Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chu Thư Nhân nói xong, các đại thần trong đại điện đều im lặng. Có hai nguyên nhân: nguyên nhân thứ nhất là Chu Thư Nhân nói thật, Chu Thư Nhân chưa bao giờ chủ động âm mưu hãm hại người khác; nguyên nhân thứ hai là bọn họ đều đánh giá thấp sự vô liêm sỉ của Chu Thư Nhân.
Phản ứng bình thường không phải là lén gài lại hay sao?
Vậy mà người này lại tỏ ra oan ức ở trong đại điện, còn thỉnh cầu Hoàng Thượng làm chủ cho mình. Bọn họ chưa bao giờ nghĩ đến hành động như vậy!
Sau đó mọi người đều im lặng, ở trên đại điện nếu muốn Hoàng Thượng làm chủ cho một việc nhỏ thôi cũng cần có điều kiện. Thứ nhất là phải được Hoàng Thượng tin tưởng sâu sắc thì Hoàng Thượng mới hướng về ngươi, thứ hai là ngươi phải có năng lực và có tự tin đó. Vì vậy, không phải ai cũng có thể thỉnh cầu Hoàng Thượng làm chủ cho mình, ngoại trừ một số trọng thần, những người mờ nhạt đừng có nghĩ đến.
Gương mặt Hoàng Thượng nghệch ra, rõ ràng lão cáo già này có thể tự mình chơi lại, trong lòng Hoàng Thượng đang cảm thấy hơi rối rắm, nói:
- Chu hầu gia đừng kích động, từ từ nói ra.
Vẻ mặt Chu Thư Nhân tức giận, nói:
- Hoàng Thượng, hôm qua có người cản thần lại nhờ giải oan, trong lòng thần biết việc làm náo loạn trên đường phố để giải oan sẽ không đơn giản nhưng thần vẫn phải xuống xe ngựa vì danh dự của quan viên triều đình.
Nói xong, Chu Thư Nhân nhìn xung quanh. Ra vẻ rõ ràng ta đang làm vì thanh danh của mọi người, rồi anh mới tiếp tục nói:
- Nếu như thần phớt lờ đi thì bá tánh sẽ nghĩ như thế nào về mệnh quan triều đình? Quan viên vốn đã bị người nào đó làm hại nên không để lại được ấn tượng tốt trong lòng dân chúng, thần mà đi luôn thì chẳng khác gì làm thanh danh của quan viên triều đình rớt xuống dưới đáy xã hội? Bá tánh không tin vào quan viên thì làm sao có thể tin vào triều đình, tin vào Hoàng Thượng và tin vào nước nhà đây?
Chụp mũ cho người khác là cái mà Chu Thư Nhân giỏi nhất.
Vốn trong lòng Hoàng Thượng còn cảm thấy bất đắc dĩ nhưng vẫn muốn chiều, ai bảo Chu hầu là trụ cột nước nhà chứ. Bây giờ nghe thấy như vậy, sắc mặt Hoàng Thượng trở nên nghiêm túc:
- Những lời Chu hầu gia nói là sự thật sao.
Dung Xuyên vội vàng tiến lên một bước:
- Hầu gia chịu ấm ức, mong Hoàng Thượng hãy làm chủ cho Chu hầu.
Các vị đại thần: “...”
Cái này mà gọi là ấm ức ư?
Xùy, bọn họ còn phải chịu nhiều ấm ức hơn kìa. Về phần cái đồ không biết xấu hổ như Chu Thư Nhân này, đúng là rất giỏi xu nịnh!
Chu Thư Nhân chặc lưỡi trong lòng hai cái, bây giờ còn chưa đâu vào đâu. Nhận thấy ánh mắt muốn ăn thịt mình của Ôn lão đại nhân, Chu Thư Nhân lén lút trợn trắng mắt.
Ôn lão đại nhân: “!!!”
Tức chết lão phu rồi!
Tề vương và Sở vương: “...”
Hai người nhìn chằm chằm Chu hầu gia, Chu hầu gia cũng chẳng thèm che giấu nên rất nhiều người đều nhìn thấy. Thái Tử mím chặt môi, cậu ấy sợ mình sẽ cười ra tiếng mất.
Sau đó sắc mặt của Chu Thư Nhân càng thêm tức giận:
- Hoàng Thượng, sau khi xuống xe ngựa, thần vô cùng bực bội, thần không biết có phải là oan ức thật hay không nhưng thần biết có người đang âm mưu hại thần. Người này còn hãm hại thần như thể thần là một kẻ ngốc. Tuy trên người gã đàn ông cản xe ngựa của thần mặc quần áo cũ kĩ, khí sắc cũng không tốt, nhưng giày hắn ta mang lại rất sạch sẽ, ngàn dặm xa xôi để đến kinh thành thì đôi giày đó tốt quá rồi đấy.
Dừng lại một chút, Chu Thư Nhân tiếp tục nói:
- Hơn nữa thần đã đọc đơn kiện, nếu như gian khổ giống như gã đàn ông đó nói thì làm sao có thể dùng được thứ nước mực thượng hạng cơ chứ. Ngay cả trang giấy cũng không hề rẻ. Điều đáng chú ý là, con cháu trong nhà thần nhiều nên cũng dùng nhiều loại giấy. Vừa khéo vài ngày trước đó nhà thần mới mua giấy bút, thần nghe nương tử nói đó là số giấy mới nhất và hiện chỉ cung cấp cho kinh thành thôi.
Chu Thư Nhân cho mọi người thời gian để tiêu hóa vấn đề rồi mới nói:
- Có lẽ sẽ có người nói là đến kinh thành mới mua. Chưa nói đến giấy đắt như thế nào, chỉ nói đến nước mực đã rất không tầm thường. Không phải thứ mà người bình thường có thể mua được. Trong nhà thần có mấy thỏi, thần rất quen thuộc với loại mực này, một thỏi đã trên trăm lượng, chậc chậc… Một gã đàn ông ăn mặc quần áo cũ nát thì lấy đâu ra trăm lượng?
Sắc mặt của Ôn lão đại nhân khá hơn nhiều, phải khá thôi. Ài, ai bảo người bị kiện là người của dòng họ Ôn thị. Nếu như năm nay lão không quản lý cháu trai nghiêm khắc thì có lẽ người bị kiện cáo sẽ là cháu trai của lão. Nghĩ đến đây, ánh mắt của Ôn lão đại nhân trở nên phức tạp. Nếu không phải vì Chu Thư Nhân thì làm sau đột nhiên lão lại quản giáo cháu trai một cách nghiêm túc chứ? Chu Thư Nhân hại đại tôn tử của lão, lão chỉ sợ mấy đứa cháu còn lại cũng không thoát được.
Hoàng Thượng nghe xong thì muốn cười, Chu hầu gia cẩn thận cỡ nào chẳng lẽ lại không biết? Trước đây khi ngài còn là Thái Tử, thuế muối đã được phát hiện như vậy. Ngài nói:
- Chu hầu gia không cần phải tức giận, trẫm nhất định sẽ điều tra chuyện này rõ ràng.
Thái Tử cảm thán trong lòng, Chu hầu gia cẩn thận quá đi.
Chu Thư Nhân cũng không hề giảm bớt, nói:
- Thần chưa có nói hết đâu, thần cảm thấy người có ý đồ âm mưu hãm hại thần thật đáng chết, họ muốn lợi dụng thần làm thanh kiếm, không chỉ chém đến Ôn gia mà còn châm ngòi quan hệ quân thần giữa Hoàng Thượng và thần. Tuy rằng Hoàng Thượng không quan tâm nhưng con đê ngàn dặm có thể sụp đổ vì tổ kiến, lòng trung thành của thần đối với Hoàng Thượng được nhật nguyệt chứng kiến. Thần dám thề thần một lòng trung thành với nước nhà.
Không thể thề một lòng trung thành với Hoàng Thượng nhưng anh tuyệt đối một lòng trung thành với nước nhà, với bá tánh.
Hoàng Thượng cảm động, bởi vì Chu hầu gia luôn làm được điều đó. Ngài nói:
- Trẫm đều biết hết, Chu hầu gia mau đứng dậy đi. Trẫm sẽ làm chủ cho khanh.
Chu Thư Nhân được Tần vương nâng dậy, ai bảo Tần vương là con rể của anh cơ chứ.
Có không ít vị đại thần nhắm mắt lại, không muốn nhìn Chu Thư Nhân vô liêm sỉ. Trong đầu Thái tử chợt lóe lên một suy nghĩ, không đơn giản chỉ nhằm vào Ôn gia mà là nhằm vào cậu ấy và nhằm vào mẫu hậu. Thái Tử siết chặt lòng bàn tay, được, được lắm.
Tề vương và Sở vương liếc nhau, Tề vương cảm thấy vở kịch hôm nay rất hay, bây giờ mọi việc đều lộ rõ, không biết là ai bày mưu hại Chu hầu gia, tự vác đá nện vào chân mình thì lần này chắc chắn gãy xương. Sở vương tiếc nuối, nếu lúc trước mượn sức của cáo già, có được cáo già giúp bày mưu kế thì… thôi, không muốn nghĩ tới nữa.
Dung Xuyên thì lại nghĩ thầm, hắn cần học hỏi nhiều hơn, hắn vẫn còn quá chính trực, không đủ vô liêm sỉ như cha.
Sau khi kết thúc buổi chầu. Chu Thư Nhân đợi Hoàng Thượng rời đi, nào còn có dáng vẻ tức giận như trước, anh đi đến trước mặt Ôn lão đại nhân nói:
- Lão đại nhân, khi nào thì bạc mới được đưa đến phủ của ta?
Sắc mặt vốn đang bình thường của Ôn lão đại nhân lập tức trở nên lạnh tanh, song hôm nay quả thực Chu Thư Nhân rất công bằng. Tuy rằng Chu Thư Nhân làm vậy để lập uy cho mình nhưng cũng đã giúp được Ôn gia:
- Hôm nay sẽ đưa đến hầu phủ.
Chu Thư Nhân biết ông cụ sẽ có biểu hiện khác, vui vẻ nói:
- Tốt hơn hết thì đại gia tộc vẫn nên có tộc quy nghiêm khắc, sau này lão đại nhân ngài nên để tâm một chút.
Ôn lão đại nhân: “!!”
Chu Thư Nhân nói xong liền xoay người rời đi, bả vai của Dung Xuyên hơi run run. Nếu như không phải không đúng nơi đúng chỗ thì hắn thật sự muốn cười to.
Chu Thư Nhân tiêu sái phất tay áo đi ra ngoài, để lại mọi người ta nhìn ngươi ngươi nhìn ta. Tất cả đều nhìn thấy biểu cảm một lời khó nói hết của nhau.
Dung Xuyên không hề kiêng dè, hỏi:
- Cha, cha cảm thấy ai là kẻ đứng đằng sau âm mưu?
Chu Thư Nhân nghe xong, thấy có rất nhiều người vểnh tai lên hóng:
- Sao thế? Con định trút giận thay cha hay sao?
Dung Xuyên nhếch môi:
- Cha nào cần con trút giận thay, nhưng ai ức h**p cha thì chính là ức h**p con.
Chu Thư Nhân cảm thấy vô cùng ấm lòng:
- Tốt, con đúng là hiếu thuận.
Bộ dáng thản nhiên kia khiến mọi người ghen tị, đây là sự thân thiết chỉ cha con mới có. Đúng vậy, thời gian trôi qua quá lâu khiến bọn họ đã sắp quên mất Tần vương được Chu hầu gia nuôi lớn.
Uông Cự vẫn luôn mơ hồ, cuối cùng cũng hoàn được hồn, đuổi theo Chu Thư Nhân, hỏi:
- Ngài thật sự không biết là do ai làm sao?
Chu Thư Nhân không đoán được cụ thể là ai, nhưng nói:
- Chỉ có mấy nhà thôi.
Uông Cự trầm giọng nói:
- Bọn họ đều đã trưởng thành.
Chu Thư Nhân nghĩ thầm, vẫn là do sức khỏe của Hoàng Hậu yếu ớt khiến cho bọn họ sốt ruột. Hoàng hậu rất quan trọng với một đất nước.
Dung Xuyên cũng đã nghĩ đến vài vị hoàng tử, hắn là đệ đệ ruột thịt của Hoàng Thượng, mấy vị hoàng tử luôn để mắt đến hắn, hắn đã “tình cờ” gặp được mấy vị hoàng tử đó rất nhiều lần. Dù cho không gặp được hắn thì cũng sẽ cố làm quen với con của hắn.
Chu Thư Nhân cười nói:
- Các ngài nói xem lần này người đó tự vác đá nện vào chân mình, liệu có nện gãy xương không?