Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1586: Kết Quả

Trước Tiếp

Gần đây kinh thành rất náo nhiệt, nhờ hiệu quả của việc Chu Thư Nhân náo loạn trên đại điện, tốc độ phá án nhanh như tên lửa, người đứng đằng sau để lại dấu vết nên điều không quá lâu đã ra rồi.

Trúc Lan chú ý đến diễn biến của vụ án, dạo này Minh Đằng không có việc gì cần làm, Minh Thụy cũng rảnh, mấy người cháu thường hay thảo luận về vấn đề này. Vào ngày thẩm tra vụ án, bọn trẻ đều đi xem.

Trúc Lan không đi ra ngoài mà ở trong nhà chờ tin tức, Chu Thư Nhân không hề nhúng tay hay đổ thêm dầu vào lửa trong những chuyện tiếp theo, thể hiện rõ thái độ chờ Hoàng Thượng làm chủ, càng ít can thiệp thì Hoàng Thượng mới càng ra tay tàn nhẫn.

Minh Đằng đang ngồi trên phòng riêng trên lầu của một quán trà, phòng sát mặt đường nên đứng bên cửa sổ là có thể nhìn thấy được đám người ở phía xa.

Minh Thụy híp mắt:

- Ta còn tưởng người của Ôn gia sẽ không đến, nhìn xem ta thấy được ai kìa. Ôn lục công tử!

Minh Đằng nghe vậy liền đứng dậy đi đến bên cửa sổ, liếc mắt một cái đã thấy được chàng trai đang xuống xe, sắc mặt hắn lạnh lùng, nói:

- Là kẻ giẫm lên Minh Huy để nhận được sự coi trọng ư?

- Đúng rồi, tâm tư của tên này rất thâm, sống dưới mí mắt của chính thất nhiều năm như vậy nhưng vẫn chưa bị nắm thóp, chỉ cần bắt được cơ hội là sẽ không buông tha. Từ khi giẫm đạp Minh Huy để được chú ý, năm nay lại còn trúng tú tài nên địa vị của gã ở Ôn gia đã cao hơn rất nhiều.

Minh Đằng cười lạnh nói:

- Đúng là vị lục công tử có chút bản lĩnh, Ôn gia có nhiều con chính thất mà không phải ai cũng có thể đến đây xem.

Một phần là được tin tưởng, một phần là được coi trọng.

Minh Thụy thưởng thức ngọc bội trong tay, nói:

- Ta chưa tiếp xúc bao giờ.

- Đệ không có cơ hội để tiếp xúc đâu.

Minh Thụy cười, đúng vậy, sự phân biệt giữa đích thứ vô cùng rõ ràng, vòng tròn của con chính thất sẽ không có con thiếp thất xuất hiện, ngay cả chuyện cưới gả của các phủ cũng như vậy. Nếu con thiếp thất thành thân thì chủ mẫu đương gia sẽ không tự mình đi lễ mà sẽ cử con thiếp thất hoặc con dâu đi. Chu hầu phủ không có con thiếp thất nên chưa bao giờ có kiểu đưa lễ vật như vậy, cũng không có ai dám đưa thiệp mời đến hầu phủ.

Con của thiếp thất ở kinh thành rất khó thăng tiến, nếu trong nhà không có con chính thất thì đỡ, nếu có con vợ cả thì… chậc chậc. Đừng nói rằng nữ nhân sẽ không làm nữ nhân khó xử, nào có người nào tình nguyện chia sẻ tướng công của mình. Một nữ nhân có thể làm tất cả mọi thứ vì con cái của mình.

 

Đang nói chuyện, gã sai vặt gõ cửa đi vào:

- Thế tử, Ninh Minh công tử đang ở ngoài.

Minh Đằng: - Mau mời người vào đây.

Ninh Minh đi vào:

- Ta thấy được xe ngựa của hầu phủ ở bên ngoài, vừa hỏi tiểu nhị thì biết được các huynh ở trên lầu nên ta mới mặt dày đi lên. Tầng dưới đã thực sự không còn chỗ.

Minh Đằng cười nói:

- Nếu ta thấy huynh sớm hơn thì chắc chắn sẽ đích thân mời huynh lên, mau ngồi xuống đi.

Ninh Minh lại chào hỏi Minh Thụy rồi mới ngồi xuống, nói:

- Sao lại chỉ có hai người ở đây, mấy người Minh Huy đâu?

Minh Thụy giải thích:

- Bọn chúng không thích nơi xa xôi này nên chạy lên phía trước rồi.

Ninh Minh bật cười:

- Xương Trung thúc dẫn họ đi phải không?

Minh Đằng lắc đầu:

- Huynh thực sự đoán sai rồi, tiểu thúc không đi cùng với Minh Huy. Thúc ấy đi cùng với tứ hoàng tử.

Ninh Minh có hơi ngạc nhiên:

- Nghe nói Tứ hoàng tử và Xương Trung thúc rất thân thiết, xem ra đây không phải là lời đồn.

Minh Thụy rót cho mình một chén trà, nói:

- Đúng vậy, có thể chơi cùng nhau.

Ý là chỉ là bạn chơi cùng mà thôi.

Ninh Minh cười cười, lại nghĩ đến bản thân. Khi ông cố của y chưa qua đời, y vẫn là tiểu công tử của phủ Quốc Công. Sau khi tách khẩu, cha y trở thành người tay trắng, bây giờ danh tiếng của mình cũng bị ảnh hưởng, không mấy tốt đẹp. Có nhiều chuyện buồn lòng nên sắc mặt y có phần u ám.

Minh Đằng và Minh Thụy nhìn nhau, cả hai đều biết Ninh Minh chẳng dễ dàng gì, cha không thể chèo chống, bản thân lại còn bị dòng họ Du thị đu bám và ảnh hưởng đến đường nhân duyên.

Minh Đằng nghĩ đến đây, nói:

- Bà nội của đang tìm chỗ mai mối cho huynh đấy.

Ninh Minh biết, y nói lời cảm tạ:

- Đã làm phiền lão phu nhân nhiều rồi.

Thời gian chầm chậm trôi qua, có rất nhiều người đang chờ kết quả, chứng cứ vô cùng xác thực không thể chối cãi. Ôn lão đại nhân không cần người bảo lãnh, tộc nhân của dòng họ Ôn thị đã có chức quan ngũ phẩm, nay tước chức quan, tịch thu nhà cửa và lưu đày. Tin tức được lan truyền nhanh chóng, phá án thuận lợi như vậy là vì bên Ôn gia cũng chủ động tự thú, vốn ban đầu khá bị động, sau khi tự thú thì chủ động hơn.

 

Trong buổi chầu ngày hôm sau, sắc mặt của Ôn lão đại nhân vẫn như thường. Bởi vì kịp thời ngăn chặn tổn thất nên không có ảnh hưởng gì lớn, Hoàng Thượng cũng không muốn điều tra sâu hơn, rất nhiều thứ có thể điều tra tiếp đã đứt gãy, không ảnh hưởng đến nền móng của dòng họ Ôn thị. Ôn lão đại nhân đứng ở cửa cung nhìn lướt qua các vị đại nhân đang chờ tiến cung, sau đó mời dời ánh mắt đi. Mấy ngày nay lão không hề nhàn rỗi.

Cũng trong buổi chầu này, Hoàng Thượng xử lý mấy quan viên nhà ngoại của Tam hoàng tử. Vốn Đỗ gia không có ai có triển vọng gì, chức quan có được vẫn là nhờ nể mặt tam hoàng tử, bây giờ thì hay rồi, không có một ai làm nên trò trống gì.

Chu Thư Nhân kinh ngạc, tam hoàng tử vốn là người vô cùng mờ nhạt, bây giờ là lúc tam hoàng tử đính ước mà đánh vào mặt mũi tam hoàng tử như vậy thì hôn sự này sao có thể thuận lợi?

Sau đó Hoàng Thượng lại giáng chức quan của Nhị cữu của nhị hoàng tử. Chưa hết đâu nha, Nhị ca của Huệ phi cũng bị giáng chức. Chu Thư Nhân cười nhạo trong âm thầm, Hoàng Thượng làm chủ cho anh, cũng nhân cơ hội dạy dỗ lại nhà ngoại của vài vị hoàng tử, ai là kẻ đã âm mưu hãm hại anh cũng đã không còn quan trọng nữa. Dù sao mục đích của ngài cũng đã đạt được. Lưu gia không chịu nhiều tổn thất, dòng họ Vương thị bị tổn thất lớn nhất, Vương nhị đại nhân bị giáng chức, chủ sự dược phòng đã không phải là ông ta nữa.

Có rất nhiều đại thần trên triều lén nhìn Thái Tử, đây chính là thái độ của Hoàng Thượng. Dù cho Hoàng Hậu có tĩnh dưỡng thì cũng không ảnh hưởng đến Thái Tử.

Tầm mắt của Chu Thư Nhân khẽ lướt qua Ôn lão đại nhân, được, tuy lần này không ai chiếm được lợi… e hèm, đương nhiên là vì anh nên ảnh hưởng có hơi rộng.

Sau khi kết thúc buổi chầu, Uông Cự nhỏ giọng nói:

- Chuyện đã xong rồi.

- Ừ, xong rồi.

Uông Cự trầm giọng nói:

- Ngài làm không ít người ghét đâu à.

Chu Thư Nhân cười nhạo:

- Khi Hoàng Thượng còn chưa kế vị ta cũng đã đắc tội với rất nhiều người, thậm chí còn đắc tội với cả Tề vương, Sở vương, lúc ấy ta có phải là Chu hầu gia đâu. Ngài cho rằng ta sẽ quan tâm sao?

Uông Cự cười:

- Ta lo lắng thừa rồi.

Chu Thư Nhân hừ nhẹ một tiếng:

- Yên tâm đi, sẽ không có ai tính lên đầu ta.

Mà sẽ càng muốn mượn sức của anh, anh đã sâu sắc thể hiện với mọi người rằng Hoàng Thượng vô cùng coi trọng anh.

Vừa ra khỏi cung, Uông Cự nhìn thấy Lưu lão đại nhân và Chu Thư Nhân nói chuyện với nhau. Lưu lão đại nhân mỉm cười rời đi, Vương đại nhân lại đi đến, nào có ác ý gì, chỉ có bày tỏ ý tứ muốn kết bạn thôi.

Đợi đám người đi rồi, Uông Cự mới nói:

- Nhà ngoại của Tam hoàng tử thật thảm.

Chu Thư Nhân: - Ngài muốn nói là Tam hoàng tử quá thảm phải không?

Mẫu thân ở trong cung không hề được sủng ái, bản thân vốn là một hoàng tử mờ nhạt, đã không thể dựa vào nhà ngoại, bây giờ lại thành vật cản.

Uông Cự vuốt mũi: - Ha hả.

Chu Thư Nhân bảo rằng mình phải đi trước, sau khi ngồi trên xe ngựa của Hộ Bộ, anh mới mỉm cười một cách sâu xa. Anh không cho rằng nhà ngoại của Tam hoàng tử vô tội, nếu thật sự vô tội thì Hoàng Thượng sẽ không ra tay tàn nhẫn như vậy. Chắc là cũng có nhúng tay vào đây. Đương nhiên nhà ngoại của tam hoàng tử cũng chỉ là vật tế, gánh chịu phần lớn trách nhiệm.

Buổi tối sau khi nghe được chuyện này, Trúc Lan nói:

- Hôn sự của Tam hoàng tử sẽ trở nên khó khăn.

- Dù sao hắn cũng là hoàng tử, ngoại trừ trọng thần thì không ai có thể từ chối chiếu chỉ của Hoàng Thượng.

Trúc Lan nghĩ cũng cảm thấy đúng:

- Xem ra Hoàng Thượng muốn Tam hoàng tử yên phận.

- Đúng vậy.

Sau khi buổi chầu triều ngày hôm sau kết thúc, Chu Thư Nhân ở lại trong cung, không chỉ có Chu Thư Nhân mà còn có người khác bàn bạc chuyện xây cầu ở thư phòng, đến buổi trưa Chu Thư Nhân mới được giữ lại một mình.

Trước Tiếp