Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1572: Nhận Nuôi

Trước Tiếp

Trúc Lan vội vàng đứng dậy đến viện của Minh Đằng, khi cô đến nơi ông cụ cũng ở đó:

- Tứ cữu, đứa bé không ra đời trong chốc lát đâu. Tứ cữu về nghỉ ngơi trước đi, bên này sinh rồi ta sẽ phái người đi báo cho cữu biết.

Vinh Dụ Đãng đặt mông xuống ghế, dường như dính chặt không nhúc nhích:

- Ta từng tuổi này không ngủ bao nhiêu. Để ta trông ở đây, ngươi đi về trước đi.

Trúc Lan không thể đi. Cô sợ Lưu Giai sinh con gái, sợ ông cụ khó chịu trong lòng sẽ nói gì đó. Không thuyết phục được ông cụ, cô chỉ có thể ở lại cùng.

 

Minh Đằng ngồi ở một bên không nói gì, hắn không trọng nam khinh nữ, con trai con gái đều là con của hắn, nhưng nhìn Thái gia gia là hắn lại đau đầu.

Lưu Giai là thai đầu, lúc mang thai từng động thai, không hề dễ sinh, trời đã sáng rồi mà đứa bé vẫn chưa ra đời. Lúc Chu Thư Nhân vào triều có phái người hỏi thăm mới ngồi xe ngựa đi lên triều.

Đêm qua Nhiễm Uyển không tới đây, Minh Vân không có ở nhà, Nhiễm Uyển phải chăm sóc hai đứa con, sau bữa sáng mới tới. Lý thị hơi ủ rũ, hỏi:

- Hai đứa nhỏ ăn sáng chưa?

Nhiễm Uyển đưa cho mẹ chồng một tách trà để tỉnh táo, rồi mới trả lời:

- Ăn rồi ạ, sáng nay không thấy mẹ còn hỏi mẹ nữa đó.

Nụ cười trên mặt Lý thị rõ hơn mấy phần, xuất thân của thị có vẻ không cao quý thật, nhưng cháu trai cháu gái đều thích thị… E hèm, đặc biệt là thích đồ ăn thị làm.

Trúc Lan thấy Tứ cữu nhắm mắt nghỉ ngơi, dù sao ông cụ cũng không quay về nghỉ ngơi, cô quay qua nhìn Mã thị, miệng Mã thị vẫn đang niệm phật. Cô hơi mệt mỏi, rất lâu rồi không nhẫn nại như vậy, đúng là có chút khó chịu, nếu không phải Lưu Giai là tình huống đặc thù thì cô thật sự sẽ không tới canh.

Thời gian trôi qua từng chút, mãi đến giữa trưa, đứa bé này đã sinh gần tám canh giờ, những người chờ đợi bên ngoài đều lo lắng thấp thỏm. Thuốc sâm Lưu Giai cũng uống rồi, nhưng đứa bé vẫn chưa chào đời.

Lại thêm nửa tiếng nữa mới nghe thấy tiếng khóc của đứa bé, tiếng khóc oa oa. Sinh rồi, cuối cùng cũng sinh rồi, nhưng tình hình của Lưu Giai không ổn, những người đứng canh bên ngoài vẫn chưa biết giới tính của đứa bé đã chợt nghe thấy tiếng kêu băng huyết.

Minh Đằng đứng bật dậy, nói:

- Mời thái y.

Ánh mắt Vinh Dụ Đãng nhìn vào phòng sinh, nụ cười trên mặt biến mất dần dần, bà tử ôm đứa bé bước ra, nói:

- Tiểu công tử hơn năm cân.

Vinh Dụ Đãng mở to mắt, lão đã chấp nhận cái thai này là con gái, nhưng lại có điều bất ngờ, đây thực sự là phúc phần của tổ tiên. Ông cụ nhìn phòng sinh, đưa tay ra nói:

- Bế qua đây.

Bà tử cẩn thận bế qua:

- Ban nãy đại phu có xem qua, đứa bé hơi yếu nên cần phải chăm cho tốt.

Vinh Dụ Đãng như đang bế bảo bối, đây là bảo bối của dòng họ Vinh thị. Lão hạ tầm mắt, bế đứa bé không có ý buông tay.

 

Lưu Giai biết mình sinh được con trai, thở phào nhẹ nhõm, nhưng bản thân đang băng huyết, nàng ta mở to mắt. Nàng ta không muốn chết, nàng ta không nỡ bỏ tướng công và con trai, nàng ta biết rõ, nàng ta chết rồi Minh Đằng sẽ tái giá. Minh Đằng là người thừa kế buộc phải gánh vác trách nhiệm của tộc Vinh thị, nàng ta mơ hồ nghe thấy tiếng kêu máu ngừng chảy và cả tiếng mẹ khóc lớn.

Trúc Lan ngồi tựa lưng vào ghế, cuối cùng cũng ngừng chảy máu. Hôm nay Lưu Giai quá nguy hiểm.

Sau khi thái y kê xong đơn thuốc, thoáng nhìn Vinh thế tử rồi mới nói:

- Thế tử phu nhân bị thương cơ thể, cần điều dưỡng cẩn thận vài năm.

Trúc Lan biết lời thái y đã nói giảm nói tránh rồi, bây giờ nói là vài năm, nhưng tình hình thực tế càng nghiêm trọng hơn, ít nhất là năm năm không được mang thai. Điều may mắn duy nhất là thái y chưa nói không thể mang thai.

Lúc này Minh Đằng mới nhớ tới đứa con trai mới sinh của mình, may mà đã có con trai, nếu không Thái gia gia không ép hắn bỏ vợ thì cũng sẽ sắp xếp nữ nhân cho hắn, hắn nói:

- Mấy ngày sắp tới chắc sẽ làm phiền Thái y.

Thái y: - Thế tử khách khí rồi.

Mã thị nghe lời thái y nói xong, tim đập thình thịch. Con gái gả vào nhà quyền quý thì phải sinh thêm con nối dõi mới được, mới thai đầu đã bị thương, Vinh lão gia vốn đã không thích con gái, nên làm gì cho phải đây?

Trúc Lan muốn xem đứa bé, kết quả tìm một vòng trong phòng cũng không thấy bóng dáng đứa bé đâu, đứa bé không thể bị lạc được, chỉ có thể là do ông cụ bế đi thôi.

Trúc Lan: “!!!”

Lý thị cũng ý thức được, hỏi:

- Mẹ, cữu gia bế đứa bé đi rồi… tức là đang muốn tự nuôi sao?

Trúc Lan: - Ông cụ làm vậy còn chưa rõ ràng sao?

Mới sinh ra đã bị bế đi, Trúc Lan nhắm mắt lại, trong lòng ông cụ, tộc Vinh thị là quan trọng nhất. Tiếp nối gia tộc khắc vào trong lòng, ai cũng không thay đổi được.

Minh Đằng trợn tròn mắt:

- Cái này… Thái gia gia không nói muốn đích thân nuôi mà.

Trúc Lan trợn mắt, đó là vì tưởng rằng Lưu Giai sẽ sinh con gái, cô nhìn về phía Lưu Giai đang hôn mê trong phòng sinh, nói:

- Chuyện này đợi ông nội con về rồi nói.

Cô không đồng ý việc ông cụ nhận nuôi, ông cụ đã không thích Lưu Giai, trong lòng Lưu Giai không thấy khó chịu sao? Cho dù là người rộng lượng thì trong lòng cũng sẽ có cái gai.

 

Trong buổi chầu triều, bởi vì Chương Châu dâng tấu mà ánh mắt cả triều đình đều nhìn về phía Liễu đại nhân và Chu Thư Nhân. Họ không tin đó là trùng hợp, họ chỉ tin vào hành động âm thầm. Lúc Liễu đại công tử đến Chương Châu nhậm chức, còn có người vui sướng khi người gặp họa, Chương châu không phải nơi tốt. Hiện tại sau khi biết nội dung của tấu chương đều muốn mắng người. Thuốc chế sẵn xuất hiện, phường thuốc được thành lập đều hiểu trong nước rất cần dược liệu - số lượng dược liệu khổng lồ. Muốn hạ giá cả của thuốc chế sẵn xuống thì dược liệu phải trở nên phổ biến, và gieo trồng dược liệu là điều tất yếu. Bây giờ Chương châu đi đầu, còn có kinh nghiệm, cứ như thế bị Liễu gia hái đi, trong lòng các đại thần triều đình có thể thoải mái mới lạ.

Hoàng thượng mặc kệ kiện tụng phía dưới, hôm qua ngài đã nói chuyện với Chu Thư Nhân, Chu Thư Nhân còn nghĩ xa hơn ngài nghĩ, để bách tính thiên hạ có thể uống được thuốc chế sẵn. Sau này từng thành phố hay thị trấn đều có quán thuốc bán thuốc chế sẵn, đương nhiên Chu Thư Nhân cũng tính được một số thuế từ thuốc mang lại khiến Hoàng Thượng nghe mà nuốt nước miếng.

Hoàng Thượng ra hiệu im lặng, im lặng xong rồi mới nói:

- Chương Châu có đầy đủ kinh nghiệm, trẫm quyết định cho Chương Châu làm nơi thí điểm. Cuối năm nay trẫm sẽ xem thành tích gieo trồng dược liệu của Chương châu.

Thí điểm, Hoàng Thượng nghe được từ Chu Thư Nhân.

Liễu đại nhân tiến lên nói:

- Hoàng Thượng thánh minh, ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.

Nếu mọi người không cam tâm cũng vô ích, Hoàng Thượng hạ quyết tâm rồi, Liễu gia và Chu gia giấu quá kỹ, lúc bọn họ biết đã muộn.

Kết thúc buổi chầu, Chu Thư Nhân và Liễu đại nhân đi chung với nhau. Liễu đại nhân cười nói:

- Lão phu phải cảm ơn Chu Hầu gia.

Ông ấy biết hôm qua Chu Hầu ở lại trong cung, tấu chương vào kinh hôm qua, nếu không có Chu Hầu gia nói chuyện ở trước mặt Hoàng Thượng, hôm nay Hoàng Thượng sẽ không trực tiếp ra quyết định như vậy. Đồng thời ông ấy cũng ngạc nhiên và bàng hoàng trước sự ảnh hưởng của Chu hầu gia đối với Hoàng Thượng.

Chu Thư Nhân thích người hiểu biết, anh nói:

- Nếu lão đại nhân thật sự muốn cảm tạ ta, vậy đối xử tốt với cháu gái ta một chút, tính tình nha đầu Ngọc Điệp này hơi hoạt bát, đến lúc đó vẫn xin khoan dung nhiều hơn.

Liễu đại nhân sững người, sau đó trong mắt hiện lên một tia ấm áp, ngay cả cháu gái mà Chu hầu gia cũng coi trọng như vậy, người yêu thương con cháu thì dù lòng có ác cũng sẽ không ác hẳn:

- Ngọc Điệp gả qua đây không cần đến lão phu che chở, Nguyên Bác nhà ta đã sống chết che chở rồi.

Có một đứa cháu trai nịnh hót nhạc phụ, ông ấy chán chả muốn nói. Tuy rằng thấy con trai bị bắt nạt ông ấy rất hả hê vì năm đó ông ấy cũng bị bắt nạt như vậy, nhưng ông ấy vẫn đau lòng, đó là bảo bối Liễu gia tích góp nhiều năm, lúc chiến loạn chẳng mất đi bao nhiêu mà giờ lại bị trộm trong nhà đưa đi lấy lòng nhạc phụ tương lai!

 

Trước Tiếp