Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1575: Thành Thân

Trước Tiếp

Thời gian trôi qua rất nhanh, lặng lẽ bước sang tháng Sáu. Đây là tháng mà Minh Thụy sẽ thành thân, viện của Minh Thụy đã thi công xong rồi. Dạo này Minh Thụy ở nhờ bên viện Minh Gia.

Gần tới ngày thành thân, mỗi một chủ tử ở Chu hầu phủ lại càng phấn khởi bởi vì sắp sửa có thêm thành viên. Ngày thành thân cận kề, Minh Thụy không hề đi ra ngoài mà chỉ ru rú trong phủ. Triệu thị quan tâm con trai nhất, lén nói với mẹ chồng:

- Minh Thụy tự mình đi điều chỉnh lại phòng ốc, vào một cái là ở rất lâu đấy ạ.

- Ý thức được mình sắp thành thân rồi, nếu nhanh thì sang năm chắc con sẽ có thể lên làm bà nội đó. Con và Xương Nghĩa khỏi cần thòm thèm hai đứa cháu trai và cháu gái của nhà Lão Đại nữa.

Triệu thị nghĩ đến cảnh có một đứa nhỏ gọi thị là bà nội ơi, trái tim của thị mềm nhũn:

- Chúng con không cần phải là con trai, trai gái gì cũng được ạ.

Nhị phòng của họ không phải gánh trách nhiệm nặng nề, cứ từ từ thôi. Trước nở hoa, sau kết quả cũng được.

Trúc Lan tin là Triệu thị nói thật, cô nói:

- Hôm nay hiếm khi đám Ngọc Điệp ra ngoài chơi.

- Bọn chúng muốn chọn quà cho tẩu tẩu tương lai, không biết chuẩn bị cái gì mà cứ tỏ ra bí mật.

- Tới đó rồi biết.

Lâm Tình được các tiểu cô mến hơn Lưu Giai, đến cả Ngọc Văn cũng chủ động ra khỏi Hầu phủ.

Ngọc Điệp đến một tiệm may trong Kinh Thành lấy món quà đặt làm sẵn:

- Tẩu tẩu của ta thêu thùa rất khá, ta tự tay vẽ, các tỷ muội xem ngụ ý là trăm năm hạnh phúc, thành phẩm không đến nỗi nào phải không?

Đây là một tấm bình phong thêu cả hai mặt, trong mắt đám Ngọc Nghi tràn ngập ngạc nhiên nhưng không hề chạm vào nó.

Ngọc Kiều thốt lên: - Bức tranh này chắc chắn là tác phẩm để đời của Tam tỷ tỷ.

Ngọc Điệp tằng hắng, nàng ấy phải bỏ đi rất nhiều giấy vẽ mới hoàn thành đó. Nàng ấy thấy hơi đắc ý.

Ngọc Văn để ý thấy bình phong làm bằng gỗ, bèn nhướng mày nói:

- Tam tỷ tỷ chịu chi quá nhờ.

Ngọc Nghi hỏi: - Hết bao nhiêu tiền?

Ngọc Điệp xòe một bàn tay ra, nói:

- Không nhiều không ít, 500 lượng bạc.

Đám Ngọc Nghi: “...”

Quả nhiên là người giỏi tiêu tiền nhất nhà.

Bình phong được đóng gói lại và cho người mang về Hầu phủ, sau đó tiếp tục đi lấy quà của đám Ngọc Nghi. Ngọc Nghi và Ngọc Kiều tặng chung, hai người chuẩn bị quà khá phổ thông - ngụ ý “sớm sinh quý tử". Cuối cùng là Ngọc Văn, nàng ấy chuẩn bị một khối ngọc chạm trổ.

Đến cửa hàng ngọc, chương quầy đang tiếp đón khách quý nên nhóm Ngọc Điệp phải chờ một lúc. Mấy tỷ muội xem linh tinh trong cửa hàng, cả đám bị bà nội ảnh hưởng, rất thích khối ngọc chạm khắc con giáp, ánh mắt tập trung hết vào con giáp.

Không bao lâu sau chưởng quầy từ trên lầu đi xuống, nhóm tỷ muội đều biết vị khách quý này - là Thái tử. Họ từng gặp rồi, Thái tử đang tự mình ôm một chiếc hộp đi xuống. Họ thấy Thái tử mặc quần áo bình thường, cửa hàng lại có những khách hàng khác nên không chào hỏi.

Thái tử khá bất ngờ khi gặp các tiểu thư Chu gia, mà còn là tất cả. Hiếm khi, cậu ta gật đầu rồi đi ra khỏi cửa hàng. Cậu ta lên xe ngựa, v**t v* chiếc hộp trong tay. Đây là quà cho mẫu hậu, nghĩ đến tình trạng sức khỏe của mẫu hậu, trong lòng cậu ta lại càng nặng trĩu, dạo này mẫu hậu bị bệnh mà trong cung giấu rất kỹ hoàn toàn không để một tin tức nào lọt ra ngoài. Đến cả nhà ngoại cũng không biết được tình huống của mẫu hậu.

Thái tử nhìn về phía cửa hàng qua ô cửa sổ xe, đúng lúc nhìn thấy Chu ngũ tiểu thư không biết nghe thấy chưởng quầy nói gì mà cười tươi rói. Cho dù vị Chu ngũ tiểu thư này diễn rất giỏi, nhưng cậu ta biết nàng ấy là người không thích ra ngoài. Khó lắm mới gặp được ở ngoài này.

 

Thoắt cái đã đến ngày Minh Thụy thành thân. Hôm nay Hầu phủ có thêm thành viên khiến cả nhà tràn ngập niềm vui, khắp phủ giăng đèn kết qua, chỗ nào cũng treo hỷ đỏ, đến giờ thì Minh Thụy bị hối đi đón tân nương.

Trúc Lan bật cười:

- Coi kìa, các con còn nôn nóng hơn cả tân lang Minh Thụy nữa.

Triệu thị cười tủm tỉm:

- Phải gấp chứ mẹ, hôm nay là ngày nhà ta có thêm thành viên kia mà.

Xương Nghĩa cũng vui ra mặt. Con trai thành thân, cảm giác có thêm thành viên rất khác.

Bên Chu gia vui mừng, bên Lâm gia thì thổn thức. Lâm Tình là đứa được cả nhà nâng như trứng hứng như hoa, người lớn trong nhà đều không nỡ. Lâm gia cũng khá đông người, phải mất một lúc Minh Thụy mới đón được người. Tốn không ít bạc!

Cuối cùng đã đón được nương tử rồi, Minh Thụy ngớ ra, lỗ tai không khỏi đỏ lên, bị thê đệ Lâm gia tinh mắt phát hiện và cười cho một trận. Lâm đại nhân rất hài lòng về con rể, nói:

- Sau này nhớ phải đối xử tốt với con gái của cha nhé!

Minh Thụy nghiêm túc thưa:

- Tiểu tế hứa sẽ không phụ lòng nương tử.

Có thể Lâm đại nhân không tin lời thề của Minh Thụy, nhưng ông ấy tin quy củ của Chu hầu phủ. Mỗi người thành thân là một tấm gương điển hình, không một ai nạp thiếp cả, uyên ương hòa hợp, con gái là đứa có phước.

Minh Thụy đưa tân nương về Hầu phủ, lúc Lâm Tình bước xuống kiệu thì căng thẳng lắm. Ra khỏi cỗ kiệu này bước vào Hầu phủ thì nàng ấy là cháu dâu của Hầu phủ rồi, nàng ấy sẽ đi hết nửa cuộc đời còn lại cùng Minh Thụy.

Minh Thụy chìa tay ra, nhỏ nhẹ nói:

- Đừng sợ, ta đây.

Lâm Tình mỉm cười thật xinh đẹp, nàng ấy đưa tay đặt lên bàn tay Minh Thụy, cho dù có nghe thấy tiếng ồn ào bảo rằng “tân lang nôn quá”, nàng ấy vẫn quyết đoán nắm chặt lấy bàn tay to của Minh Thụy. Minh Thụy giật mình, rồi nắm lại chặt hơn. Kệ mấy tiếng người huyên náo bên cạnh đi!   

Tuy Minh Thụy muốn nắm tay nương tử đi vào Hầu phủ lắm, nhưng không được. Đến chỗ bậc thang phải buông tay ra, mà Lâm Tình đã hết căng thẳng rồi. Cạnh bên chính là người có thể khiến trái tim nàng ấy dịu đi.

Hầu phủ to hơn Lâm phủ, hoàn tất quy trình bái thiên địa làm cho người ta mệt lả. Minh Thụy đưa tân nương về tân phòng, đám người Ngọc Điệp đã chờ sẵn rồi. Nhiễm Uyển cười nói:

- Minh Thụy cứ đi ra nhà trước đi, ở đây có tẩu chăm lo rồi. Đệ cứ yên tâm nhé!

Minh Thụy đáp lại chân thành:

- Vậy phiền tẩu tẩu.

Ngọc Điệp bật cười:

- Ca ca mê tẩu tẩu lắm rồi chứ gì.

Minh Thụy đưa tay lên gõ vào trán muội muội, sau đó mới rời đi.

Nhà trước lại càng náo nhiệt hơn, Minh Thụy bị Thượng Quan Lưu tóm lại:

- Tân lang có thấy gì không, rượu trên bàn này đều chuẩn bị cho huynh đấy.

Minh Thụy: - Hừ, ta bảo huynh tới đây làm gì?

Thượng Quan Lưu cười tủm tỉm, đáp:

- Chuốc rượu.

Minh Thụy tức cười:

- Giỏi lắm, huynh chờ đó đi.

Thượng Quan Lưu cóc sợ, lúc y thành thân không biết có bao nhiêu người chuốc rượu y mà. Y nói:

- Mời tân lang!

May mà có đám Minh Huy che chở, chắn giúp Minh Thụy không ít rượu nên cuối cùng Minh Thụy mới còn tỉnh táo trở về tân phòng.   

Hôm sau Trúc Lan dậy từ rất sớm, Chu Thư Nhân cũng không đi chầu, cả hai ăn cơm sáng xong, chờ đôi vợ chồng trẻ đến kính trà. Hai vợ chồng Xương Nghĩa nhanh chóng có mặt, chưa kịp nói gì thì người trong nhà lần lượt kéo đến.

Minh Thụy và Lâm Tình vừa vào đã thấy trong phòng toàn là người lớn. Minh Thụy mặt dày không có phản ứng gì, chứ mặt Lâm Tình thì đã đỏ bừng.

Kính trà rất suôn sẻ, người lớn trong nhà tặng cho không ít quà. Nhất là mẹ chồng Triệu thị, cho quà giá trị miễn bàn, là đồ tốt để dành làm của, đủ thấy Triệu thị hài lòng về Lâm Tình nhường nào.

Lâm Tình rời khỏi nhà chính vẫn còn bất an, nói:

- Mẹ cho thiếp quà giá trị quá.

Minh Thụy nắm tay thê tử, nói:

- Mẹ cho thì nhận, không sao. Nàng yên tâm đi.

Lâm Tình: - Dạ.

Minh Thụy nắm tay nương tử rồi chẳng muốn buông ra nữa, hôm qua hắn mới nhận ra hắn thích nắm tay nương tử lắm. Thây kệ nha hoàn và bà tử cứ nhìn mình rồi cười trộm.

Mới đầu Lâm Tình còn hơi bàng hoàng, sau đó là ngượng ngùng. Đến bây giờ đã trở thành ngọt ngào.   

Trước Tiếp