc nãy nàng ấy không đồng ý với một số luận điểm. Ngọc Văn thì càng trực tiếp hơn, đã mơ màng sắp ngủ. Nàng ấy mới nghe một chút là ngủ gà ngủ gật rồi. Ngọc Kiều ủ rũ, con bé cảm thấy nhàm chán. Còn chẳng thú vị bằng việc đi cửa hàng trang sức mua sắm. Khương Mâu lại nghĩ đến khi nào sẽ cùng tướng công đến đây.
Chu Thư Nhân nhìn thấy vẻ mặt của các cháu gái liền hiểu, râu cũng sắp vểnh lên. Nhìn xem, cháu gái mà anh và Trúc Lan dạy dỗ có tầm nhìn xa trông rộng. Ai cưới được cháu gái của anh chính là người có phúc.
Xe ngựa đến đây, Chu Thư Nhân lên xe ngựa trước. Các tiểu thư lên xe ngựa phía sau. Lúc xe ngựa của hầu phủ rời đi, có rất nhiều người ở quán trà chú ý đến. Mọi người bàn tán sôi nổi, có người còn không tin vừa rồi Chu hầu gia có mặt ở quán trà.
Biểu ca của tam hoàng tử - công tử Đỗ gia cũng là cử nhân năm nay. Hôm nay đến đây để gặp Tam hoàng tử, kết quả là Tam hoàng tử vừa đến đã lên lầu cùng Nhị hoàng tử. Vừa rồi hắn ta thấy Tam hoàng tử rời đi, hiểu ra hôm nay Hoàng Thượng cũng ở đây. Hắn ta hối hận muốn chết vì đã không tham gia biện luận.
Đỗ Lĩnh thấy công tử bên cạnh mình vẫn đang nhìn chằm chằm vào xe ngựa của Chu hầu phủ đang đi xa thì híp mắt lại, biết rõ nhưng vẫn cố tình hỏi:
- Kỷ công tử đang nhìn gì vậy?
Kỷ công tử thu hồi ánh mắt:
- Người mới nãy là Chu hầu gia sao?
Đỗ Lĩnh: - Đúng vậy, huynh không nghe tiếng bàn tán hay sao?
Kỷ công tử vo góc tay áo, nói:
- Ta ngưỡng mộ Chu hầu gia đã lâu, nếu biết hôm nay Chu hầu gia ở đây ta thì ta đã tham gia biện luận rồi.
Hối hận đến chết mất.
Đỗ Lĩnh thoáng nhìn Kỷ công tử, học trò nhà nghèo, ánh mắt lóe lên sự khinh thường, sau đó lại cụp mắt xuống. Bởi vì Chu hầu gia mà Đỗ gia đã không còn quan chức, bây giờ cả nhà đều trông cậy vào hắn ta.