Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1582: Oan Tình

Trước Tiếp

Sau khi đọc xong bức thư, Trúc Lan đặt nó lên bàn. Người viết bức thư này là Minh Thanh, chủ yếu viết về những thay đổi trong gia tộc, dạo gần đây rất nhiều người đính ước, hoặc là địa chủ quanh vùng hoặc là con cái nhà quan. Đây vẫn chưa phải là nguyên nhân chính khiến Trúc Lan nhíu màu, nguyên nhân chính là càng ngày càng có nhiều người của dòng họ Chu thị muốn vào kinh. Nhưng bây giờ vẫn chưa phải là thời điểm tốt để vào kinh, haiz.

Vào lúc này Triệu Thị đi vào với vẻ mặt vui mừng:

- Mẹ, con đến báo tin vui cho mẹ đây.

Mày của Trúc Lan giãn ra, cô cười nói:

- Lâm Tình có tin vui sao?

Triệu Thị sắp làm bà nội, cảm giác này khác với cảm giác làm bà ngoại. Thị nói:

- Con biết ngay là không thể giấu được mẹ mà, buổi sáng nay Lâm Tình ăn cơm cảm thấy buồn nôn, không khỏe trong người nên con đã mời đại phu đến bắt mạch, sắp được hai tháng rồi.

Trúc Lan tính ngày tháng:

- Vừa mới thành thân đã mang thai rồi.

Triệu Thị: - Đúng vậy, ái chà, con còn tưởng phải đợi một thời gian dài cơ, ai ngờ đứa bé lại đến nhanh như thế.

Bởi vì sẽ rất lâu Minh Đằng mới có con nữa, Lưu Giai vẫn luôn rầu rĩ về chuyện con cái, thị cũng không vội nên chưa từng thúc giục. Không ngờ… ừm, con trai của thị thật lợi hại.

Trúc Lan hỏi:

- Con đã báo tin vui cho Lâm phủ chưa?

Triệu Thị vỗ cái trán nói:

- Xem con này, vui đến mức quên khuấy đi mất. Con sẽ phái người đưa tin đến Lâm phủ ngay.

- Ừ.

Dứt lời, Trúc Lan lại bảo Thanh Tuyết chuẩn bị quà cho Lâm Tình. Sau đó không khỏi bật cười, cũng may là của cải nhà mình càng ngày càng nhiều nếu không thì cô không có đủ quà để tặng cho con cháu trong nhà nữa.

Triệu Thị rất vui vẻ, ngồi chưa được một lúc đã đi về. Thị không yên tâm về con dâu lắm.

Chu phủ gửi tin tức đến Lâm phủ, mẹ của Lâm Tình lập tức đến đây. Hiển nhiên cũng rất vui mừng vì vận may của Lâm Tình. Mẹ của Lâm tình tới chưa được một lúc thì nương tử của Ninh Chí Kỳ - Tống thị đến cửa. Đã lâu rồi Trúc Lan chưa gặp Tống thị, hôm nay gặp lại thấy Tống thị tiều tụy đi rõ rệt.

- Trông sắc mặt của con không được tốt, đã tìm đại phu khám bệnh chưa?

Tống thị: - Dạo gần đây con bận quá.

Trúc Lan ra hiệu cho Tống thị uống trà, hỏi:

- Hẳn là lần này con đến không chỉ đơn giản để gặp ta, có việc gì sao?

Tống thị thực sự rất ngại, nói:

- Ninh Minh bị Du gia làm phiền nên muốn con giúp đỡ tìm chuyện nhà để đính hôn trước, chờ để tang cho mẹ xong mới thành thân. Con đã tìm những vị tiểu thư có điều kiện tốt nhưng vẫn chưa thấy ai phù hợp với Ninh Minh nên vẫn phải đến xin lão phu nhân giúp cho.

Trúc Lan nghĩ thầm chỉ cần không ngấp nghé cháu gái của cô thì mọi việc sẽ dễ dàng hơn, cô nói:

- Con cũng biết rất nhiều tiểu thư nhưng vẫn không có một ai phù hợp sao?

Khóe miệng Tống thị khẽ mấp máy:

- Có người thích hợp, nhưng vì Du gia phiền quá mà thích hợp cũng thành không thích hợp.

Trúc Lan kinh ngạc, xem ra trong đó có rất nhiều câu chuyện mà cô thật sự không biết. Chủ yếu là sau khi Du thị chết, vì Ninh Minh đang để tang mẹ, chưa đến cửa lần nào, nên cô mới không để ý.

Trúc Lan: - Đứa nhỏ Ninh Minh này vậy mà cũng mềm lòng sao?

Đứa nhỏ này không phải là một người mềm yếu.

Tống thị cố nở một nụ cười, nói:

- Ninh Minh nể tình mẹ nó nên mới nhẫn nhịn, bây giờ đã không còn chút tình cảm nào.

Trúc Lan không can thiệp vào chuyện của Ninh gia, mỉm cười tán thành:

- Ta sẽ giúp con tìm. Haiz, đứa nhỏ này cũng không dễ dàng gì.

Tống thị cũng nghĩ đúng là không dễ dàng gì, thị nói:

- Làm phiền lão phu nhân rồi.

Nếu như không phải do tướng công cầu xin thị nhiều lần thì thật sự thị sẽ không tự mình đến cửa. Tướng công nhờ lão phu nhân kéo dây tơ hồng để cải thiện việc hôn sự cho Ninh Minh. Bây giờ vì Du gia mà thanh danh của Ninh Minh không tốt đẹp mấy, không có nhà nào mong có họ hàng rắc rối.

 

Đến giờ rời khỏi nha môn, con trai đến đón Chu Thư Nhân cùng về phủ. Xe ngựa mới đi được một nửa đã bị người cản lại.

Chu Thư Nhân không ra xem, chỉ nghe thấy có người lớn tiếng kêu lên:

- Xin Chu hầu gia giúp tiểu dân, tiểu dân có oan, xin chu hầu gia hãy cứu tiểu dân, để cho người nhà của tiểu dân được yên nghỉ.

Chu Thư Nhân: “!!!”

Không phải chứ, anh là Hộ Bộ thượng thư, quản lí tiền lương, chuyện phá án không có liên quan gì đến anh.

Xương Nghĩa nghiêng đầu nhìn cha, nhỏ giọng nói:

- Cha, đây là phố xá sầm uất. Hắn ta cố ý.

Chu Thư Nhân: - Đúng vậy, cố ý. Lén chờ ta ở Hộ Bộ không tốt hơn hay sao mà cố tình lại chọn đường phố sầm uất.

Trên đường đã có rất nhiều người bàn luận, anh không cần nhìn cũng biết được gã đàn ông đang nói chuyện chắc chắn trông rất thảm, càng thảm mới khơi được sự đồng cảm của mọi người.

Chu Thư Nhân không vội đoán xem đó là tác phẩm của ai, chỉ có mấy cái tên. Anh không tin phía sau người này không có ai, ha hả, vẫn là câu nói đó, nếu thật sự có oan khuất tại sao không âm thầm xin gặp? Đây mới là cách mà người bình thường nghĩ.

Xương Nghĩa nghe tiếng bàn tán bên ngoài xe ngựa, nói:

- Cha, chúng ta không thể đi được.

Chu Thư Nhân nghe thấy tiếng la hét ngoài xe ngựa, trong tiếng kêu chứa đựng sự oan ức:

- Nếu không đi được vậy thì xuống xem thử thôi.

Đúng là thú vị mà, những năm qua có rất nhiều người âm mưu hãm hại anh nhưng đây là lần đầu gặp được loại thủ đoạn như vậy.

Chu Thư Nhân xuống xe ngựa, những người xung quanh cũng tránh sang một bên. Cẩn Ngôn vừa căng thẳng vừa lo lắng, lo lắng có âm mưu xâu xa hơn khiến hầu gia bị thương. Xương Nghĩa cũng cảnh giác, chỉ sợ bị đục nước béo cò.

Chu Thư Nhân đánh gia gã đàn ông đang quỳ trên mặt đất và ra sức dập đầu, người này khoảng chừng ba mươi tuổi, mặc một bộ quần áo vải thô, cổ tay áo đã đổ lông đủ thấy tình hình tài chính rất tệ. Tầm mắt Chu Thư Nhân dừng lại trên tay gã đàn ông, lại nhìn hắn ta giơ tờ đơn kiện lên cao.

Chu Thư Nhân không lên tiếng, nhất thời không có ai dám nói gì, cấp bậc thời cổ đại quá nghiêm khắc, ai cũng sợ dính rắc rối vào người và thật sự không có nhiều người ngu dốt. Sống ở thời cổ đại vốn chẳng dễ dàng, làm gì có ai muốn bị liên lụy bởi một người không quen biết.

Gã đàn ông dùng hết sức dập đầu, trán đã bầm tím, môi trắng bệch, nói:

- Chu hầu gia, tiểu nhân ở quê nhà có nghe nói rằng trong lòng Chu hầu gia có bá tánh nên tiểu dân cả gan vào kinh. Gian khổ một đường mới đến được kinh thành. Tiểu nhân nghe nói Chu hầu gia là người chính trực, bèn liều chết cản xe ngựa. Xin hầu gia cứu tiểu nhân một mạng.

Chu Thư Nhân vẫn không nói một lời, Xương Nghĩa tức giận, hắn ta có ý gì đây, lòng cha chứa bá tánh?

Nếu để Hoàng Thượng nghe được những lời này thì ngài sẽ nghĩ như thế nào?

Còn nếu mà cha không hỗ trợ thì không phải là người chính trực ư?

Xương Nghĩa tức giận đến mức muốn đánh người, hắn nắm chặt nắm đấm gần như không thể khống chế được tay của mình.

  -

Chu Thư Nhân cười khẩy nhìn gã đàn ông đang quỳ gối phía trước, thật là đáng tiếc, vẫn không có ai dám bàn luận, chỉ có mình hắn ta tự mình hát tuồng mà không có sự phối hợp của người xem thì tự mình hát tuồng rất xấu hổ. Anh đang thưởng thức màn trình diễn, hắn ta nói nhiều nhưng càng nói thì giọng nói lại càng nhỏ.

Chu Thư Nhân cảm thấy rất tức giận, đáng lẽ ra lúc này anh đã về đến nhà thay quần áo, đợi lát nữa là có thể ăn cơm, anh nheo mắt nói:

- Bản quan bận rộn cả một ngày, ở độ tuổi này dễ dàng mệt mỏi. Ngươi mới vừa nói cái gì? Nói lại chi tiết hơn đi

Xương Nghĩa: “!!”

Cha cố tình.

Gã đàn ông cũng ngơ ngác, nhìn thấy thái độ chân thành của Chu hầu thì môi run run, lại nghe thấy người xung quanh quan tâm đến Chu hầu, hắn ta chỉ có thể lặp lại một lần nữa.

Chu Thư Nhân nghe được một nửa, nói:

- Dừng lại, ngươi nói ngươi trốn thoát được kẻ thù? Chuyện này có chỗ không ổn rồi, ngươi nói để sót đứa con còn có khả năng, sao lại để sót một người lớn như ngươi? Xin hãy giải thích cặn kẽ một chút.

Xương Nghĩa: “...”

Gã đàn ông há hốc mồm, Xương Nghĩa trộm cười.

Gã đàn ông bắt đầu hoảng hốt, vì sao phải nói ở trên đường cái mà không tìm một nơi kín đáo vậy?

 

Trước Tiếp