Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chu Thư Nhân và Uông Cự không nói nữa, Triệu Bột nhìn thấy Chu Thư Nhân thì ánh mắt trở nên hụt hẫng, hắn hối hận nhưng hối hận cũng đã muộn rồi, đến Kinh Thành được mấy ngày đủ để hắn tìm hiểu tình hình của Chu hầu phủ. Rõ ràng hắn là người bạn đầu tiên của Chu Thư Nhân, trước kia Chu Thư Nhân cứu hắn thoát khỏi cơn lốc thuế muối, đã sắp xếp ổn thỏa cho hắn, vậy mà… Triệu Bột điều chỉnh lại cảm xúc và suy nghĩ.
Tiếng trò chuyện ở cửa cung dùng lại, không ít thì nhiều những ánh mặt dừng lại bên này. Nhóm quan viên của dòng họ Vương thị đưa mắt nhìn nhau.
Triệu Bột cười nói:
- Chúc mừng Chu hầu gia có thêm chắt trai.
Chu Thư Nhân bình thản đáp lại:
- Cảm ơn, chúc mừng ngài thuận lợi vào kinh.
Quan viên trong Kinh Thành mỗi người một chỗ, mấy năm qua nhờ anh mới có thêm vài chỗ trống, nhưng các gia đình danh gia vọng tộc vẫn luôn theo dõi sát sao, nhà càng quyền quý thì càng có nhiều người trong dòng họ làm quan. Một khi Kinh Thành có chức quan quan trọng, là y như rằng có sứt đầu mẻ trán. Vì vậy không có gia tộc chở che, muốn vào Kinh Thành thật sự không dễ. Nơi tập trung quyền lực nhất là nơi tàn khốc nhất.
Triệu Bột há miệng lấy hơi tính nói thêm điều gì đó, đối diện với ánh mắt hờ hững của Chu hầu gì, hắn chẳng nói nên lời, bèn cúi đầu đi lùi lại.
Khi người đi rồi, Uông Cự mới tặc lưỡi nói:
- Rõ ràng đã có cái đùi vàng như ngài để ôm, ngốc thật!
Chu Thư Nhân: “...”
Từ ngữ “đùi vàng" này là nghe được từ anh.
Uông Cự nói tiếp:
- Dòng họ Vương thị chịu chơi thật sự. Khi ấy ta tưởng Vương thị giành vị trí đó cho con cháu trong tộc, ai dè lại là giành cho Triệu Bột.
Ánh mắt Chu Thư Nhân trở nên lạnh tanh, nói:
- Được bao nhiêu thì phải trả giá bấy nhiêu, đừng có nói chuyện tình nghĩa với mấy nhà danh gia vọng tộc, tình nghĩa là thứ rẻ rúng nhất, còn thứ thật sự đáng giá là giá trị của bản thân kìa. Hiển nhiên trong mắt dòng họ Vương thị, Triệu Bột xứng với cái giá này.
Uông Cự buồn bã nói:
- Môn đệ của Uông gia ta làm quan bên ngoài rất nhiều, nhưng chẳng có bao nhiêu người được ở lại trong kinh. Triệu Bột phải trả cái giá không nhỏ!
Chu Thư Nhân không tiếp lời, cái giá phải trả bao nhiêu đều là con đường mà hắn đã chọn. Ít ra tạm thời dòng họ Triệu thị đã đặt chân vào Kinh Thành được rồi.
Trong buổi chầu, Hoàng thượng đưa ra mấy quyển tấu chương. Sau khi Chu Thư Nhân xem xong, anh cảm thán trong bụng, chỉ cần đưa ra đề xuất, đầu óc của các vị đại thần lập tức linh hoạt ngay. Đã nghĩ ra được kha khá biện pháp tuyệt diệu, đến cả anh cũng phải thừa nhận là cách hay.
Triều đình có vô số cáo già, Chu Thư Nhân tự nhủ với lòng phải thật cẩn thận và dè dặt. Bây giờ chưa tóm được bất kỳ nhược điểm nào của anh, chứ thật sự tóm được thì… à há, bọn họ cũng không nể nang gì anh đâu.
Hoàng thượng vui mừng nói:
- Các vị ái khanh đồng lòng, trẫm tin chắc rằng đời sống của muôn dân sẽ ngày một tốt hơn.
Chu Thư Nhân khinh bỉ trong lòng. À há, trong số những người này có người đấy hứa hẹn với bá tánh, có người không phải, mà là chờ nuôi cho béo tốt rồi thịt một loạt thôi.
*
Chu gia
Mã thị nán lại chăm sóc Lưu Giai nên chưa rời đi, Trúc Lan đang dùng bữa sáng thì Mã thị đến. Trúc Lan ngước nhìn, trong mắt Mã thị hằn đầy tơ máu. Cô hỏi:
- Cả đêm qua ngươi không ngủ sao?
Mã thị tài nào ngủ được. Bởi vì đứa trẻ bị bế đi rồi, trong lòng thị đầy hoang mang. Vả lại cơ thể của con gái bị tổn thương, thị lén nhét bạc cho Thái y để hỏi bao lâu con gái mới có thể mang thai nữa, Thái y nể tình có bạc nên mới trả lời chắc chắn, con gái phải điều dưỡng ít nhất là 5 năm.
Mã thị nghe xong đầu óc trống rỗng. 5 năm lận sao, lâu quá!
Trúc Lan ngó thấy dáng vẻ Mã thị, nhìn là biết ngay ngủ không ngon giấc, cũng chẳng ăn uống được gì, cô bèn bảo Thanh Tuyết đi kêu phòng bếp nhỏ chuẩn bị ít thức ăn mang qua. Mã thị nghe cô phân công xong mới tỉnh hồn, phản ứng còn hơi trì độn, thị ngẩng đầu lên, nói:
- Lão phu nhân, làm phiền lão phu nhân quá.
Trúc Lan: - Phiền hà gì đâu, ngươi phải nghỉ ngơi đàng hoàng, Lưu Giai tỉnh lại thấy ngươi tiểu tụy thì nó chỉ càng khó chịu hơn thôi, nó vừa bị tổn thương cơ thể nên cần khuây khỏa mới được.
Mã thị biết chứ, nhưng thị không khống chế được bản thân. Lão gia không có ở nhà, thị chẳng có một ai để bàn bạc cùng. Nói với con dâu ư? Thị không muốn đâu.
Thị nói: - Vậy ta về nghỉ ngơi đây.
Trúc Lan cản lại: - Ăn đã rồi về, ta biết rõ trong lòng ngươi đang lo lắng chuyện gì, trước kia Chu gia của ta đã không từ hôn, đủ để thể hiện thái độ của Chu gia ta rồi. Bây giờ Lưu Giai sinh được con trai, Lưu Giai có thể ngẩng cao đầu lên. Sau này điều dưỡng cơ thể khỏe mạnh và nuôi dạy con tốt là được.
Cô ngừng một nhịp, rồi lại nói tiếp:
- Ta sẽ dìu dắt Lưu Giai, rồi mời một bà tử đáng tin cho Lưu Giai.
Bộ não Mã thị giật tưng tưng, thị nghe hiểu hết. Đứa trẻ sẽ được trả về, thị cảm kích nói:
- Cảm ơn lão phu nhân, cảm ơn!
Thanh Tuyết quay lại, trên mặt lộ ra nụ cười:
- Vinh lão gia đã đưa đứa bé về rồi ạ.
Trúc Lan cười nói:
- Ngươi đích thân qua đó xem đi, coi thử có cần gì không.
Thanh Tuyết: - Vâng.
Mã thị muốn về, Trúc Lan không cản lại nữa:
- Lát nữa sẽ đưa đồ ăn qua đó, ta không giữ ngươi lại nữa.
Mã thị đứng dậy, tiếp tục cảm ơn rồi nhanh chóng đi về.
*
Tại viện của Minh Đằng
Minh Đằng lo lắng cả đêm, cười làm lành với Thái gia gia:
- Đứa trẻ này trông y hệt cháu.
Vinh Dụ Đãng khịt mũi, nói:
- Giao nó cho cháu, nó mà có mệnh hệ gì thì cháu không yên với ta đâu.
Minh Đằng nhoẻn miệng cười, nghĩ thầm trong bụng, ông nội đúng là ghê gớm thật, hắn đáp:
- Vâng, cháu hứa sẽ chăm sóc đứa trẻ thật tốt.
Tối qua đứa trẻ khóc quấy cả đêm làm Vinh Dụ Đãng đau đầu thôi rồi, ông cụ có tuổi, bèn đứng dậy nói:
- Trả đứa bé lại cho cháu rồi đấy, ta cũng về đây.
Minh Đằng vội đặt đứa bé xuống, nói:
- Để cháu tiễn Thái gia gia.
Vinh Dụ Đãng đáp ừ, ông cụ đi ra khỏi viện, lúc đi ngang qua hoa viện, ông cụ bèn lên tiếng:
- Cháu không lớn lên ở trong gia tộc nên cháu không hiểu, chừng cháu già đi thì cháu sẽ hiểu thôi.
Minh Đằng chẳng cần đợi đến già rồi mới hiểu, ông nội từng nói Thái gia gia cũng ở thế khó, Thái gia gia gánh vác toàn bộ kỳ vọng của các vong linh của dòng họ Vinh thị, cả một quyển gia phả dòng họ Vinh thị dày cộp là trách nhiệm nặng nề. Cho nên ông nội nói rằng, hắn phải hiểu cho Thái gia gia.
-
Hôm qua, người thường bày trò nhất Hầu phủ là Minh Tĩnh cũng im ắng đến lạ. Bọn trẻ không dám thở mạnh, hôm nay hay tin em bé được đưa về nên đều đến thăm em bé. Lưu Giai tỉnh vừa đúng lúc, tới trưa là tỉnh. Cơ thể bị tổn thương thì ngủ say là một cách để cơ thể tự chữa lành. Nàng ta uống thuốc xong có tinh thần hơn hẳn, gặp lại con mình trái tim như hóa thành nước và cũng biết chuyện cơ thể của mình bị tổn thương rồi.
Nàng ta cẩn thận nắm tay con trai, đây là vốn liếng của nàng ta. Cho dù cơ thể có bị tổn thương, động lực của nàng ta còn ở đây, thì nàng ta không sợ gì cả, chỉ sợ hạ sinh bé gái mà còn bị tổn thương cơ thể mà thôi.
Lưu Giai cúi đầu hôn lên gương mặt con trai, nói:
- Là con cứu mẹ.
Em bé chưa hiểu gì cả, nhưng ở gần mẹ mình, em bé ngủ rất say, mùi của mẹ làm cho em bé cảm thấy thân thương.
Trúc Lan nghe lời Lưu Giai nói, đứng mãi ở cửa mà không bước vào. 5 năm ròng rã, đứa trẻ này sẽ có được trọn vẹn tình thương của mẹ. Vốn dĩ đứa con đầu tiên có ý nghĩa rất khác biệt, may mắn bản thân Lưu Giai cũng nghĩ thông suốt.
Lễ tắm ba ngày của em bé dự định làm lớn, chuyện này thì Trúc Lan không cần phải lo. Hôm đó có rất nhiều người đến, Minh Đằng có đứa con trai là coi như viên mãn rồi. Cuối cùng cũng không còn bị rối rắm ở giữa nữa.
Sau buổi lễ tắm ba ngày, Lưu Giai tiếp tục ở cữ, may mà nhiệt độ bên ngoài lúc này còn chưa quá nóng, ở cữ không quá vất vả. Minh Đằng được dịp rảnh rỗi, Nhiễm Tâm tới chơi khi Minh Đằng đang chơi với con trai mình.
Nhiễm Tầm: - Con trai của ngươi càng lớn càng giống ngươi đấy.
Minh Đằng thích nghe mấy lời này lắm, nói:
- Ngươi sắp rời khỏi Kinh Thành mà? Sao giờ lại đến đây vậy?
Nhiễm Tầm ái ngại, nói:
- Ta có việc muốn nhờ Nhiễm Uyển.
Minh Đằng nghe là có việc muốn nhờ, bèn hỏi:
- Việc gì khó nói lắm sao?
Nhiễm Tầm nói nhỏ:
- Ta sắp tham gia khoa cử, cần phải rời khỏi Kinh Thành một khoảng thời gian. Nhưng ta không yên tâm về đứa trẻ ở thôn trang.
Minh Đằng: - Ngươi không tin tưởng nương tử của ngươi sao, cuộc đời ngươi bế tắc quá vậy.
Nhiễm Tầm biết mình tự làm tự chịu, nói:
- Đứa trẻ là cái gai trong lòng nương tử ta.
Minh Đằng cười hỏi:
- Thế chí hướng lúc nhỏ của ngươi có thay đổi gì không? Thê thiếp thành đàn đồ đó, chẹp chẹp…