Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Xe ngựa đã đến Hộ Bộ, Minh Thụy biết được khi hắn không có ở kinh thành thì triều đình đã xảy ra rất nhiều chuyện thông qua lời kể của cha. Chuyện lớn nhất là hai nước biên giới Đông Bắc vậy mà lại dùng bá tánh ở biên giới để đổi lấy lương thực.
Biên giới Đông Bắc bất ổn, mùa đông năm trước hai nước cũng đã thử nghiệm hỏa lực nhiều lần, cuối cùng không xảy ra chiến tranh quy mô lớn, toàn dân đều được chứng kiến sự lợi hại của vũ khí đạn dược của triều đình. Hơn nữa người dân biên giới đang dựa vào triều đình để tồn tại, quấy rối quốc gia của mình rất nhiều cho nên mùa đông năm ngoái còn tính là ổn định.
Hai cha con đợi ở cửa một lúc thì quan viên Hộ Bộ mới lần lượt đi ra. Chu Thư Nhân và Khâu Duyên cùng nhau đi ra, Khâu Duyên vừa nhìn đã thấy được hai cha con Xương Nghĩa:
- Hầu gia, Minh Thụy vừa về kinh đã đi đón ngài sao?
Khóe miệng Chu Thư Nhân khẽ nhếch lên, nói:
- Đứa nhỏ Minh Thụy này thật hiếu thảo, mới vừa về nhà đã cùng với cha nó đi đón ta. Thằng bé còn ân cần hơn cả con gái nữa.
Trong mắt Khâu Duyên tràn đầy hâm mộ, nhìn Chu hầu khoe khoang rời đi, sau đó bật cười, không khỏi lắc đầu. Mấy năm gần đây hầu gia càng ngày càng thích khoe khoang con cháu.
Trên xe ngựa về nhà, Chu Thư Nhân cảm thấy đau lòng cho cháu trai, vỗ vỗ bả vai của Minh Thụy, nói:
- Trở về bồi bổ cho thật tốt.
- Vâng ạ.
Xương Nghĩa nói: - Cha, dạo này cha cũng vất vả rồi.
Quả thực Chu Thư Nhân rất mệt mỏi, gần đây anh phải đi chuẩn bị lương thực, còn may là nhiệt độ tăng, rau dại cũng mọc lên. Nếu không anh cũng không dám thuyên chuyển nhiều lương thực như vậy.
- Mấy ngày nữa sẽ không còn bận.
Xương Nghĩa có phần cảm khái:
- Con không ngờ Hoàng Thượng sẽ đồng ý dùng lương thực để đổi lấy người dân của hai nước, con thấy thà rằng trực tiếp đánh qua đó để tiết kiệm lương thực còn hơn.
Chu Thư Nhân: - … Trong những lúc thiếu lương thực như thế này dù có đánh bại được hai quốc gia đó thì cũng chỉ nhiều thêm hai gánh nặng, hơn nữa còn chưa giải quyết được triệt để vấn đề thống nhất thảo nguyên và các bộ tộc Đông Bắc, ngươi không sợ nhiều rắc rối sẽ lật thuyền hay sao.
Sau đó anh trừng mắt nói:
- Và ngươi muốn làm cha ngươi mệt chết hả?
Xương Nghĩa ngượng ngùng nói:
- Do con đã nghĩ quá đơn giản rồi.
Chu Thư Nhân hừ một tiếng:
- Còn hơn cả đơn giản, khác với chuyện Hoàng Thượng dùng lương thực để đổi lấy hộ tịch của bá tánh. Bá tánh nhị đẳng, bọn họ chỉ có thể xây dựng ở biên giới, dựa vào công lao để đổi lấy hộ tịch, nếu như ngươi nói rằng ở quốc gia của chúng ta bá tánh nhị đẳng chỉ cần lao động là sẽ có cơm ăn tuy rằng không đủ ăn no nhưng cũng sẽ không bị chết đói thì bá tánh của hai nước sẽ nghĩ như thế nào?
Minh Thụy nói tiếp:
- Bá tánh hai nước sẽ tìm mọi cách để trở thành bá tánh nhị đẳng của nước chúng ta, dần dần có thể gặm nhấm cả hai nước mà không cần phải đánh giặc. Chỉ cần chờ thời cơ chín muồi là có thể chiếm được cả hai nước.
Chu Thư Nhân hài lòng gật đầu:
- Không tệ.
Hoàng Thượng có dã tâm, nhưng không có cách nào, bây giờ quốc gia không có năng lực để gánh vác được bá tánh của hai nước, thảo nguyên vẫn đang chờ được xây dựng.
Chu Thư Nhân nhắc đến mấy câu, sau khi Hoàng Thượng suy nghĩ kỹ càng thì nảy ra ý tưởng từ từ nuốt chửng. Lợi dụng bá tánh nhị đẳng cũng không đau lòng, bởi, biên giới phía Đông Bắc vốn là nơi lạnh lẽo, lợi dụng đổi lấy bá tánh để xây dựng là hợp lý nhất.
Việc khai hoang, xây dựng thành trì đều cần đến nhân lực. Hai nước còn lại cũng cảm thấy mình chiếm được món hời, ai bảo người dân ở biên giới đã vì miếng ăn mà quên mất quốc gia của mình từ lâu. Giết cũng đã giết, dọa cũng đã dọa nhưng hoàn toàn không có tác dụng gì. Tốt hơn là lợi dụng đám phế vật này để đổi lấy lương thực về.
-
Chớp mắt đã trôi qua mấy ngày, Minh Thụy trở về là ở yên trong nhà. Lâm Tình không hề tới nhưng trưởng bối của Lâm gia đến, chỉ chờ đến ngày Chu Thư Nhân nghỉ phép là hai nhà sẽ chọn ngày thành thân của hai đứa nhỏ.
Chu gia bên này đang chuẩn bị thì Ngọc Lộ bên Uông gia chuyển dạ, Lý thị vội vàng dẫn Nhiễm Uyển đi Uông gia. Trúc Lan ở nhà đợi tin tức.
Tuyết Mai về kinh không có việc gì nên thường tới bầu bạn với mẹ, vừa lúc hôm nay thị cũng ở đây. Thấy mẹ thỉnh thoảng lại nhìn về phía cửa thì an ủi:
- Đứa nhỏ chưa thể chào đời ngay được, mẹ đừng có lo lắng quá.
- Mẹ rất lo lắng, không biết là giấc mơ của mẹ có chính xác hay không. Sáng nay mẹ còn nói với đại tẩu của con là Ngọc Lộ sinh con. Ai u có một con hổ nhỏ nhảy vào lòng ngực mẹ rồi lập tức biến thành một đứa bé mập mạp, mới vừa nói chuyện với đại tẩu con xong thì Ngọc Lộ liền chuyển dạ.
Tuyết Mai cười:
- Vậy là chắt ngoại đến gặp mẹ đầu tiên đấy.
Triệu Thị nói tiếp:
- Ngọc Lộ là người có phúc, giấc mơ này của mẹ rất chuẩn.
Trúc Lan cũng cảm thấy rất thần kỳ, khi tỉnh dậy đã lập tức kể cho Thư Nhân. Giấc mơ này rõ mồn một, khi tỉnh dậy vẫn còn nhớ kỹ:
- Nếu thật sự là một thằng c* mập mạp thì mẹ cũng sẽ hào phóng một lần, cho các con mỗi đứa một món trang sức.
Tô Huyên vui vẻ nói:
- Trong tay mẹ đều là bảo bối, chúng ta cũng được thơm lây từ Ngọc Lộ rồi.
Tuyết Mai nhìn con dâu, trong mắt chất chứa ý cười. Cuối năm ngoái con dâu có thai, ở quê nhà tâm trạng thoải mái nên có thai rồi. Bởi vì con dâu mang thai nên năm nay thị và tướng công không đi, ở nhà chờ đứa bé được sinh ra.
Thời gian trôi qua rất nhanh, nhoáng cái đã là buổi chiều.
Uông gia
Ngọc Lộ không phải là thai đầu lòng, lần này đã có kinh nghiệm nên không hoảng loạn. Chẳng qua đứa nhỏ này vẫn chưa muốn ra ngoài.
Ở bên ngoài, Đào thị đang trông mong nhìn vào phòng sinh. Trong lòng nhắc đi nhắc lại phải là con trai. Lý thị thỉnh thoảng lại nhìn đồng hồ:
- Đã hơn ba canh giờ rồi.
Nhiễm Uyển rất bình tĩnh:
- Tiểu muội mang thai ổn định, bà mụ có kinh nghiệm cũng nói không sao nên mẹ đừng lo lắng.
Lý thị nghe con dâu nói vậy cũng bình tĩnh lại. Cảm giác khi con dâu và con gái sinh sản rất khác, vì ngại con dâu ở bên cạnh nên thị chỉ có thể dán chặt mắt vào phòng sinh.
Lại một lúc sau, Ngọc Lộ đã lén mắng đứa trẻ trong bụng nhiều lần, cuối cùng đứa trẻ cũng đã ra, giọng cực kỳ lớn. Tiếng khóc vang dội đến mức mọi người trong viện đều có thể nghe được. Bà tử vội vàng bế đứa bé ra, cười đến mức lộ hết nếp nhăn trên mặt:
- Tiểu công tử nặng hơn ba cân. Chúc mừng lão phu nhân, chúc mừng lão phu nhân.
Chân cẳng Uông lão phu nhân vô cùng nhanh nhẹn, không cần có người đỡ mà tự đến xem đứa trẻ:
- Tốt lắm, tốt lắm.
Đào thị cười đến mức miệng sắp kéo đến mang tai:
- Đứa nhỏ Ngọc Lộ thật sự có phúc.
Lý thị yên lòng, vội đi thăm con gái, biết con gái không sao, mệt quá nên đã ngủ mới đi xem đứa nhỏ. Đứa nhỏ này trông rất giống con gái, sau đó đi theo bà tử vào phòng sinh.
Nhiễm Uyển nghĩ thầm muội muội đúng là rất may mắn, đã sinh hai đứa con trai rồi thì không ai ở Uông gia này dám chọc vào muội muội cả.
Trúc Lan biết tin tức, bèn nói:
- Giấc mơ này của ta đúng là chuẩn thật.
Thanh Tuyết: - Tiểu công tử và lão phu nhân có duyên, thân cận với người đấy!
Trúc Lan cũng nghĩ như vậy, dù có là người không mê tín thì lần này cô cũng phải mê tín. Cô nói:
- Ta phải đi chọn quà tặng cẩn thận mới được. Đi, đi nhà kho xem thôi.
Thanh Tuyết cười: - Vâng.
Uông gia lại có thêm một bé trai, Uông Úy vô cùng huênh hoang, chuẩn bị tổ chức yến tiệc, thậm chí còn vì thế mà cố ý viết sớ xin phép. Không còn cách nào, bây giờ mọi người đều tiết kiệm, Uông gia không muốn bị Ngự sử bắt được nhược điểm nên đã nhờ Uông lão gia tự mình gia mặt, quang minh chính đại tổ chức tiệc rượu cho đứa trẻ mới được sinh ra. Con cháu Uông gia thưa thớt, làm lớn như vậy nhưng từ Hoàng Thượng đến quan viên đều hiểu được.
Mà tin đồn nữ nhi Chu gia vượng phu lại càng lan rộng hơn, có người tin, có người còn cố tình lan truyền, tên tuổi quá nổi bật cũng không tốt bởi sẽ bị người khác chú ý đến.
Hoàng cung
Chu Thư Nhân phát hiện Thái Tử đã nhìn trộm mình vài lần, anh có chút không hiểu:
- Vì sao Thái Tử luôn nhìn thần? Không biết hôm nay thần đã làm sai ở đâu sao?