Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1571: Chuyện Lớn

Trước Tiếp

Trúc Lan vừa nói vừa ra hiệu cho Thanh Tuyết đi lấy quần áo cho con trai đi tắm, rồi bảo nha hoàn đi chuẩn bị nước nóng. Tuy rằng nhiệt độ đã ấm lại nhưng cái lạnh rét mùa xuân vẫn rất khắc nghiệt.

Xương Trung ngồi trên ghế nhận một ly trà nóng, uống một ngụm vào bụng để ấm hơn rồi mới nói:

- Mẹ, con bị rơi xuống nước. Hôm nay xui xẻo quá!

- Thật sự rơi xuống nước sao?

Xương Trung khẽ cau mày nói:

- Hôm nay con trai và tứ hoàng tử vừa ra khỏi tiệm sách, phía trước liền có người cãi vả rồi đánh nhau, vì có tứ hoàng tử, bọn con phải lùi về phía sau. Kết quả phía trước đánh nhau rất dữ dội, kinh động đến các vị tiểu thư trên đường, các vị tiểu thư đến chỗ bọn con, mắt liếc muốn nhào vào lòng con trai. Con trai không có cách nào chỉ có thể tự nhảy xuống nước.

Tứ hoàng tử càng hại hắn hơn, vị này không kéo hắn lên mà còn ở trên bờ cười sằng sặc, bên hắn xảy ra tình huống này… hay lắm, trên đường không đánh nữa mà đều chuyển sang nhìn hắn.

Trúc lan: “...”

Xương Trung mải mê nói:

- Tuy là tự nhảy xuống nước có hơi ngốc, nhưng cũng tốt hơn là ôm tiểu thư. Con trai không muốn đính ước một cách tùy tiện đâu.

Hắn muốn có tình yêu giống như cha mẹ, nhất định phải tìm được nương tử tương lai tâm đầu ý hợp.

Trúc Lan nhíu mày nói:

- Sao con không thay quần áo? Giá rét mùa xuân đậm như thế, con cũng không sợ bị bệnh à.

- Vì con trai nhớ rõ lời mẹ dạy, để tránh chuyện bất ngờ xảy ra nên con chỉ khoác áo choàng là về luôn.

Trúc Lan nhìn khuôn mặt đỏ bừng của con trai, sức khỏe đứa nhỏ này tốt thật:

- Người suýt ngã vào lòng con là tiểu thư nhà nào?

- Lúc đó con trai được hộ vệ của tứ hoàng tử vây quanh, sau đó rời đi cũng không chú ý nên thật sự không biết ạ.

Trúc Lan thấy Thanh Tuyết bước vào, nói:

- Được rồi, đi tắm rửa thay quần áo đi.

- Dạ.

Triệu thị đợi tiểu thúc rời đi rồi nói:

- Mẹ, phái người đi điều tra xem rốt cuộc có phải ngoài ý muốn không? Và họ nhắm đến Tứ hoàng tử hay là nhắm đến tiểu đệ?

- Mẹ cũng nghĩ như vậy, dù sao cũng liên quan đến Tứ hoàng tử.

Lúc Tứ hoàng tử hồi cung cũng kể lại chuyện này, phản ứng của Hoàng Thượng và Thái tử giống nhau: cho rằng đang nhắm đến Tứ hoàng tử.

Tứ hoàng tử thấy vẻ mặt nghiêm túc của phụ hoàng và thái tử đại ca, khẽ duỗi cái tay mũm mĩm ra:

- À thì, con nghĩ là nhắm đến Chu Xương Trung đó ạ. Lúc đó mấy tiểu thư bị dọa đều nhắm về phía Xương Trung mà chạy, khiến Xương Trung sợ đến mức phải tự nhảy xuống nước. Nhi thần được hộ vệ bảo vệ nên thấy rõ ràng, gương mặt của mấy tiểu thư xém nhào vào được lòng Xương Trung đầy tiếc nuối.

Hoàng Thượng: “...”

Thái tử một lời khó nói hết:

- Đệ đã nói với Chu công tử chưa?

Tứ hoàng tử cười híp mắt:

- Xương Trung không cho đệ cơ hội nói, hắn sợ lại xảy ra chuyện nên chuồn mất, đại ca huynh không thấy đâu, Xương Trung trốn nhanh lắm.

Thái tử cạn lời, nếu đệ đệ này thật sự muốn nói thì còn có thể để Xương Trung chạy sao. Không nói là vì muốn xem kịch thêm thì có.

Hoàng Thượng nhíu mày nói:

- Ở nơi đông người, lại là ở tiệm sách, Chu Xương Trung mà ôm thì chỉ có thể cưới.

Tứ hoàng tử: - Cho nên con trai mới nói là nhắm vào Xương Trung.

Hoàng Thượng liếc nhìn Lão Tứ, rồi dặn người đi điều tra.

Bên Trúc Lan đã nhận được kết quả điều tra rất nhanh, đánh nhau là ngoài ý muốn, mấy tiểu thư lúc đó cũng biết là nhà ai, rõ ràng nhảy vào lòng là suy nghĩ nhất thời lóe lên. Dễ dùng, còn suýt thành công.

Trúc Lan lạnh mặt, Triệu thị cẩn thận nhìn mẹ chồng, mẹ chồng giận rồi, thị nói:

- Mẹ, mẹ đừng giận vì mấy chuyện không đáng.

Trúc Lan hừ một tiếng:

- Ta vốn tưởng rằng Chương gia đã từ bỏ rồi, hóa ra vẫn còn nhớ lắm. Đợi được cơ hội liền nắm lấy không buông.

Triệu thị cũng thấy chán ghét, thiếu chút nữa kế hoạch đã thành công rồi:

- Gã sai vặt bên cạnh tiểu đệ không linh hoạt gì cả.

Trúc Lan cũng nghĩ như vậy:

- Đợi lát nữa đổi thành hai người thông minh, người hiện tại cứ giữ lại trong nhà đi.

Trúc Lan không giấu con trai, Xương Trung nói:

- Sau này con trai nhất định sẽ tránh xa nữ tử, chỉ cần là nữ thì con trai đảm bảo sẽ trốn đi để tránh điều tiếng.

Trúc Lan: “...”

Cũng không đến mức đó, chỉ cần cẩn thận một chút là được rồi.

Buổi tối, sau khi Chu Thư Nhân biết chuyện bèn vỗ ngực nói:

- Nguy hiểm quá, nếu cưới con gái Chương gia thì chắc anh tức chết quá.

- Đừng nói là anh, chắc em cũng tức chết luôn.

Chu Thư Nhân may mắn lắm mới không dính dáng đến Chương gia, chuyện này sẽ phá hỏng sắp xếp của anh:

- Không thể cho qua chuyện này được.

- Không bỏ đi thì có thể làm gì? Tiểu thư các nhà lúc ấy đang hoảng sợ, hành động bối rối. Anh có thể làm gì được?

Chu Thư Nhân hừ một tiếng:

- Vậy cũng phải cảnh cáo Chương đại nhân.

- Được, giao cho anh đó.

 

Ngày hôm sau, Chu Thư Nhân vào chầu xong liền cản Chương đại nhân lại, hành động này khiến mọi người chú ý.

Chương đại nhân vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ, ông ta còn đang muốn đi tìm Chu hầu gia sau buổi chầu đây.

Chu Thư Nhân chỉ qua một chỗ không có người, nói:

- Qua đó nói.

Vẻ ngạc nhiên và vui mừng trên mặt Chương đại nhân biến mất, bởi vẻ mặt vô cảm của Chu Hầu rõ ràng là không vui:

- Vâng.

Chu Thư Nhân đứng yên rồi nói:

- Có lẽ ngài cũng biết chuyện hôm qua, nghe bản Hầu khuyên một câu, an phận làm việc, an phận mà sống. Sau này ít mưu mô đi, hôn sự của con trai bản hầu không phải ai cũng có thể toan tính được. Tự giải quyết cho ổn thỏa đi.

Chương đại nhân như bị sét đánh, chuyện này khác với những gì con gái ông ta kể. Nào là Chu tiểu công tử cứu con gái, nào là công tử còn rơi xuống nước vì con gái. Hứ, chẳng trách con gái lại ấp úng, Chương đại nhân nhớ lại gương mặt phấn khởi của nương tử, mặt ông ta hết xanh rồi lại trắng.

Chương đại nhân còn gì không hiểu nữa, căn bản là con gái muốn gài Chu tiểu công tử làm hại tiểu công tử ngã xuống nước khiến mặt ông ta càng tái hơn. Nương tử ngấp nghé Chu Hầu phủ, muội muội ở trong cung truyền tin cho ông ta, ông ta cũng biết rõ là mối hôn sự tốt, nhưng không trèo cao được nên ông ta có cảnh cáo nương tử rồi.

Sau Tết vẫn luôn yên tĩnh, nương tử cũng không nhắc đến. Chuyện hôm qua khiến ông ta còn vui mừng nói là duyên phận, duyên phận cái khỉ. Giận đến đau cả ngực!

 

Ngày hôm sau, Trúc Lan nhận được lời xin lỗi của Chương gia, Chương gia cũng chịu tặng không ít đồ tốt, đợi tối đến Trúc Lan đem thư nhận lỗi ra cho Chu Thư Nhân xem.

Chu Thư Nhân nhướng mày, nói:

- Chịu chi quá, đều là đồ tốt.

Trúc Lan: - Ừ, nhận lỗi rất đủ thành ý.

Chu Thư Nhân: - Chiều nay Chương đại nhân sai người đưa thư cho anh, đã chọn được nhà chồng cho Chương tiểu thư rồi. Ngày mai về quê đợi cưới.

Trúc Lan nhướng mày:

- Chương đại nhân cũng có đầu óc đó.

- Sợ mà, liên lụy đến tứ hoàng tử, Hoàng Thượng nhất định sẽ điều tra, chắc là Chương phi trong cung gửi tin. Hơn nữa với sự tín nhiệm và coi trọng của Hoàng thượng dành cho anh, Chương gia sẽ không vì một đứa con gái mà trở mặt với anh.

Chu Thư Nhân đoán, tối qua Hoàng Thượng đến tẩm cung của Chương phi gặp tiểu hoàng tử, ngồi chưa được được một lúc đã rời đi. Hoàng Thượng sẽ không nói thẳng gì cả, chỉ cần nhắc một câu, Chương phi sẽ hiểu, tin tức của Chương phi khiến Chương gia thấy Chu hầu gia rất được lòng vua. Mới đầu quà cáp sẽ không quá nhiều, nhưng nhận được tin tức xong bèn tăng thêm.

 

Hoàng cung

Hoàng hậu và hai con trai cùng nhau dùng bữa. Lượng cơm hiện tại Hoàng hậu ăn rất ít, ăn mấy miếng đã thôi.

Tứ hoàng tử ăn xong, cười tít mắt kể về hành động của Chương gia. Hoàng hậu không chú ý tới khúc sau, nghe xong thì cười cười, ánh mắt dừng trên người thái tử, nói:

- Mẫu hậu nghe phụ hoàng các con nói, cháu trai và cháu gái còn lại của Chu hầu gia không định đính hôn sớm, không đính hôn sớm tốt mà, Thái tử con nói có đúng không?

Thái tử không thay đổi sắc mặt, đáp:

- Cũng không liên quan gì đến nh thần.

Hoàng hậu: - Quả thật không liên quan đến con, không cần con lo nghĩ. Mẫu hậu sẽ sắp xếp ổn thỏa hết.

Tứ hoàng tử kinh ngạc, nó nhìn chằm chằm vào đại ca giống như phát hiện ra chuyện khủng khiếp lắm!

Nửa đêm Trúc Lan bị đánh thức, mơ mơ màng màng ngồi dậy:

- Xảy ra chuyện gì?

Trước Tiếp