Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Hoàng Thượng đợi bàn cờ được bày biện xong, nói:
- Ván tiếp theo.
Mấy năm gần đây tài nghệ chơi cờ của Chu Thư Nhân đã được nâng cao hơn rất nhiều, anh cũng ngày càng thích nghiên cứu:
- Được.
Hoàng Thượng cầm lấy quân đen, nói:
- Xương Liêm đã ở Kỳ Châu được vài năm rồi, mấy năm nay biểu hiện vô cùng xuất sắc.
Chu Thư Nhân sửng sốt một lát, anh biết Hoàng Thượng sẽ không nói cụ thể ai là người đã tính kế mình, nhưng không ngờ ngài sẽ nhắc đến Xương Liêm, anh hơi giật mình:
- Đúng vậy, ở Kỳ Châu mấy năm, nó luôn ăn đồ trong nhà gửi đến, thu nhập mấy năm nay đa số đều mang đi quyên góp hết, lại còn xin rất nhiều dược liệu của thần.
Hoàng Thượng cười: - Con cái đều là nợ.
Chu Thư Nhân hiểu, đây là lời giải thích của Hoàng Thượng, chỉ là không nói rõ:
- Đối với thần thì cho dù có là nợ cũng là món nợ ngọt ngào.
Hoàng Thượng hạ cờ, nói:
- Đến lượt khanh rồi.
Chu Thư Nhân nhanh nhẹn đặt quân cờ xuống, nghe Hoàng Thượng tiếp tục nói:
- Tuy Ninh Châu không phải thượng châu nhưng vẫn là trung Châu, Ninh Châu đang thiếu một Tri phủ.
Ý được biểu đạt rất rõ ràng.
Chu Thư Nhân mừng cho con trai, ở Ninh Châu sẽ dễ đạt được chiến tích hơn so với Kỳ Châu:
- Tạ ơn Hoàng Thượng.
Chuyện Xương Liêm được tấn chức đã là điều chắc chắn, Tứ phẩm tri phủ Ninh Châu.
Hoàng Thượng cười:
- Trẫm biết được tài năng của Xương Liêm, đây là điều mà hắn nên nhận được.
Chu Thư Nhân suy nghĩ một chút, trực tiếp hỏi:
- Vậy tri phủ Kỳ Châu thì sao?
Anh biết tri phủ Kỳ Châu cũng sắp được điều đi.
Hoàng Thượng không hề giấu giếm, nói:
- Sẽ điều người từ kinh thành qua đó.
Chu Thư Nhân không tiếp tục dò hỏi đến cùng nữa, điều ai qua đó chẳng liên quan gì đến anh cả, dù sao thì con trai cũng đã ở Kỳ Châu mấy năm, không có chỗ nào ở Kỳ Châu có thể lập được chiến tích.
Sau đó tâm tư của quân thần đều ở trên bàn cờ, Hoàng Thượng không nói đến chuyện quốc gia nữa mà chủ yếu là trò chuyện bình thường, Chu Thư Nhân đã chơi cờ với hai đời đế vương, vô cùng quen thuộc và quen với việc nói chuyện phiếm rồi.
Kết thúc một ván thì một ván khác lại được bắt đầu, đột nhiên Hoàng Thượng hỏi:
- Khanh chọn được mấy người cháu rể không tệ.
Chu Thư Nhân cảnh giác trong lòng:
- Quả thực bọn chúng rất được.
Hoàng Thượng vô cùng tự nhiên, tiếp tục nói:
- Cũng không có thông phòng, không nạp thiếp thất. Trẫm nghe nói khanh có ước định 5 năm với Uông lão gia.
Chu Thư Nhân căng thẳng nói:
- Quả thực có ước định 5 năm. Hoàng Thượng cũng biết thần có gia quy nam tử không nạp thiếp, hậu trạch không có bất kì thiếp thất nào, bọn trẻ lớn lên trong một môi trường như vậy, thần cũng không khỏi lo lắng cho các cháu gái. Nếu trong nhà không làm được chuyện không nạp thiếp thì thần cũng chẳng có mặt mũi đòi hỏi, nhưng ai bảo nhà thần lại làm được chứ!
Hoàng Thượng ngẩng đầu nói:
- Trẫm chưa thấy ai thương cháu gái mình hơn khanh.
Chu Thư Nhân: - Nữ nhi chỉ có thể ở nhà vài năm, cuộc sống sau khi kết hôn quá dài. Thần chỉ mong các cháu có thể sống thoải mái và hạnh phúc hơn một chút.
Hoàng thượng khẽ ừ, nói:
- Tới lượt khanh rồi.
Sau khi kết thúc ván cờ, Chu Thư Nhân lui xuống. Trên đường ra khỏi cung, sau lưng anh đã hơi thấm mồ hôi. Không phải vì sợ hãi mà là lo rằng Hoàng Thượng lại nảy ra ý tưởng gì đó.
Chính điện
Hoàng Thượng bảo Trương công công thu dọn bàn cờ, đồng thời nói với Thái Tử đang phê tấu chương ở bên cạnh:
- Con đã nghe rõ chưa?
Trong lòng Thái Tử run lên:
- Phụ hoàng, nhi thần cũng không có ý định gì.
Hoàng Thượng không quay đầu lại nhìn Thái Tử mà vẫn tiếp tục nhìn ra bên ngoài qua lớp cửa kính:
- Chu hầu phủ không cần con rể mang vinh quang về, chưa bao giờ nghĩ đến chuyện dùng nữ nhi để đổi lấy lợi ích. Nếu như năm đó tiểu hoàng thúc của con không được Chu gia nuôi lớn và yêu đương với Chu Tuyết Hàm thì Chu gia sẽ không bao giờ gả nữ nhi của mình cho hoàng thất. Người khác lợi dụng nữ nhi để mưu cầu vinh quang nhưng Chu gia sẽ không làm vậy, bọn họ có căn cơ.
Thái Tử biết rõ, tiểu thư của Chu hầu phủ sẽ không bao giờ lo gả không được, người đến cầu thân có rất nhiều, Chu hầu gia chưa từng lợi dụng hôn sự của các cháu gái để mưu cầu trao đổi lợi ích. Nếu không quyền thế của Chu hầu phủ sẽ không chỉ đơn giản như vậy.
Hoàng Thượng: - Ta biết rõ tâm tư của mẫu hậu con, cũng biết con đối xử khác biệt với Chu hầu phủ vì hai lần đoán mệnh. Ta hy vọng con học được bản lĩnh của Chu hầu gia, cái gì học được mới là của mình.
Thái Tử nghiêm túc nói:
- Nhi thần đã hiểu.
Sự nóng nảy sau hai lần đoán mệnh cho Chu hầu gia đã không còn nữa, sống lưng cậu ta thẳng tắp, trong lòng đã hiểu ra một số điều, hơi thở cũng càng thêm ổn định hơn.
Lúc này Hoàng Thượng mới quay đầu lại nhìn con trai, trong mắt hiện lên vẻ hài lòng. Đối với Thái Tử, ngài đã dành hết tâm huyết, đây là người thừa kế mà ngài hài lòng, ánh mắt nên nhìn về phía triều đình chứ không phải hậu viện.
Hoàng Thượng không khỏi bất mãn với Hoàng Hậu, Hoàng Hậu đã bệnh nặng vài lần, ban đầu Hoàng Thượng cảm thấy áy náy, vì áy náy nên dung túng nhiều hơn rồi lại nhịn vì Thái Tử. Lời hứa của ngài với Hoàng Hậu sẽ không thay đổi, nhưng cần phải cảnh cáo một chút. Sự lo âu và lời nói của Hoàng Hậu đã ảnh hưởng đến Thái Tử.
Sau khi rời khỏi nha môn, Xương Nghĩa đến đón cha, thấy cha hơi cau mày, tuy vẫn cười nói như mọi khi nhưng thân là con trai hắn vẫn hiểu cha mình:
- Cha, có chuyện gì sao?
Chu Thư Nhân hạ giọng nói:
- Ừ, Hoàng Thượng đích thân nói bổ nhiệm Xương Liêm làm tri phủ Ninh Châu. Cha đoán sắp tới sẽ có công văn điều chuyển gửi đến Kỳ Châu.
Xương Nghĩa vui vẻ thay cho đệ đệ:
- Tứ phẩm.
- Đúng vậy, tứ phẩm chính là một bậc cửa, Xương Liêm tấn chức tứ phẩm, cha cũng có thể yên tâm.
Xương Nghĩa nghĩ đến bản thân, rất khó để hắn đạt được tứ phẩm. Khó nhằng luôn ấy!
Tuy rằng bây giờ trông hắn có chút quyền lực ở Lễ Bộ nhưng vẫn không thể thăng chức.
Chu Thư Nhân nhận ra tâm trạng có hơi chán nản của con trai, vỗ nhẹ vai hắn:
- Không cần vội, con mới làm quan được mấy năm, đệ đệ con đi lên qua con đường khoa cử đứng đắn, mà nó mới chỉ được tứ phẩm thì con cần phải ổn định mới được.
Ít nhất ở Lễ Bộ Xương Nghĩa không phải chức quan để trưng, mà nắm giữ quyền lực trong tay.
Xương Nghĩa buồn bực trong chốc lát, chớp mắt đã không sao:
- Con trai hiểu rồi.
- Ừm, con cần phải tích lũy nhiều hơn nữa. Không thể quá nóng nảy!
Xương Nghĩa biết rõ, lần trước hắn được tấn chức cũng một phần nhờ may mắn.
Chu gia
Hôm nay Trúc Lan ở nhà xem mấy cô nương, nhưng cô nương cô chọn đều là người không có quan hệ với thông gia nhà mình. Cô không muốn Ninh Minh cưới một cô nương có quan hệ thông gia với nhà mình.
Cô chọn hai nhà: một nhà là đích trưởng nữ của quan viên chính ngũ phẩm Hộ Bộ, một nhà là đích thứ nữ của quan viên tứ phẩm. Cả hai cô nương đều rất tốt, lễ nghĩa tốt mà gia phong cũng tốt nữa. Sau khi chọn xong, Trúc Lan liền phái người đưa tin tức đến Ninh hầu phủ, chờ Tống thị xem xong sẽ báo lại cho cô.
Buổi sáng hôm sau Tống thị đích thân đến.
Trúc Lan: - Vội như vậy sao?
Tống thị thở dài:
- Đính ước càng sớm càng tốt, con cũng bớt lo. Con đã cho Ninh Minh xem qua rồi, sau khi xem thì Ninh Minh vừa ý với đích trưởng nữ của quan viên Hộ Bộ.
Trúc Lan cười:
- Tầm nhìn của Ninh Minh rất tốt.
Tại sao lại nói là tốt?
Tuy chỉ là quan viên ngũ phẩm nhưng năm sau vị này sẽ được thăng chức, đã có nơi đi. Cô cũng biết rất rõ về quan viên Hộ Bộ, toàn là Chu Thư Nhân nói cho cô nghe cả. Có lẽ Ninh Minh đã nhìn ra gì đó từ tin tức.
Tống thị nói: - Thật xin lỗi vì đã khiến lão phu nhân phải lo toan.
Tin tức mà lão phu nhân gửi đến vô cùng chi tiết, đây không phải lời nhắc nhở hay sao?
Trúc Lan xua tay nói:
- Hai nhà chúng ta không cần phải khách khí, ta cũng nhìn Ninh Minh lớn lên, hy vọng nó có một mối nhân duyên tốt, tương lai hạnh phúc và tươi đẹp hơn.
Tống thị cảm thấy nhẹ nhõm:
- Vậy là chắc chắn rồi ạ?
Trúc Lan cười gật đầu:
- Ở bên này ta sẽ giúp đỡ mai mối, con chỉ cần mời một bà mối giỏi là được.
Tống thị thở ra một hơi nhẹ nhõm, có lão phu nhân giúp đỡ, việc hôn nhân của Ninh Minh ổn định, thị cũng yên tâm:
- Mẹ con sẽ làm bà mối.
Trúc Lan nghĩ thầm, quả thực Tống thị đủ lo lắng cho Ninh Minh, ngay cả mẹ mình cũng mời ra, cô nói:
- Được.
Sau khi Tống thị rời đi thì có thư trong cung gửi đến, Trúc Lan đợi Tô Huyên đến liền nói:
- Ngày mai con vào cung cùng ta.