Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Sau ngày Minh Thụy thành thân, Trúc Lan “ăn cơm chó" hơi nhiều. Dạo gần đây ngán ngẩm thôi rồi, ai có mà dè Minh Thụy thành thân xong sẽ dẫn thê tử đi khắp nơi “phát cơm chó" đâu!
(*Phát cơm chó: một thuật ngữ mạng Trung Quốc, dùng để chỉ hành động khoe khoang tình cảm mặn nồng trước mặt người khác.)
Mới đầu Triệu thị rất vui vẻ, cho đến bây giờ thị chỉ muốn trốn đôi vợ chồng son này thôi. Trúc Lan bật cười, hỏi:
- Sao lại trốn qua chỗ của mẹ rồi?
Triệu thị phe phẩy cây quạt cho mát, nói:
- Con qua chỗ mẹ cho dễ tiêu ạ.
Mỗi ngày ăn cơm cùng nhau khổ hết biết nói, trước kia có phát hiện ra con trai của mình ân cần vậy đâu, giờ mới cưới về không thể để cho đôi vợ chồng son ăn cơm riêng, chứ không thị đã tách ra từ kiếp nào rồi.
Trúc Lan cười xòa, nói:
- Trước kia con và Xương Nghĩa thành thân cũng có thua gì vợ chồng son Minh Thụy đâu, đúng là con trai giống gia. Thật sự đặt trong tim là rất quan tâm đến nương tử của mình.
Triệu thị không còn trẻ trung gì, mặt già của thị đỏ lên, trước kia tướng công đối đãi với thị… e hèm, không dám nhớ lại, cứ nhớ lại là mặt đỏ hơn. Thị nói:
- Mẹ này!
- Ồ, còn mắc cỡ nữa. Con mắc cỡ thì về kiếm Xương Nghĩa mà mắc cỡ đi.
Cũng một bó tuổi rồi, nhưng trái tim của Xương Nghĩa vẫn dành cho một mình Triệu thị. Lúc này thị cũng ngại lên án con trai, dù con trai trước và sau khi thành thân có sự khác biệt rất rõ.
Trúc Lan mừng cho Lâm Tình, chân tình đổi lại chân tình, sự chân thành của Lâm Tình đã đả động được Minh Thụy, nếu như không phải bởi vì đôi vợ chồng son vừa mới thành thân còn quá mặn nồng thì cô đã rủ Lâm Tình qua nói chuyện rồi.
Tuyết Hàm đi vào, Trúc Lan bèn hỏi:
- Sao hôm nay đến sớm vậy?
Lúc này mới vừa qua giờ cơm sáng, con gái có về nhà mẹ đẻ cũng không thể nào sớm như vậy được. Thường thì sẽ về sau khi ăn xong khoảng một canh giờ.
Tuyết Hàm có tâm sự trong lòng, nhưng không lộ ra ngoài mặt. Nàng cười hỏi:
- Nhị tẩu cũng đang ở đây sao!
Triệu thị biết không có chuyện gì thì tiểu cô sẽ không đến, tiểu cô ngồi xuống mà chẳng nói gì, hiểu là chuyện mà thị không nên nghe, bèn đứng dậy nói:
- Mẹ, con còn chuyên cần làm nên con về trước nha.
- Ừ.
Nhị tẩu đi rồi Tuyết Hàm mới ra hiệu cho đám nha hoàn lùi ra, nàng ghé sát vào tai mẹ thì thầm:
- Hoàng hậu bị bệnh, trong cung vẫn luôn giấu kín chuyện này.
Trúc Lan sửng sốt: - Sao con biết? Dạo này con đâu có vào cung đâu.
Tuyết Hàm: - Con không có vào cung nhưng Lâm Hi vào cung, hôm qua Lâm Hi phát hiện, về phủ liền nói với con, con và Dung Xuyên trằn trọc không ngủ được cả một đêm nên sáng nay vừa ăn cơm sáng xong là tới đây ngay.
Trúc Lan lo lắng: - Không nặng thì sẽ không giấu giếm vậy đâu, chỉ có nặng quá mới ra sức giấu thôi.
- Con cũng lo lắng y như mẹ vậy, nhưng con không tiện tiến cung. Năm nay Dung Xuyên không nhận những nhiệm vụ quan trọng, không thường tiến cung, trừ khi đi thăm phụ hoàng và mẫu hậu, chứ không thì không chủ động tiến cung. Chúng con cũng không thích hỏi thăm tin tức, nên không nhạy tin cho lắm.
Trúc Lan: - Vậy cũng là nhạy lắm rồi. Dạo này Ôn gia im ắng, đủ thấy Ôn gia cũng chưa hay biết. Sao Lâm Hi phát hiện ra thế?
Tuyết Hàm rất vui vì sự thông minh của con gái, nàng nói:
- Tiểu công chúa ở tẩm cung của mẫu hậu, Hoàng hậu cưng tiểu công chúa nhường nào, con bé là cục cưng của Hoàng hậu, từ lúc chào đời chưa từng rời khỏi Hoàng hậu nửa bước. Bây giờ lại không ở tẩm cung của Hoàng hậu đã đủ nói lên vấn đề rồi. Vả lại mẫu hậu cũng cố ý giấu giếm, không cho ai biết tiểu công chúa không ở tẩm cung của Hoàng hậu.
Trúc Lan lo cho cháu gái, hỏi:
- Thái hậu có biết Lâm Hi nhìn thấy tiểu công chúa rồi không?
Tuyết Hàm nhoẻn miệng cười, nói:
- Từ bé lỗ tai của con bé đã rất thính. Không ai phát hiện ra đâu, nó chỉ nghe thấy tiếng của đứa bé thôi mà.
- Thế thì may quá, coi như không biết gì hết đi.
- Vâng.
Trúc Lan phải mất một lúc mới tiêu hóa xong tin tức, hỏi:
- Dạo này Hà nhi sao rồi?
Tuyết Hàm thoáng thở phào, nói:
- Hổm rày cứng cáp hơn được một chút.
- Vậy là tốt rồi, mấy ngày nay mưa suốt nên con nhớ giữ gìn sức khỏe.
Tuyết Hàm bật cười:
- Bây giờ con chẳng phải lo cái gì, Tam cữu còn chu đáo hơn cả người làm mẹ như con nữa đấy. Con không cần chuẩn bị, Tam cữu đã chuẩn bị đầy đủ, Hà nhi cũng thích Tam cữu, nhìn thì thấy con chăm sóc cho nó nhiều nhưng nó dính Tam cữu lắm.
Trúc Lan: - Có lẽ đây là duyên phận.
Tuyết Hàm gật đầu:
- Dung Xuyên cũng nói như mẹ. Hà nhi và Tam cữu có duyên, chờ lớn hơn một chút nó sẽ theo Tam cữu về Hầu phủ.
Trúc Lan khá bất ngờ, hỏi:
- Các con không để nó ở cùng các con sao?
Tuyết Hàm cũng không nỡ đâu:
- Tam cữu đâu thể ở phủ Tần vương mãi, Dung Xuyên nói nếu như trước kia đã cho Hà nhi làm người thừa kế của Tam cữu rồi thì để Tam cữu nuôi dạy nó đi. Tốt cho cả nó và Tam cữu.
Trúc Lan vỗ về bàn tay con gái, nói:
- Nó cũng ở sát bên con, có thể thường xuyên đi thăm nó.
Tuyết Hàm mỉm cười gật đầu: - Dạ.
Buổi tối, lúc hai vợ chồng sắp ngủ Trúc Lan mới hỏi:
- Anh không phát hiện ra tình trạng của Hoàng hậu sao?
Chu Thư Nhân không phát hiện ra thật, anh nói:
- Hoàng thượng không có gì khác thường cả, mà Thái tử cũng vậy.
Trúc Lan nghe xong bèn nói:
- Thái tử thật sự rất mẫu mực từ lời nói tới việc làm như Hoàng thượng vậy, khả năng nhẫn nhịn càng ngày càng nhuần nhuyễn.
- Đúng vậy, hai năm trở lại đây Thái tử trưởng thành nhanh lắm.
Giọng của Trúc Lan tràn ngập lo lắng, nói:
- Hầu phủ của chúng ta luôn đứng ở nơi đầu sóng ngọn gió, một khi Hoàng hậu qua đời, triều đình dậy sóng, Hầu phủ chúng ta không thể trốn thoát.
Lúc đó có quá nhiều người muốn kéo Hầu phủ xuống nước chung để thừa nước đục thả câu, ai cũng muốn kéo Hầu phủ về phe mình.
Chu Thư Nhân im lặng một lúc mới nói:
- Anh mong Hoàng hậu sống thêm được vài năm nữa, ít nhất là tới khi Xương Liêm trở về Kinh Thành hoặc trở thành quan lớn hẳn hoi.
Trúc Lan: - … Anh kỳ vọng nhiều quá đó.
Chu Thư Nhân ngượng ngùng:
- Hầy, anh chỉ mong sao năm nay đừng có thiên tai gì nữa để Xương Liêm được thuận lợi thăng chức.
- Cầu xin ông trời phù hộ cho năm nay mưa thuận gió hòa.
Chu Thư Nhân nói đến chuyện vui:
- Ngô Minh gửi thư về nói Minh Vân ở thảo nguyên được việc lắm.
- Minh Vân do chính tay anh uốn nắn, em rất yên tâm về nó. Ở một nơi có nhiều cơ hội lập công như thảo nguyên thì em thấy có khi Minh Vân thăng chức sớm hơn cả Xương Liêm đó?
Chu Thư Nhân: - Làm gì có chuyện dễ như em nói. Nhưng mà tới lúc Xương Liêm và Minh Vân hồi kinh, anh bắt buộc phải đề xuất thêm một bộ chứ không thì khó mà hồi kinh.
Trúc Lan vui vẻ nói:
- Danh gia vọng tộc khác muốn cho con cháu vào kinh mà tranh giành chém giết để đoạt chức quan, không có chức trống thì nghĩ cách để có chức trống. Anh thì hay rồi, dứt khoát lập ra một bộ mới.
Chu Thư Nhân cười theo:
- Ai bảo anh có giới hạn đạo đức cơ chứ. Vả lại cũng tốt cho nước nhà mà, một công đôi chuyện.
Trúc Lan nghe xong thì thở dài, ở Kinh Thành chứng kiến quá nhiều chuyện chém giết, có cả thủ đoạn đẫm máu, nghĩ thôi mà đầu óc muốn ô uế. Cô nói:
- May mắn Hầu phủ chúng ta không chiếm quá nhiều chỗ, nên không ai rớ tới.
Chu Thư Nhân nói sâu xa:
- Dòng họ Chu thị muốn cắm rễ ở Kinh Thành không dễ đâu!
- Ừ.
Tin Hoàng hậu bị bệnh vẫn bị lộ ra, người trong Kinh Thành vui nhiều hơn buồn. Ôn gia lo lắng, nghe nói Ôn lão phu nhân vào cung trở về cũng đổ bệnh luôn. Sự kiện khiến đồn đoán càng thêm dữ dội, mặc dù không thể công khai bàn tán Hoàng hậu sắp không xong rồi, nhưng những ánh mắt len lén trao đổi với nhau, đều biểu đạt một suy nghĩ này.
-
Trong buổi chầu triều, trên mặt Ôn lão đại nhân đầy vẻ nặng nề. Ông cụ không gây sự với Chu Thư Nhân, kết thúc buổi chầu là vội vàng đi ngay. Trên đường xuất cung, Uông Cự nhỏ giọng hỏi thăm:
- Ngài có tin tức chính xác không?
- Ngài không tin lời đồn à?
Uông Cự: - Đã bảo là lời đồn rồi thì làm sao mà tin được. Ta tin ngài hơn, có tin tức gì không?
Chu Thư Nhân lắc đầu: - Không có.
Uông Cự thất vọng, Chu Thư Nhân được Hoàng thượng tín nhiệm như vậy mà cũng không biết gì cả.
Chu Thư Nhân nói tiếp:
- Ta cảm thấy Hoàng hậu đã không sao rồi.
- Sao biết?
Chu Thư Nhân nhoẻn miệng cười:
- Bởi vì Lương vương không bệnh liệt giường nữa.
Uông Cự mới chợt ngộ ra, ông ấy mở to hai mắt dựng ngón tay cái:
- Đỉnh!