Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1589: Về Kinh

Trước Tiếp

Nhóm Minh Thụy đã đi ra ngoài, gã sai vặt của Thượng Quan gia cũng đã nhanh chóng về phủ báo tin vui. Tứ hoàng tử đi một vòng quanh Thượng Quan Lưu:

- Sang năm ta đợi ngươi trúng bảng vàng.

Ai cũng thích nghe lời hay ý đẹp, Thượng Quan Lưu cũng không ngoại lệ:

- Mượn lời tốt đẹp của điện hạ.

Những năm trước Tứ hoàng tử rất ít khi ra cung, chỉ có năm nay thường xuyên ra ngoài, không chỉ bởi vì Hoàng Hậu bày mưu đặt kế mà còn bởi Hoàng Thượng cảm thấy con trai của Chu gia rất tốt, hài lòng khi con trai tiếp xúc với hậu bối của Chu gia. Như vậy còn tốt hơn so với việc thân cận với Ôn gia, điều này lại tạo điều kiện cho tứ hoàng tử.

Tứ hoàng tử chỉ vào quản gia đang chờ ở bên cạnh, hỏi:

- Sao lại có nhiều quản gia như vậy?

Xương Trung giải thích:

- Đều là đến để xem mắt.

Thượng Quan Lưu nói tiếp:

- Xem xét một vài học sinh có tiềm năng để chọn hôn phu cho các tiểu thư trong nhà.

Tứ hoàng tử cảm thấy mới lạ:

- Thật thú vị.

Xương Trung cười tủm tỉm:

- Sang năm sẽ càng thú vị hơn.

Vừa nói hắn đã đi đến trước xe ngựa đang đậu, trùng hợp là còn đứng sau xe ngựa của Ôn gia. Ôn gia đi rồi thì xe ngựa của Chu gia mới có thể rời đi. Sau khi chào hỏi với người khác, Ôn lục công tử trở về và gặp được Minh Thụy cùng những người khác.

Ôn lục công tử thấy tứ hoàng tử, ánh mắt hơi đảo, sau đó bước tới chào hỏi:

- Tham kiến tứ hoàng tử.

Tứ hoàng tử không thân thiết với biểu ca Ôn gia, không chỉ bởi vì phụ hoàng không thích, mà còn vì nó là đệ đệ ruột thịt của Thái Tử. Nó phải theo phe Đại ca, hơn nữa nó còn là con của chính thất, vốn không ưa con của thiếp thất, nó nhàn nhạt nói:

- Chúc mừng.

Ôn lục công tử nghe được sự lạnh nhạt trong giọng nói của Tứ hoàng tử, bèn quay đầu gật đầu với Thượng Quan Lưu rồi tỏ ra thản nhiên nói:

- Ta vốn tưởng Tứ công tử sẽ tham gia cơ, thật đáng tiếc.

Minh Thụy biết đáng tiếc cái gì, đáng tiếc chưa từng đánh giá, ai bảo hắn đứng đầu bảng cơ chứ, hắn cười cười không đáp lời.

Ôn lục công tử xấu hổ, đồng thời cũng cảm thấy không cam lòng. Lại là kiểu thái độ này, dù cho cậu ta xuất sắc thì thế nào, cũng chỉ là con của thiếp thất, người thực sự kính trọng cậu ta cũng chỉ có con thiếp thất của các phủ mà thôi, kể cả đích huynh có là phế vật thì con chính thất của các phủ vẫn sẽ lấy lòng đích huynh chứ không phải cậu ta.

Ôn lục công tử đi rồi, Xương Trung mới lên tiếng:

- Vị này không dễ đối phó.

 

Chu phủ

Trúc Lan đang ở nhà gặp Ninh Minh, Tống thị cũng đến. Ninh Minh cảm ơn Trúc Lan:

- Cảm ơn lão phu nhân đã dẫn dắt mối lương duyên.

Hôn ước của y đã chắc kèo rồi, chỉ cần đợi qua năm giỗ đầu sẽ đính ước. Còn việc thành thân thì phải đợi kết kỳ hiếu tang.

Trúc Lan cười: - Sau này các cháu sống hòa thuận là được.

Vành tai Ninh Minh hơi đỏ lên, lần này y thực sự thích thê tử tương lai của mình, nàng ấy có tính tình dịu dàng, là thê tử trong tưởng tượng của y.

Tống thị:

- Bây giờ đính ước, Du gia cũng không dám làm phiền nữa, sau này Ninh Minh không còn phải lo lắng, đã có thể yên tâm học tập.

Nói đến cùng, Du gia dám náo loạn với Ninh gia do mẹ của Ninh Minh có xuất thân từ Du gia. Vì lo lắng cho Ninh Minh nên Ninh gia sẽ không làm quá chuyện, nhưng Chu gia thì khác. Chu hầu phu nhân giúp đỡ giật dây, Du gia không dám gây chuyện nữa. Trúc Lan không chỉ giúp đỡ Ninh gia mà còn chọn một mối nhân duyên tốt cho Ninh Minh.

Trúc Lan tiễn Tống thị và Ninh Minh đi, nhìn lại số quà trong phòng, dạo gần đây cô nhận được rất nhiều quà, kiếm được một khoản kha khá rồi. Quà tặng là một tay Ninh Minh chuẩn bị, gia đình Ninh Minh “nghèo” đến mức chỉ còn có tiền và bảo vật, tặng quà rất hào phóng, có cả đồ trang trí cổ. Mấy năm nay Chu gia tích góp của cải rất nhanh, huống chi là những thế gia có lịch sử hàng trăm năm càng thực sự không thiếu bảo vật.

Trúc Lan đưa đồ vào nhà kho, tính ngày rồi nói:

- Hẳn là người được điều chuyển từ kinh thành đã đến Kỳ Châu rồi đúng không?

Thanh Tuyết trả lời:

- Tính ngày thì hẳn là đã đến rồi.

Đúng là đã đến nơi thật.

Xương Liêm ở nha môn phủ Kỳ Châu ngơ ngác đưa người đi nghỉ ngơi, nhìn quan phục tới cùng với người điều nhiệm, hắn giơ tay ra sờ sờ, hỏi:

- Ta đã thành tri phủ của Ninh Châu rồi sao?

Tri phủ Kỳ Châu cảm thấy ghen tị, ông ấy phải lăn lộn nhiều năm mới đến được vị trí tri phủ mà còn chưa được điều nhiệm đi, Chu Xương Liêm vậy mà lại được đến trước, ông ấy bèn nói:

- Chúc mừng, hiện tại ta và ngươi đã đồng cấp.

Xương Liêm nghe thấy vị chua, lấy lại được cảm giác chân thật, khóe miệng không khỏi nhếch lên, nói:

- Cảm ơn, cảm ơn.

Tri phủ Kỳ Châu: - Ngươi sắp thành tiền nhiệm rồi, khi nào thì lên đường?

Xương Liêm trầm tư nói:

- Ta phải bàn giao việc trong tay, sau khi bàn giao xong mới xuất phát.

Tri phủ Kỳ Châu vẫn không thể kìm được sự chua chát, nói:

- Chu hầu gia đã nhọc lòng vì ngươi rất nhiều.

Xương Liêm không hề cảm thấy ngại khi hưởng lợi ích từ cha, ngược lại còn vui vẻ nói:

- Đúng vậy, có thể trở thành con của cha ta chính là phúc mấy đời.

Tri phủ Kỳ Châu: “...”

Đáng lẽ ra ông ấy không nên nhắc đến.

Xương Liêm cảm ơn các đồng liêu đến chúc mừng. Hắn mặc kệ những ánh mắt ghen tị, vui ra mặt đi về nhà.

Sau khi Đổng thị nghe được tin tức thì nói:

- Thiếp đã trở thành nương tử tri phủ rồi sao?

- Đúng vậy, nàng vui không?

- Vui chứ, ai u, nếu cứ tiếp tục như vậy thì chúng ta có thể sớm về kinh.

Ở kinh thành vẫn là tốt nhất, rốt cuộc bên ngoài không phải là nhà.

Xương Liêm thở dài:

- Đáng tiếc là ta phải nhanh chóng đi nhậm chức, nếu không đã có thể về kinh một chuyến. Nhiều năm rồi ta chưa được gặp cha mẹ.

Hắn nhớ nhà, mỗi khi nhớ nhà đều sẽ nhớ đến những ngày cha dạy dỗ hắn và sự chăm sóc của mẹ.

Đổng thị nảy ra ý định:

- Hay là thiếp trở về thăm nhà nhỉ?

Xương Liêm đần mặt:

- Đừng, nàng đi rồi sẽ không có ai bầu bạn với ta.

Đổng thị cũng lo lắng tướng công phải ở một mình, lỡ như bị dính vào âm mưu thì sao, trong nhà không có thê thiếp, lại có quá nhiều nữ nhân muốn nhào lên. Phiền ơi là phiền!

  -

Ngày tháng trôi qua, thư của Khương Đốc truyền đến. Khương Đốc đã thi đậu, tuy là thứ tự không cao, xếp hạng chỉ ở giữa, nhưng Khương gia đã có hai cử nhân. Trong nhà lại bắt đầu náo nhiệt lên. Đợi khi Khương Đốc trở về, Mộc Lam cũng sắp sinh rồi.

Thời tiết ngày càng lạnh, khi Khương Đốc về kinh thì kinh thành đã có tuyết rơi. Khương Đốc không trở về một mình mà còn có hai vợ chồng Khương Mâu dẫn các con về. Mộc Phàm cũng trúng cử nhân, xếp hạng còn cao hơn Khương Đốc - nằm trong 10 hạng đầu.

Trúc Lan ôm con gái của Mâu Mâu, cẩn thận đánh giá:

- Ái chà, nha đầu này hưởng hết ưu điểm trên mặt cha mẹ rồi. Tương lai sẽ là một người đẹp đó.

Khương Mâu cười khanh khách, nói:

- Bà ngoại đừng để con bé lừa, nha đầu này rất nghịch ngợm.

Tiểu cô nương nghe thấy giọng mẹ thì mừng rỡ, dùng sức vặn vẹo cơ thể, Trúc Lan không thể ôm được nữa, ra hiệu cho Khương Mâu đỡ lấy:

- Bà ngoại luôn nghĩ đến cháu, bây giờ gặp được bà ngoại đã cảm thấy an tâm rồi.

Khương Mâu chớp mắt:

- Chỉ cần bà ngoại và ông ngoại vẫn còn, cuộc sống của cháu rất tốt!

- Được, được, chỉ cần cháu hiểu là được.

Khương Mâu nghĩ thầm, chỉ cần ngày nào Chu hầu gia còn ở đây thì Giang gia sẽ không dám làm khó nàng ta. Nhìn xem, dù nàng ta có sinh con gái cũng không ai dám giục sinh thêm. Nàng ta hiểu rất rõ nếu không dựa vào sự che chở của ông ngoại, tướng công muốn tự dựa vào bản thân để hết khổ sẽ rất khó.

Ngọc Điệp nói: - Đã lâu biểu tỷ không ở kinh thành, ngày mai chúng ta đi dạo phố có được không?

Khương Mâu đồng ý: - Được.

Nàng ta không thiếu tiền, chưa kể của hồi môn phong phú, cha còn tặng tranh cho nàng ta, khi trở về kinh thành nàng ta lại nhận thêm hai bức tranh từ cha. Tất cả đều được cất giữ cẩn thận, sau này sẽ chia cho các con.

Xương Trung và Minh Thụy đang chiêu đãi Mộc Phàm ở gian nhà trước, Xương Trung nói:

- Ngày mai cữu sẽ đưa mấy đứa đi tham quan khắp nơi.

Mộc Phàm hiểu rằng tiểu cữu cữu muốn dẫn hắn đi làm quen với người khác.

- Cảm ơn cữu cữu.

Xương Trung xua tay nói:

- Nên vậy, đợi khi tất cả đều quen biết con, sau này đi ra ngoài sẽ không có người không có mắt đụng vào con, đương nhiên nếu có người dám bắt nạt con thì cứ nói với tiểu cữu cữu. Cữu sẽ trút giận cho con.

Mộc Phàm cảm thấy ấm áp trong lòng, lại muốn cười bởi vì tiểu cữu cữu vẫn còn nhỏ.

Ngày hôm sau, Ngọc Điệp và những người khác ra cửa. Khương Mâu nhìn đường phố, nói:

- Thật náo nhiệt.

Ngọc Điệp nói: - Dạo gần đây có rất nhiều cử nhân đến kinh thành, giá thuê tiểu viện ở kinh thành đã tăng gấp mấy lần. Chỗ phía trước chính là nơi mà những cử nhân thích đi.

Khương Mâu ghi nhớ trong lòng, khi nào về nàng ta sẽ nói với tướng công.

Trước Tiếp