Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1578: Phân Quyền

Trước Tiếp

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, mới đó mà đã sắp sửa bước vào những ngày cuối cùng của mùa hạ oi bức. Trong cung truyến ra tin tức Hoàng hậu nương nương bị bệnh cần được tĩnh dưỡng, tĩnh dưỡng tức là không thể quán xuyến mọi chuyện nên quyền lực trong hậu cung phải có người quản lý thay.

Trúc Lan nghe con gái kể lại tình hình trong cung, tặc lưỡi hai cái. Đúng là đặc sắc!

Tuyết Hàm mệt mỏi thôi rồi, nói:

- Trong cung đều biết phủ Tần vương chúng con rất có tiếng nói ở trước mặt mẫu hậu, nên mỗi lần con vào cung là kiểu gì cũng sẽ tình cờ gặp được phi tần hậu cung nào đó. Hầy, người người đều muốn con nói giúp vài câu. Bọn họ sốt sắng thật đó!

Trúc Lan nghịch cây quạt trong tay, nói:

- Họ không sốt sắng không được, quyền lực trong cung mà con, hậu cung nằm trong tay Hoàng hậu nhiều năm, nói toàn bộ hậu cung đều là người của Hoàng hậu không ngoa chút nào. Hoàng hậu không thể quán xuyến hậu cung, hiển nhiên bọn họ muốn nhân cơ hội này cài người của mình vào, chẳng ai muốn mình bị tuột lại phía sau cả, ai chậm một bước là bị động liền.

Tuyết Hàm cười giễu:

- Mấy năm nay ở cùng Hoàng hậu, con cũng hiểu được Hoàng hậu phần nào. Hoàng hậu dám thả quyền trong hậu cung ra chắc chắn là đã có nắm tẩy trong tay rồi. Ai biết có phải Hoàng hậu lấy cớ bị bệnh để thanh trừng hậu cung hay không.

Đôi mắt Trúc Lan xoay tròn, nói:

- Con nói rất phải, sức khỏe Hoàng hậu không tốt, bây giờ sống được ngày đều sẽ tính toán cho Thái tử ngày đó, thanh trừng hậu cung là chuyện hiển nhiên. Giờ ai huênh hoang quá sẽ khiến Hoàng hậu nhớ rõ trong lòng.

Năm xưa khi mà Hoàng hậu còn là Thái tử phi đã rất cao tay ấn rồi, làm Hoàng hậu nhiều năm, thủ đoạn của nàng ta chỉ có ghê gớm hơn mà thôi, đúng là rất có khả năng nàng ta đang tự biên tự diễn.

Tuyết Hàm sửng sốt, nói:

- Con chỉ đoán thôi.

- Mẹ nghĩ xác suất đúng rất cao đó. Chờ xem, sớm hay muộn gì cũng có kết quá.

Hoàng hậu thả quyền hành trong hậu cung ra có lẽ là muốn một mũi tên trúng hai con nhạn, vừa tĩnh dưỡng vừa thanh trừng hậu cung.

Trái cây trong tay Tuyết Hàm chẳng còn vị ngọt gì nữa, nàng lấy khăn lau tay, uống mấy hớp nước ấm mới nói:

- Nhiều ngày…

Trúc Lan ngẩng đầu: - Sao? Sao vậy? Hà nhi không khỏe ở đâu à?

Tuyết Hàm lắc đầu, nói:

- Mấy đứa trong nhà đều khỏe, năm nay Vương gia không bận, ngày ngày ở nhà chơi với bọn chúng, bọn chúng mừng như điên kìa!

Trúc Lan cười theo, từ sau khi Hoàng thượng đăng cơ, Dung Xuyên trở nên cực kỳ bận rộn, trước giúp Hoàng thượng củng cố hoàng quyền sau lại giúp Hoàng thượng thâu tóm hoàng quyền. Vất vả thôi rồi!

Bọn trẻ rất ít khi gặp Dung Xuyên, bây giờ ở cùng bọn trẻ cả ngày cho nên bọn chúng chẳng thèm đến Hầu phủ nữa.

Tuyết Hàm hạ giọng thật nhỏ, lí nhí trong miệng:

- Dạo này tiểu công chúa vẫn luôn được mẫu hậu chăm sóc, nhiều ngày rồi Hoàng hậu không có gặp tiểu công chúa.

Trúc Lan hiểu rõ trong lòng, Hoàng hậu có chút hối hận, con người ta khi đối mặt với sống chết sẽ càng rối rắm hơn, miệng thì nói không sợ chết nhưng chỉ có bản thân mới biết có thể sống được bao lâu rồi lại lưu luyến. Nhất là Hoàng hậu, đó là bậc mẫu nghi thiên hạ, có Thái tử, có gia tộc. Cái nào cũng khó từ bỏ, vả lại lo lắng cho tương lai của Thái tử còn chưa được kế vị, Hoàng hậu không giận chó đánh mèo lên tiểu công chúa thật, nhưng tạm thời cũng chẳng muốn nhìn thấy tiểu công chúa cho lắm.

Tuyết Hàm thấy mẹ hơi thản nhiên, nàng biết mẹ hiểu nàng muốn nói gì rồi. Nàng nói:

- Con nghe mẫu hậu nói là lúc Hoàng thượng đến vấn an mẫu hậu sẽ chơi cùng tiểu công chúa một lúc.

Trúc Lan cong môi cười: - Không đến nỗi nào.

Ít ra vẫn còn một người cha có trách nhiệm. Chắc chắn trong lòng Hoàng thượng không ủng hộ cách làm của Hoàng hậu, có bận trăm công nghìn việc vẫn có thể chơi cùng tiểu công chúa chính là thái độ của Hoàng thượng. Trong lòng Hoàng thượng, thứ quả hôm nay Hoàng hậu nhận lấy, toàn là hạt giống mà bản thân Hoàng hậu tự gieo trước kia, không liên quan gì đến đứa trẻ cả.

Tuyết Hàm nói: - Hoàng thượng tốt với tiểu công chúa lắm ạ.

Trúc Lan nghĩ thầm, cái gì càng hiếm thì càng quý giá thôi. Có nhiều công chúa thì cho dù có thương con gái đến đâu cũng không thương nhiều, hai nàng công chúa rất biết chọn thời điểm đầu thai: một người là Đại công chúa, chiếm trọn tình thương của Hoàng thượng trong nhiều năm trời; một người là tiểu công chúa con của chính thất, con gái út nằm trên đầu quả tim. Hoàng thượng chơi cùng tiểu công chúa đã đủ chứng minh địa vị của tiểu công chúa trong lòng Hoàng thượng rồi.

 

Ngọc Điệp và Liễu Nguyên Bác hẹn nhau tại quán trà trong Kinh Thành, Ngọc Điệp là người ưa náo nhiệt, gần đây có mấy quyển tiểu thuyết rất được, khá nổi ở quán trà, Ngọc Điệp muốn nghe từ rất lâu rồi. Vừa hay Liễu Nguyên Bác hẹn nàng ấy, nàng ấy bèn hẹn luôn ở quán trà.

Ngọc Điệp nghe đến mê ly, mắt vừa dán chặt vào tiên sinh đọc sách vừa ăn nho đã lột vỏ. Mắt Liễu Nguyên Bác thì không rời khỏi vị hôn thê, động tác lột vỏ nho thoăn thoắt. Thấy Ngọc Điệp cau mày, bèn nói:

- Ngọt quá hả? Uống miếng trà đi.

Ngọc Điệp lắc đầu, nói:

- Không phải. Hình như muội nhìn thấy Nhị hoàng tử, huynh xem có phải Nhị hoàng tử không?

Liễu Nguyên Bác biết Nhị hoàng tử. Các vị hoàng tử lớn dần, số lần bắt gặp trong Kinh Thành cũng nhiều hơn. Những công tử như họ khá quen các vị hoàng tử, y cẩn thận nhìn:

- Đúng là Nhị hoàng tử rồi.

Có điều bên cạnh Nhị hoàng tử có một vị tiểu thư, y tính hỏi vị hôn thê xem có phải là Lý tiểu thư hay không. Ngọc Điệp cũng không nghe đọc sách được nữa, nàng ấy híp mắt đánh giá vị tiểu thư nọ, tặc lưỡi hai cái, vị hôn thê của Nhị hoàng tử là Lý tiểu thư. Nàng ấy từng gặp Lý tiểu rồi, là người hết sức dịu dàng. Mà người bên cạnh Nhị hoàng tử rõ ràng không phải, vị tiểu thư này rất đẹp.

Liễu Nguyên Bác đẩy hết số nho đã được lột vỏ đến trước mặt vị hôn thê, nói:

- Lột xong hết rồi.

Ngọc Điệp nghe vậy không khỏi đỏ mặt:

- Huynh không ăn mà cứ lột vỏ nãy giờ hả?

Trong mắt Liễu Nguyên Bác chất chứa ý cười: - Ừm.

Hai nha hoàn đi theo Ngọc Điệp hết biết nói gì, có Liễu công tử nên bọn họ không có chuyện để làm. Chuyện gì cũng bị giành hết.

Ngọc Điệp trừng Liễu Nguyên Bác:

- Huynh cũng ăn đi.

Liễu Nguyên Bác thích Ngọc Điệp ở chỗ hoạt bát, mỗi lần ở cùng Ngọc Điệp, ý rất vui vẻ, đáp:

- Được thôi.

Hai người nhìn nhau, Ngọc Điệp lại lườm vị hôn phu:

- Nhìn gì mà nhìn, ăn đi!

Liễu Nguyên Bác nào dám chọc Ngọc Điệp giận, y cúi đầu ăn. Ngọt thật, mà haiz… tiếc rằng rất khó hẹn vị hôn thê.

Bên dưới lại có động tĩnh, Ngọc Điệp nhìn thấy Tam hoàng tử chạy đến trước mặt Nhị hoàng tử, không biết đã nói gì đó, sắc mặt Nhị hoàng tử hơi trầm xuống.

Ngọc Điệp vuốt cằm, nói:

- Kinh Thành càng ngày càng náo nhiệt rồi.

Hiển nhiên Liễu Nguyên Bác cũng chú ý, nhưng không liên quan gì đến Liễu gia cả. Y nói:

- Nghe đồn Tam hoàng tử sắp đính ước hả?

Ngọc Điệp sửng sốt:

- Huynh nghe tin từ đâu thế?

Liễu Nguyên Bác chỉ cười chứ không nói thêm gì nữa. Đại ca không ở Kinh Thành, rất nhiều chuyện trong nhà rơi vào tay y, tiếp xúc nhiều hơn, y cũng biết thêm nhiều điều.

  -

Buổi chiều Trúc Lan hỏi cháu gái:

- Hôm nay đi nghe đọc sách có vui không?

Ngọc Điệp thoải mái trả lời:

- Vui ạ. Nguyên Bác không chỉ đưa cháu đi nghe đọc sách, mà bọn cháu còn ngồi thuyền đi dạo một vòng nữa.

Trúc Lan cong môi cười, nói:

- Tình cảm của hai đứa tốt đẹp là bà nội yên tâm rồi.

Gương mặt Ngọc Điệp đỏ bừng, sau đó kể lại những gì đã thấy hôm nay:

- Bà nội, cháu nghe Nguyên Bác nói là Tam hoàng tử sắp đính ước? Bà nội biết tin này chưa?

Trúc Lan không biết rõ lắm, nói:

- Chưa từng nghe ông nội cháu nhắc đến.

Ngọc Điệp rất tò mò:

- Không biết Tam hoàng tử chọn tiểu thư nhà nào. Phải rồi, vị tiểu thư đi cùng Nhị hoàng tử hôm nay không phải là tiểu thư của Lý gia.

Trúc Lan không quá bất ngờ, nói:

- Nhị hoàng tử không hài lòng về Lý tiểu thư đây mà.

Xuất thân của Lý tiểu thư không đến nỗi nào, nhưng giữ thân phận hoàng tử phi thì hơi quá sức. Lý gia cũng không có thể lực lắm, thuộc nhóm thanh bạch nên Nhị hoàng tử ưng mới là lạ đó. Thế mạ lại bị Tam hoàng tử bắt gặp, thú vị!

 

Trước Tiếp