Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1583: Xin Hoàng Thượng Làm Chủ

Trước Tiếp

Chu Thư Nhân không thật sự cười, anh đứng nghe gã đàn ông kêu oan, lâu lâu lại ngắt lời dò hỏi. Nhìn xem, anh hỏi kỹ càng tỉ mỉ như vậy, không ai có thể nói anh chỉ làm cho có lệ, cũng sẽ không có ai dám lấy anh làm chủ đề để bàn tán.

Xương Nghĩa quay đầu nhìn cha mình, vô cùng ngưỡng mộ. Nếu như là hắn thì hắn đã đưa người đến nơi nên đến để kêu oan chứ không phải lãng phí nhiều thời gian ở chỗ này đâu.

Chu Thư Nhân đợi cho đến khi sắc mặt của gã đàn ông xám xịt mới không hỏi thêm nữa. Anh bảo Cẩn Ngôn đi lấy đơn kiện trong tay hắn ta, anh cầm lấy và cẩn thận xem xét, hết sờ sờ tờ giấy rồi lại chạm vào nét mực, cuối cùng nhìn vào quần áo mà gã đàn ông đang mặc. Trọng tâm rơi vào đôi giày của hắn ta, khóe miệng anh khẽ nhếch lên.

Chu Thư Nhân gật đầu với Cẩn Ngôn, sau đó đưa đơn kiện cho Cẩn Ngôn rồi quay người lên xe ngựa. Gã đàn ông trợn tròn mắt, không không, sao hầu gia lại rời đi?

Bá tánh xung quanh cũng có phần ngơ ngác, Hầu gia hỏi hết sức chi tiết và kỹ càng, bọn họ còn cho rằng Hầu gia sẽ đích thân giúp đỡ giải oan, vì sao lại rời đi mà không nói một lời?

Có người phóng tầm mắt nhìn đơn kiện, chẳng lẽ có vấn đề gì?

Hỏi thì mọi người không dám hỏi, đó là ai chứ? Đó là Chu hầu gia, là vị trung thần được Hoàng Thượng tín nhiệm nhất. Danh tiếng của Chu hầu gia rất tốt, bá tánh luôn ghi nhớ công lao của Chu hầu gia, loại cảm tình này đã tồn tại nhiều năm, tự nhiên trong lòng sẽ hơi thiên vị Chu hầu gia.

Gã đàn ông trở nên nóng nảy, gọi:

- Hầu gia...

Chu Thư Nhân vẫn không nói một lời, đã ngồi lên xe ngựa rồi. Đôi mắt của Xương Nghĩa sáng lên, đặc biệt là khi nghe được tiếng bàn luận càng khiến Xương Nghĩa sâu sắc cảm nhận được sự chênh lệch giữa mình và cha.

Cẩn Ngôn lên tiếng:

- Đi thôi, ta sẽ đưa ngươi đến nơi cần đi để giải oan.

Gã đàn ông không muốn đi, đáng tiếc đã bị kéo sang một bên. Cẩn Ngôn ra hiệu cho người đánh xe ngựa đánh xe, thấy gã đàn ông vẫn còn muốn vùng vẫy nên Cẩn Ngôn lại nói:

- Hầu gia của chúng ta đã rất lâu rồi chưa được nghỉ ngơi vì chuyện lương thực, thật hiếm khi Hầu gia có thể rời khỏi nha môn sớm. Hầu gia thật sự rất mệt, Hầu gia cũng muốn tự mình xử lý nhưng không thể vượt quá giới hạn được. Đi nào!

Mọi người nghe vậy thì cán cân trong lòng càng thêm nghiêng ngả, đau lòng cho Chu hầu. Làm Hộ Bộ thượng thư chẳng dễ dàng gì, đặc biệt là trong thời điểm này, huống hồ Chu hầu gia còn phái người đi mở lời, người này còn gì để bất mãn nữa?

 

Về đến nhà, vừa vào cửa Xương Nghĩa đã ra hiệu cho đầy tớ đừng đi theo rồi mới nói:

- Cha, cha nói xem đây là dấu răng của ai.

Hắn cũng đã xem xét kỹ đơn kiện, nội dung trên đó là tố cáo người của dòng họ Ôn thị, từng từ từng chữ như viết bằng máu, quả thật là bị oan dữ lắm.

Chu Thư Nhân chắp tay sau lưng, nói:

- Hầu phủ của chúng ta không phải con dao trong tay người khác, muốn tính kế chúng ta thì phải trả cái giá thật lớn.

Xương Nghĩa mím môi, nói:

- Cha, nếu đã là âm mưu thì tại sao cha lại còn để Cẩn Ngôn đưa hắn ta đi?

Chu Thư Nhân bật cười nói:

- Bởi vì ta muốn làm cho mọi chuyện trở nên ầm ĩ hơn nữa, vừa rồi hắn ta đã nói rõ oan tình trên đường phố, không bao lâu nữa tin tức sẽ được lan truyền khắp kinh thành, chẹp chẹp… Ôn lão đại nhân lại không phải kẻ ngốc.

Xương Nghĩa không định về viện của mình mà đi theo Chu Thư Nhân về thẳng gian nhà chính, khóe miệng Chu Thư Nhân giật giật:

- Sao con không quay về thay quan phục mà theo đến đây làm gì?

Xương Nghĩa: - Con muốn hỏi kế hoạch đằng sau của cha.

Chu Thư Nhân không để ý đến nhi tử, nói:

- Tự mình suy nghĩ đi.

Trúc Lan kinh ngạc:

- Hai cha con đang nói gì vậy?

Chu Thư Nhân kể lại chuyện xảy ra trên đường, lần này không đuổi đầy tớ đi. Sau khi nói xong thì Chu Thư Nhân kết luận:

- Vụ này không đơn giản đâu.

Trúc Lan không còn lời nào để nói, kêu oan trên đường thì nào có chuyện nhỏ, huống chi còn cản Thư Nhân lại, cô nói:

- Thế thì không hay rồi.

Nếu đã bắt đầu sợ rằng sau này không thể kết thúc, Chu Thư Nhân lại mặc kệ vụ án.

Chu Thư Nhân cười tủm tỉm, nói:

- Yên tâm, còn trong tầm kiểm soát của anh mà.

Trúc Lan không hỏi nữa, bảo Chu Thư Nhân thay quan phục. Sau đó bảo con trai cũng trở về, rồi mới để nha hoàn dọn đồ ăn lên.

Xương Nghĩa biết cha sẽ không nói thêm gì nữa, chỉ có thể cúi đầu rời đi, có phần thất vọng nói với gã sai vặt bên người mình, rằng:

- Ta còn kém cha xa quá.

Gã sai vặt không biết trả lời như thế nào, chỉ có thể im lặng không lên tiếng. Xương Nghĩa bật cười, giọng điệu lại trở nên phấn chấn:

- Cha ta không phải là người mà ai cũng có thể hãm hại đâu.

Giải quyết oan khuất ở trên đường nhanh chóng lan truyền rộng rãi, những người cần biết đều đã biết. Bọn họ đều là tay lõi đời, có thể nhìn ra được chắc chắn phía sau có âm mưu nào đó. Có rất nhiều án oan, nhưng làm gì có ai thật sự dám cản xe ngựa của Chu hầu phủ?

  -

Buổi tối, đêm khuya tĩnh lặng, hai vợ chồng Chu Thư Nhân mới bắt đầu trò chuyện, Trúc Lan đã suy nghĩ trong lòng rất nhiều. Cô nhỏ giọng nói:

- Bọn họ muốn lợi dụng Hầu phủ để khơi mào, người núp sau lưng tính kế thực sự muốn nhắm đến Thái Tử và mũi dao nhắm vào Hoàng Hậu!

Sức khỏe của Hoàng Hậu yếu ớt, vẫn luôn tĩnh dưỡng. Bọn họ đang sợ Hoàng hậu tĩnh dưỡng xong sẽ khỏe lại!

Chu Thư Nhân: - Nếu qua tay của anh, Hoàng Hậu lại thật sự xảy ra chuyện, em nghĩ liệu Thái Tử có nảy sinh khúc mắc không? Cho dù bây giờ có không nghĩ nhiều, nhưng sau này Thái Tử nhớ đến Hoàng Hậu thì sẽ ra sao? Muốn biến anh thành con dao trong tay để dùng lại còn muốn hãm hại anh nữa. À há!

Trúc Lan thực sự không nghĩ nhiều như vậy, nhưng giờ ngẫm lại, Hoàng Thượng là người có thể nhanh chóng trở mặt, lòng dạ hẹp hòi và thù rất dai.

Chu Thư Nhân bảo Trúc Lan đừng nóng giận, nói:

- Nếu đã bám bày mưu hãm hại thì phải chấp nhận trả giá đắt.

- Ừ.

Trong buổi chầu triều hôm sau, Chu Thư Nhân lại là người đứng ở trung tâm và liên tục nhận được những ánh mắt đánh giá. Khi Hoàng Thượng và Thái Tử lên triều, ánh mắt cũng dừng lại trên người Chu Thư Nhân đầu tiên.

Sắc mặt Chu Thư Nhân vẫn như thường lệ, anh luôn là tiêu điểm nên đã quen đứng đó không nói một lời.

Sau khi việc triều chính đã được giải quyết gần xong, Chu Thư Nhân tiến lên một bước nói:

- Thần có việc muốn khải tấu.

Hoàng Thượng sửng sốt, ngài thật sự không để ý đến truyện giải oan trên đường, cho dù có âm mưu đằng sau thì ngài cũng chỉ muốn xem kết quả, cho nên không có ý định hỏi han.

Ánh mắt của mọi người tập trung lại, rất nhiều cáo già cũng sửng sốt. Không phải chứ, lão hồ ly vạn năm như Chu hầu gia sẽ không ngu ngốc đến mức thực sự đi giải oan cho người ta chứ. Nghĩ như vậy, mọi người lại nhìn về phía Ôn lão đại nhân. Chu hầu gia hỏi thăm oan tình vô cùng kỹ càng và tỉ mỉ ở ngay bên đường, bọn họ có muốn không biết cũng khó. Uầy, mặt của Ôn lão đại nhân tái cả đi rồi.

Hoàng Thượng lên tiếng:

- Chu hầu gia có chuyện gì muốn khải tấu?

Chu Thư Nhân quỳ xuống, nói:

- Xin Hoàng Thượng hãy làm chủ cho vi thần.

Lời này vừa nói ra, các vị đại thần càng thêm trợn tròn mắt. Không phải chứ, đây thật sự là Chu hầu gia sao?

Sắc mặt của Hoàng Thượng có phần khó coi, hiển nhiên cho rằng Chu Thư Nhân không nên đòi giải oan trên triều. Mà Thái Tử cũng hơi ngờ vực...

Chu Thư Nhân nghe tiếng bàn luận, cố ý đợi một lúc mới tiếp tục nói:

- Thần xin Hoàng Thượng hãy làm chủ cho vi thần, nhiều năm nay thần đã tận tụy cống hiến cho triều đình, không nói đến công trạng mấy năm nay của thần, thần dám nói trên thần không làm Hoàng Thượng thất vọng dưới thần không làm bá tánh thất vọng. Hôm nay thần chỉ xin Hoàng Thượng làm chủ cho.

Mọi người nghe vậy lại sửng sốt. Ồ, không phải giải oan hay sao? Vậy thì làm chủ cái gì?

Hoàng Thượng không hiểu, gần đây Chu Thư Nhân bị ai làm cho tức giận?

Ngài quay đầu nhìn Thái Tử bằng ánh mắt dò hỏi. Cậu ta cũng rất khó hiểu, ở kinh thành này có ai dám đắc tội với Chu hầu gia chứ, biểu hiện của phụ hoàng rất rõ ràng mà, cậu ta khẽ lắc đầu ý ngầm ám chỉ rằng mình không biết.

Hoàng Thượng nói với giọng điệu hòa ái, không biết Chu hầu gia đã phải chịu ấm ức lớn như thế nào:

- Chu hầu gia hãy nói rõ ràng, trẫm nhất định sẽ đòi lại công bằng cho Chu hầu gia.

Tề vương và Sở Vương liếc nhau. Hôm nay bọn họ lên triều, biết ngay sẽ có kịch hay để xem.

Thứ Chu Thư Nhân muốn chính là những lời này, anh lấy tấu sớ từ trong ngực ra, giao cho Trương công công, rồi nói:

- Hoàng Thượng, thần bị người ta âm mưu hãm hại, tuy rằng mồm miệng của thần không tốt nhưng chưa bao giờ thần chủ động hãm hại người khác, xin Hoàng Thượng hãy làm chủ cho thần.

Trước Tiếp