Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tối đó Trúc Lan nghe được câu chuyện biểu ca - biểu muội, vị tiểu thư đi cùng Nhị hoàng tử là tiểu thư Lưu gia, biểu muội của Nhị hoàng tử, biểu muội ở thời cổ đại ấy mà… chẹp chẹp. Đồng thời Trúc Lan cũng cảm thấy Lưu gia vụ lợi theo cách hết sức khó coi, cho dù cả hai người họ không có gì nhưng vẫn thấy rõ mưu đồ của Lưu gia.
Trúc Lan không quan tâm điều này nữa, mà hỏi Chu Thư Nhân:
- Tam hoàng tử thật sự sắp đính ước sao?
Chu Thư Nhân: - Ừm, sắp đại hôn của Thái tử rồi, Hoàng thượng cũng lo cho mấy đứa con trai khác, Tam hoàng tử tới tuổi nên Hoàng thượng có tiếp xúc với một vài vị đại thần.
- Thế mà anh lại không nói với em.
- Anh cũng không để ý lắm, Tam hoàng tử cứ như người vô hình trong cung ấy, Đỗ gia lại không làm gì quá quắt, ngày nào anh cũng bận rộn thì làm sao mà để ý được. Em không hỏi nên anh quên luôn.
Trúc Lan: - Mấy năm nay Đỗ gia không vực dậy nổi.
- Hừ, khoan nói Đỗ gia không có người vực dậy, chỉ nói tới thế cục trong triều thôi, Hoàng thượng cũng không có ý định nâng Đỗ gia lên. Hoàng thượng đang đề phòng thế lực của Tam hoàng tử hợp sức với những người khác đó.
Có thể nói rằng Hoàng thượng đã tính toán rõ ràng các phe phái trong hậu cung. Sao Hoàng thượng phải làm vậy? Vì Thái tử, thường thì người ta từng trải qua những gì sẽ không hy vọng con cháu của mình giẫm lên vết xe đổ đó.
Trúc Lan: - Ở chốn hậu cung, người mẹ mà không được sủng ái thì cuộc sống của các hoàng tử cũng gian nan theo.
- Năm xưa Đỗ chiêu nghi vội quá, để lại ấn tượng không tốt trong lòng Hoàng thượng, Hoàng thượng vẫn luôn ghi nhớ điều đó, nên trong tiềm thức không mấy xem trọng Tam hoàng tử. E hèm, mặc dù Hoàng thượng khá đồng đều với mấy người con trai khác, nhưng Tam hoàng tử là đứa không được Hoàng thượng yêu thương nhất.
Tay có ngón dài ngón ngắn, Hoàng thượng lớn nhất cũng là người tùy tiện nhất. Hoàng thượng không thích người nào, những người trong cung sẽ tự nghiền ngẫm. Vì vậy, tin tức về Tam hoàng tử không nhiều.
Trúc Lan: - Bây giờ có vẻ Tam hoàng tử phi sẽ có xuất thân từ một nhà thanh bạch.
- Ừm, thân phận không đến nỗi nào nhưng không có quyền lực thật.
Việc phân quyền trong cung đã có kết quả, Vương Huệ phi và Chương phi chia nhau quản lý. Nhắc tới chuyện này, Triệu thị nói:
- Trong lòng Huệ phi có khúc mắc với Chương phi, Chương phi cũng dè dặt trước Huệ phi, phi tần trong cung sẽ dồn mọi sự chú ý vào hai con người này, Hoàng hậu đã đánh một nước cờ hay.
Lý thị nghe xong, nói:
- Hoàng hậu không sợ Huệ phi và Chương phi bắt tay nhau hay sao?
Tô Huyên: - Không đâu, trái lại Chương phi sẽ theo sát Huệ phi.
Trúc Lan nhìn thê tử của Lão Ngũ với vẻ tán thưởng. Chương phi nhận nuôi tiểu hoàng tử, tức là dòng họ Chương thị sẽ không có vị hoàng tử nào mang dòng máu của Chương thị. Cho dù tiểu hoàng tử được trả về, Chương phi cũng không thể nào có con. Chương phi là người thông minh, biết rõ nếu mình có động thái gì thì không tài nào giữ hoàng tử lại được. Chương phi không thể hành động, còn phải thay Hoàng hậu giám sát Huệ phi. Ai bảo Hoàng hậu cũng có quyền quyết định hoàng tử do ai nuôi chứ!
Triệu thị ngẫm lại cẩn thận, nói:
- Hoàng hậu đang nắm điểm yếu của Chương phi.
Cuối cùng Lý thị cũng ngộ ra, thị thấy lạnh toát sống lưng:
- Hậu cung không phải là nơi mà người bình thường có thể đến ở.
Trúc Lan bật cười:
- Các con hạnh phúc quá nên ít trải sự đời đó.
Lý thị mỉm cười nịnh nọt:
- Là nhờ chúng con có một người mẹ chồng tốt đó.
Hoàng cung
Thái tử ra hiệu cho các đệ đệ vào chính điện, Thái tử lớn lên ở chính điện, không một vị hoàng tử nào không hâm mộ, và không một vị hoàng tử nào không đố kỵ. Nhị hoàng tử nắm chặt lòng bàn tay, dạo này y cứ bị phạt mãi, việc học nhiều không kể xiết, học còn không xong thì đừng nói đến tiếp xúc với chính sự hay có cơ hội xuất cung lần nữa. Trong khi Thái tử có thể xuất cung bất cứ lúc nào, rồi giúp phụ hoàng xử lý việc triều chính. Nghĩ thôi đã thấy đố kỵ, khó chịu cứ như bị bắn xuyên tim vậy.
Hoàng thượng xem bài vở của mấy đứa con trai, đây là đề bài do chính ngài giao cho. Càng xem càng nhíu chặt mày, ngài tiếp thu quá nhiều tư tưởng của Chu hầu gia, đôi khi ngài còn lợi dụng Thái tử đi học hỏi Chu hầu gia, tư duy ngày một linh hoạt hơn và dám suy nghĩ hơn. Không phải là câu trả lời của mấy đứa con trai không hay, vừa là hoàng tử vừa có thầy nổi dạy dỗ, bọn chúng đều rất ưu tú, nhưng chưa đủ - quá bảo thủ!
Nhị hoàng tử cẩn thận quan sát sắc mặt phụ hoàng, trong lòng giật thót. Y rất có lòng tin vào học thức của mình, song… rõ ràng phụ hoàng không hài lòng.
Sau khi Hoàng thượng đặt sách xuống, ngài nhìn mấy đứa con trai, xoay xoay tràng hạt, nói:
- Thái tử, con đưa bài vở của con cho các hoàng đệ xem đi.
Nhị hoàng tử xem trước, càng xem sắc mặt của y càng trắng bệch. Y còn có cảm nhận “hóa ra là như vậy", “lại có thể như vậy ư", hay “sao mình không nghĩ ra nhỉ", nhưng phần lớn là không cam tâm. Đây là những điều phụ hoàng đích thân chỉ dẫn, y cụp mi mắt giấu đi cảm xúc. Y không hâm mộ Thái tử có thầy, y đố kỵ việc Thái tử có thể đi hỏi bài Chu hầu gia bất cứ lúc nào, mà y tìm cơ hội đi học hỏi, lần nào Chu hầu gia cũng không mắc bẫy cứ mỉm cười nhìn y thôi.
Hoàng thượng thấy đã xem xong hết mới nói:
- Ngoại trừ Lão Tứ có vài ý tưởng mới mẻ, còn lại trẫm không thấy văn vở có chỗ nào xuất chúng cả. Bây giờ xem văn của Thái tử đi, rồi trở về viết lại.
Tứ hoàng tử được nhắc đến, có chút đắc ý.
Nhị hoàng tử càng tức giận và bất bình hơn, Lão Tứ học hành tới đâu bộ y không biết hay sao? Lão Tứ và tiểu nhi tử của Chu hầu gia thường xuyên tới lui đấy. Đồng thời, y cũng nhận thức được rằng Chu hầu gia khác biệt cỡ nào.
Chu Thư Nhân không biết mình đang bị để ý, anh đang thổi râu và trợn mắt:
- Không có bạc đâu.
Lý Chiêu bực mình, nói:
- Ta chạy tới bao nhiêu chuyến, Hoàng thượng cũng đồng ý rồi. Ngươi nhanh đi!
Chu Thư Nhân không cam tâm nhả bạc ra, anh rất tức tối. Triều đình đổi vật tư với nước ngoài, ngoại trừ lương thực, những thứ còn lại không phải triều đình mua về rồi đi đổi vật tư với các nước, toàn là bạc của Hộ Bộ cả!
Lý Chiêu thấy Chu Thư Nhân một mực không chịu cho bạc, ông ta cũng tức. Hoàng thượng đồng ý, nhưng có nói tiền đề là ông ta phải có bản lĩnh moi được số bạc mình cần. Hiển nhiên Hoàng thượng đang thấy áy náy, biết Hộ Bộ eo hẹp.
Hoàng thượng đang thấy áy náy thật, không dám nhắc đến chuyện cho bạc nữa. Vì ngài chột dạ mà.
Chu Thư Nhân đau đầu, nói:
- Ngài khỏi có trừng mắt với ta đâu, trừng ta cũng không cho. Ta biết đời sống của binh tướng ở thảo nguyên rất gian nan, nhưng sao có thể trông cậy vào Hộ Bộ mãi thế. Bạc trong quốc khố thật sự không nhiều như ngài tưởng đâu.
Vàng nhiều thật đấy, nhưng không thể dùng, càng nhìn càng thấy khó chịu, thời cơ chưa đến.
Lý Chiêu cũng hơi nản lòng, nói:
- Từng quyển tấu sớ được gửi vào Kinh Thành, ta cũng hết cách. Ta biết ngươi vất vả, nhưng thôi ráng vất vả nghĩ thêm cách đi.
Chu Thư Nhân chỉ vào mũi mình, hỏi:
- Ngài nghĩ ta là thần thánh à? Ta không có nhiều lương thực và bạc đâu.
Lý Chiêu thở dài:
- Vậy phái một số đại phu đến thảo nguyên đi.
Chu Thư Nhân: - … Thế thì ngài đến sai chỗ rồi, chỗ ta không lo được vụ này.
Lý Chiêu nghẹn lại, rồi thở dài một hơi:
- Y Bộ cũng không có ai.
Đây là là một vấn đề nan giải khác, triều đình thiếu đại phu và dược liệu trầm trọng.
Chu Thư Nhân bỗng nảy ra một suy nghĩ. Chờ qua vài năm nữa thôi, đám trẻ ở cô nhi viện học hành nên người, bọn chúng sẽ đến những vị trí thích hợp. Càng nghĩ, tâm tình của Chu Thư Nhân càng khá khẩm hơn.
Anh tằng hắng một tiếng, nói:
- Ta bảo này, mấy vị tướng quân đóng giữ ngoài kia đừng có cứng nhắc quá.
Lý Chiêu: “!!!”
Chu Thư Nhân: - Ánh mắt đó của ngài là có ý gì?
Lý Chiêu cau mày, nói:
- Vậy cũng đâu thể bảo các tướng sĩ đi cướp của bá tánh thảo nguyên.
Chu Thư Nhân: - … Ai bảo bọn họ đi cướp hồi nào?
Tức chết đi được, xùy, xùy, anh là người có lòng dạ thâm độc như vậy hay sao?
Lý Chiêu híp mắt, nói:
- Không cướp chẳng lẽ đi làm ăn à? Ta biết thương đội hoạt động sôi nổi, mỗi một chuyến đi kiếm được rất nhiều tiền của nhưng không được đâu.
Chu Thư Nhân hít thở thật sâu, hỏi:
- Ngài tới để làm ta tức chết hả?