Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1581: Một Vạn Lượng

Trước Tiếp

Chu hầu phủ

Tuyết Hàm không về cùng con, Trúc Lan cũng không thấy Lâm Hi đâu:

- Lâm Hi đi dự tiệc ngắm hoa của Thượng Quan phủ sao?

Tuyết Hàm lắc đầu:

- Không phải, sáng sớm Lâm Hi đã được đón vào cung rồi ạ. Bảo là tiểu công chúa nhớ tỷ tỷ.

Trúc Lan:

- Không phải còn có đại công chúa à?

- Đại công chúa rất ít khi gặp tiểu công chúa, tỷ muội bọn họ không thân thiết. Lâm Hi thường vào cung nên tiểu công chúa khá dính Lâm Hi.

Trúc Lan không muốn nói chuyện nhiều:

- Sao hôm nay con lại đến đây.

- Con đến để đích thân đưa thiệp cho cha mẹ.

Trúc Lan đã để ý đến tấm thiệp từ nãy giờ, cô vẫn còn thắc mắc, cầm lấy thì thấy đó là thiệp của Ninh hầu phủ, bèn hỏi:

- Ninh hầu gia muốn đưa Hà nhi về hầu phủ rồi sao?

Tuyết Hàm cũng không nỡ nhưng ý của phụ hoàng còn sớm hơn cả phu thê bọn họ nghĩ, nàng nói:

- Đúng vậy, đã chọn được ngày, đến lúc đó Ninh hầu phủ sẽ làm tiệc rượu, còn mời cha mẹ qua đó uống rượu.

Trúc Lan quan sát con gái một cách cẩn thận, thấy vẻ mặt của Tuyết Hàm vẫn như thường thì mới yên tâm:

- Mọi người đã thương lượng xem cách bao lâu sẽ cho Hà nhi về Vương phủ ở chưa?

- Cứ cách 5 ngày sẽ về Vương phủ ở lại 2 ngày,, Hà nhi đã chịu rồi ạ.

Về việc tiểu nhi tử thông minh từ bé khiến cho phụ hoàng và Hoàng Thượng không ngừng nói đáng tiếc, tuy thân thể của tiểu nhi tử không khỏe mạnh nhưng lại rất thông minh.

Tuyết Hàm lại nói:

- Mẹ, cô nhi viện hoàng thất có vài nữ đại phu khá giỏi, mẹ có muốn họ không?

Trúc Lan trừng mắt:

- Đã xuất sư rồi sao?

- Vẫn chưa, người được việc toàn là những đứa lớn hơn một chút. Khá có năng khiếu nên vừa làm việc vặt vừa tiếp tục học, mười mấy nữ đại phu này rất được chào đón, con nhận được tin tức trước, nếu mẹ muốn thì con sẽ đưa một người về.

Trúc Lan cười nhạo một tiếng:

- Hẳn là những nữ đại phu không thể làm việc còn lại cũng bị người khác để ý.

Tuyết Hàm: - Đúng vậy, sắp tới thu hoạch vụ thu nữa rồi, lại có thêm nhiều hôn lễ, ai cũng muốn tìm được một nữ đại phu đi theo con gái về nhà chồng nên rất được săn đón.

Nàng là Tần vương phi, trong cung không có động tĩnh gì, tự nhiên sẽ báo cho nàng biết trước. Nàng để lại một người cho tiểu nhi tử, còn đặc biệt trở về hỏi mẹ nên thật sự mười người là không đủ chia.

Trúc Lan cười ha hả, lắc đầu:

- Mẹ không cần.

Tuyết Hàm hiểu rõ trong lòng.

 

Phủ Thượng Quan

Ôn Linh nhịn hết lần này đến lần khác, thấy Thượng Quan Giai không để ý đến bên này, cuối cùng vẫn không chịu được, đứng dậy đi đến trước mặt Chu Ngọc Văn:

- Ngũ tiểu thư không có tiếng tăm gì cả, số tiểu thư ở trong vườn hoa này biết đến ngươi không nhiều. Hôm nay là cơ hội hiếm có, cho chúng ta chiêm ngưỡng tài hoa của Ngũ tiểu thư được không?

Ngọc Nghi: “...”

Ôn Linh rất không ưa Ngọc Văn, trường hợp như thế này mà vẫn lao lên kiếm chuyện? Chưa rút kinh nghiệm sao?

Ngọc Văn đi theo mẹ tham gia yến hội nhiều đã học được một loại kỹ năng. Nàng ấy có thể vừa ngồi vừa ngủ, lúc nãy còn đang dùng quạt để che mặt, ai bảo suy nghĩ của mọi người ở đây đều nhàm chán, còn không bằng đi ngủ. Ai có mà dè!

Ngọc Văn không vui, áp suất xung quanh người rất thấp, thấy các tiểu thư xung quanh đều nhìn mình, nàng ấy khẽ nhếch môi chỉ vào mặt mình trước:

- Bổn tiểu thư có đẹp không?

Ôn Linh hơi ngớ người ra, sao lại không biết ngại mà tự khen bản thân như vậy chứ. Các tiểu thư xung quanh cũng không nói lên lời.

Ngọc Văn cười tủm tỉm:

- Xem đi, ngươi thậm chí còn không nhớ ra ta.

Hai tỷ muội Ngọc Điệp và Ngọc Kiều run run bả vai, nếu như không phù hợp với hoàn cảnh thì hai nàng ấy đã bật cười rồi.

Ngọc Văn không muốn tiếp tục trả lời, lại cầm lấy cây quạt che mặt. Ôn Linh tức giận muốn nổ tung nhưng vẫn phải dằn xuống, đây không phải nơi mà ả có thể náo loạn được:

- Ngũ tiểu thư, chúng ta cùng nhau làm thơ được không? Phụ thân của ngươi là người thích được sách, chắc hẳn việc này cũng không khó với ngươi.

Ngọc Văn: - Không làm, đừng có dùng cha ta để ép buộc ta. Cha ta là cha ta, ta là ta.

Nàng ấy muốn nói “ngươi quá xấu, không chơi” nhưng không thể, lén lút nói thì không sao, song, có rất nhiều tiểu thư đang ở đây!

Thượng Quan Giai để ý đến bên này, tuy sắc mặt không thay đổi nhưng cũng sợ có phiền toái. Một bên là nhà mẹ của Hoàng Hậu, một bên là Chu hầu phủ. Nàng ấy đứng dậy đi đến:

- Để ta sai nha hoàn đổi nước trà mới, sao các vị tiểu thư không ngồi xuống thưởng thức trà đi?

Cần phải nể mặt Thái tử phi tương lai, dù Ôn Linh có không cam lòng thì cũng cười trả lời lại. Ả cố ý bám lấy cánh tay Thượng Quan Giai để tỏ ra thân thiết, nói:

- Được nha, nhất định ta sẽ thử. Nghe nói Thái Tử đã tặng rất nhiều trà ngon.

Thượng Quan Giai cười rõ nét hơn nhưng ý cười lại không chạm đến đáy mắt. Đương nhiên Thượng Quan Giai sẽ để ý đến phu quân tương lai, triều đình đánh giá Thái Tử rất cao và mỗi khi nghe được nàng ấy sẽ rất vui vẻ. Nàng ấy cũng rất thông minh, có thể nhìn ra được trong mắt Thái Tử có mình hay không.

Thượng Quan Giai gật đầu với Ngọc Văn, Ngọc Văn cười cười giống như đã phát hiện ra gì đó. Yến hội tiếp tục diễn ra mà không có gì đặc biệt, cũng chỉ là đấu võ mồm một chút, không có chút sát thương thực tế nào, tấn công nhau bằng đòn tâm lý mà thôi.

Tỷ muội Chu gia rời đi khá sớm. Lúc ngồi xe ngựa về phủ, dọc đường gặp được xe ngựa của phủ Tần vương.

Lâm Hi vừa ra khỏi cung, ý bảo xe ngựa dừng lại một chút:

- Biểu tỷ.

Ngọc Điệp hỏi: - Hôm nay phủ Thượng Quan không mời muội sao?

Những tiểu thư của các Hầu phủ khác đều đi, nàng ấy vẫn luôn tìm kiếm biểu muội!

Lâm Hi giải thích nói:

- Có gửi thiệp cho muội nhưng tiếc là hôm nay muội tiến cung nên không thể đi được.

Lâm Hi nhìn vào trong xe ngựa, thấy biểu tỷ Ngọc Văn đang dựa vào vai biểu tỷ Ngọc Nghi để ngủ thì nhất thời không nói lên lời. Bởi vì động tác kéo rèm của Lâm Hi khá mạnh, Ngọc Điệp nhìn thấy bên trong xe ngựa còn có người khác. Sau đó Ngọc Điệp cảm thấy đau tim, vậy mà lại là Thái Tử, Ngọc Điệp vội vàng giả vờ như mình không nhìn thấy, nói:

- Bọn tỷ về trước đây.

- Được.

Vừa rồi Thái Tử có thấy thấp thoáng, cũng cảm thấy không còn lời nào để nói. Vị ngũ tiểu thư của Chu gia này đúng là độc nhất vô nhị.

  -

Trong buổi chầu triều hôm sau, Chu Thư Nhân nghe tấu chương của đích trưởng tôn Ôn gia rồi ngẩng đầu nhìn Hoàng Thượng một cái. Thấy lại là một vụ thu hoạch mùa thu nữa, năm nay Ôn gia hạ quyết tâm muốn đưa được đích trưởng tôn trở về.

Hoàng Thượng không có biểu cảm gì, Ôn gia rất giỏi tìm kiếm thời cơ, thấy cái vị đại thần đều đang nhìn mình thì ngài nhếch khóe miệng, nói:

- Nếu vụ thu hoạch mùa thu thật sự có thể thu hoạch được số lương thực viết trong sổ con, có thể hồi kinh.

Chu Thư Nhân nghĩ thầm thật thà làm việc ở xa còn tốt hơn, có thể rèn luyện ý chí nữa. Bây giờ nhân cơ hội sức khỏe của Hoàng Hậu không tốt, lợi dụng tình cảm của Hoàng Thượng với Hoàng Hậu, tuy rằng Ôn gia đạt được mục đích nhưng đã bị Hoàng Thượng ghim rồi, lúc này nhẫn nhịn bao nhiêu thì đợi đến khi Hoàng Hậu qua đời... ha hả.

Đương nhiên Ôn lão đại nhân không có nghĩ như vậy, đại tôn tử là đích trưởng tôn, mấy năm nay đã tiến bộ rất nhiều, lão sợ phải tiếp tục khai hoang ở bên ngoài nên nhân lúc khuê nữ còn sống phải đưa được đại tôn tử trở về kinh thành. Càng sớm càng tốt!

Chu Thư Nhân cảm thấy có người đang nhìn lén mình, anh trợn trắng mắt. Anh không lên tiếng ngăn cản đâu, dù sao Hoàng Thượng cũng sẽ tính sổ.

Buổi chầu hôm nay kết thúc rất nhanh, Ôn gia đã đạt được tâm nguyện. Ôn lão gia tử nói:

- Đợi đại tôn tử của ta hồi cung nhất định ta sẽ mời Chu hầu gia uống rượu, đại tôn tử của ta có thể trưởng thành phần lớn là nhờ công lao của Chu hầu gia đấy.

Chu Thư Nhân xắn tay áo lên, lão già này... thấy có người che chở trước mặt Ôn lão đại nhân, Chu Thư Nhân khã vẩy ống tay áo nói:

- Sợ bản hầu ta đánh người sao? Đừng sợ, bản hầu là người văn minh. Có thể động khẩu thì chắc chắn sẽ không động thủ.

Mọi người: “...”

Chu Thư Nhân vươn tay về phía Ôn lão đại nhân, nói:

- Nếu như lão đại nhân thực sự muốn cảm tạ bản hầu thì bản hầu cũng không uống rượu, lão đại nhân cứ đưa bạc là được. Nhìn xem tấu sớ hôm nay ôn đại công tử viết, bản hầu đã rất kinh ngạc. Bây giờ Ôn đại công tử xuất sắc như thế, bản hầu cũng không thể để Ôn lão đại nhân mất mặt. Chỉ cần một vạn lượng là được.

Mọi người trợn mắt thảng thốt, không biết xấu hổ, xùy, không biết xấu hổ như mọi khi. Bị tấu làm cho bất ngờ gì chứ, rõ ràng là nhờ người viết hộ cho, dù có nhanh chóng trưởng thành cũng không thể nào nhét vào bụng mẹ đẻ lại, mọi người thấy mặt Ôn lão đại nhân đã tái đi rồi.

Uông Cự lắc đầu, đúng là không biết rút kinh nghiệm, có khi nào mà Chu Thư Nhân cãi nhau thua đâu, cái miệng này hại người khác thật thảm.

*

Chu phủ

Sáng sớm Trúc Lan đã nhận được thư từ quê gửi đến, sau khi đọc xong thì cau mày.

Trước Tiếp