Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Vì sao Chu Thư Nhân lại huênh hoang tới vậy, bởi vì anh biết có khiêm tốn cũng vô ích thôi. Chi bằng huênh hoang một chút, vừa hay tiếp thêm tự tin cho Nhị phòng để Nhị phòng của Chu gia không bị phớt lờ nữa.
*
Xương Nghĩa ở Lễ Bộ nhận được lời chúc mừng bèn vung tay lên nói:
- Ta đã bao tửu lầu rồi, hôm nay ta mời!
Xương Nghĩa vẫn luôn là người hào phóng, hôm nay lại là dịp vui, cho dù không thích Xương Nghĩa cũng phải hòa chung không khí vui mừng nên mọi người đều nhận lời.
Liễu đại nhân đợi các đồng liêu rời đi bèn nói:
- Đúng là không ngờ, ngài đọc sách lao lực như vậy mà lại sinh được một đứa con trai có khiếu học hành.
Ông ấy không quá bất ngờ khi Minh Thụy đỗ tú tài, bất ngờ vì Minh Thụy đứng đầu bảng cơ.
Xương Nghĩa khẽ hừ, nói:
- Con trai ta giống cha ta đấy.
Con trai của hắn không chịu thua ai, lúc con trai đi thi tú tài, biết bao nhiêu người lén nói thi trượt, bảo rằng con trai giống hắn làm hắn vẫn luôn nhẫn nhịn. Rõ ràng thành tích của con trai không hề kém cỏi, mà có vài người cứ như bị mù, thành kiến đối với hắn lây sang con trai của hắn, hồi còn chưa có thành tích đã có không ít người cười chê ở sau lưng hắn. Bây giờ bị vả cho sưng mặt, hả giận thật sự!
Liễu đại nhân hỏi: - Minh Thụy có tính thi tiếp không?
Xương Nghĩa lắc đầu, nói:
- Chờ thêm vài năm rồi thi. Minh Thụy còn trẻ, cứ chờ chứ không vội gì.
Cha từng nói với hắn rằng không riêng gì Minh Thụy mà đám Minh Gia sau này cũng không thi tú tài sớm. Bởi vì huynh đệ bọn họ còn trẻ, cha bảo tài nguyên của Hầu phủ rất nhiều, huynh đệ bọn họ có nhiều cơ hội hơn lứa Minh Thụy cho nên không cần nóng nảy.
Liễu đại nhân nhướng mày hỏi:
- Là ý của Hầu gia hả?
Xương Nghĩa: - Ngài đoán đúng rồi.
Liễu đại nhân cười:
- Liễu gia bọn ta thì không cần phải rầu chuyện này. Chẹp chẹp, đôi khi xuất hiện lớp lớp con cháu tài ba cũng đau đầu thật.
Xương Nghĩa: - Hừ, ngài ghen tị thì có.
Liễu đại nhân đang ghen tị thật, nhưng ông ấy nói thật lòng. Tại nguyên chỉ có bấy nhiêu, mu bàn tay là thịt, lòng bàn tay vẫn là thịt, Chu hầu gia cũng ở thế khó.
Minh Thụy thi đỗ đầu bảng, Chu hầu phủ nổi bần bật. Đồng thời, đề tài Chu gia có thể xuất hiện Trạng nguyên hay không lại bị lôi ra.
Trúc Lan nghe Đào thị nói đến chuyện này thì hết biết nói:
- Sao lại lôi ra nữa rồi?
Đào thị: - Ai bảo nhà tỷ toàn đỗ Bảng Nhãn, cha chồng của muội còn bảo đợi Minh Thụy trở về sẽ trả bài Minh Thụy nữa đó!
Trúc Lan còn không hiểu nữa mới lạ, Uông lão gia cũng rất tò mò. Cô nói:
- Đôi khi vận may rất quan trọng đấy.
Minh Vân chỉ thiếu vận may, năm đó đúng là tiếc thật.
Đào thị sực nhớ lại Chu Minh Vân, vội vàng nói sang chuyện khác:
- Ngọc Lộ sắp sinh rồi, muội mời luôn đại phu đến phủ ở.
Trúc Lan nói: - Nhờ muội lo dùm vậy.
Cô nghĩ đến cháu ngoại Khương Mâu, cháu ngoại cũng hạ sinh rồi - là một đứa con gái. Giang gia không có gì không hài lòng, đường nhiên là có cũng không dám nói không hài lòng. Mặc dù hơi tiếc vì không phải là con trai, nhưng hai vợ chồng còn trẻ nên trước nở hoa sau kết quả không đến nỗi nào.
Đào thị cười híp cả mắt, nói:
- Muội sẵn lòng lo lắng mấy chuyện kiểu này thêm vài lần nữa.
Trúc Lan: “...”
Không cần biết cái thai này có phải con trai hay không, cô phải nói với cháu gái dưỡng lại vài năm rồi mới sinh tiếp. Bây giờ Ngọc Lộ còn nhỏ tuổi, cơ thể dễ hồi phục, nhưng trẻ tuổi mà cứ sinh nở liên tiếp cũng dễ ảnh hưởng đến sức khỏe, chờ đến khi có tuổi sẽ già nhanh hơn. Chi bằng cứ điều dưỡng cơ thể thật tốt.
Nhiệt độ ngoài trời ấm lên, lần này Uông Úy không tháp tùng Công Bộ đến Đông Bắc mà chờ đứa trẻ chào đời. Ngọc Lộ còn chưa hạ sinh thì Minh Thụy đã về đến Kinh Thành rồi, cùng cả nhà Tuyết Mai.
Trúc Lan thấy Minh Thụy thì rất đau lòng, nói:
- Gầy quá, sao lại gầy đi nhiều thế?
Minh Thụy không nói cho nhà biết hắn đổ bệnh trong lúc dự thi, áp lực nặng nề, hắn mang bệnh đi thi, thi xong vẫn chưa khỏi bệnh. Cho tới khi có thành tích mới dần khá hơn, hắn nói:
- Cháu không quen ăn thức ăn bên ngoài, nên mới gầy đi.
Trúc Lan là ai chứ, cô cóc tin lời cháu trai nói. Sau khi suy nghĩ cẩn thận, sóng mũi cô lại cay cay. Nói:
- Cháu không biết thương bản thân gì cả, mấy năm nay thiệt thòi rồi.
Minh Thụy nhoẻn miệng cười, nói:
- Bà nội, những gì cháu bỏ ra đã được đền đáp, bà nội phải mừng cho cháu.
Trúc Lan dụi nước mắt, nói:
- Bà nội mừng cho cháu.
Triệu thị khóc thầm nãy giờ, mấy ngày trước đó vui vẻ vì con trai thi đỗ hạng nhất bao nhiêu thì bây giờ trong lòng khó chịu bấy nhiêu. Con trai một lòng muốn gánh vác cả Nhị phòng, thị hiểu những năm qua con trai học hành vất vả nhường nào. Âu cũng là vì Nhị phòng cả.
Minh Thụy vội vàng lau nước mắt cho mẹ, nói:
- Mẹ ơi, con về rồi thì mẹ nên vui mới phải. Con nhớ đồ ăn mẹ nấu quá, mẹ làm cho con một bàn đồ ăn được không?
Triệu thị chẳng buồn khóc nữa, thị đứng dậy nói:
- Được, được. Mẹ sẽ tự tay nấu cơm cho con.
Trúc Lan kéo cháu trai ngồi xuống, hỏi:
- Về nhà phải nghỉ ngơi hẳn hoi, không được lo cái gì hết. Nghe không?
Bản thân Minh Thụy cũng mỏi mệt rồi, hắn muốn thả lỏng và thư giãn. Hắn đáp:
- Vâng ạ, cháu nghe lời nội.
- Ừ, vậy mới đúng. Cháu về rồi thì hẹn Lâm Tình nhiều vào, từ hồi cháu đi, Lâm Tình chỉ ước ngày ngày có thể lên chùa Hộ Quốc cầu phúc cho cháu thôi đó, bà già này thấy mà đứt ruột.
Minh Thụy cảm động trong lòng, nói: - Cháu hiểu mà.
Trúc Lan vỗ tay cháu trai, nói:
- Ở đời khó tìm được người chân thành, cháu may mắn gặp được một ngày hết lòng với cháu. Cháu cũng phải đối xử đàng hoàng với người ta đó.
Cô muốn giúp Lâm Tình. Cháu trai của cô nên cô hiểu lắm, phải bảo cháu trai không được lơ là người bên cạnh mình.
Minh Thụy: - Cháu làm bà nội lo lắng rồi.
- Vậy sau này cháu đừng để bà nội lo lắng nữa.
- Vâng ạ.
Minh Thụy ăn đồ ăn do chính tay mẹ nấu, hắn không nghỉ ngơi mà soạn quà cáp mang về ra và đích thân mang đến Lâm phủ. Từ Lâm phủ về, hắn lại đi đến Lễ Bộ. Minh Thụy canh giờ đến đây, hắn đứng ở cửa chờ để quan viên Lễ Bộ tan làm đều có thể nhìn thấy hắn.
Xương Nghĩa thấy con trai thì kích động thôi rồi, Minh Thụy đứng thẳng người gọi:
- Cha, con về rồi ạ.
Xương Nghĩa đang bước nhanh nhẹn bỗng nhiên chậm lại, hai mắt đỏ lên. Vì hắn mà con trai phải đi tranh hạng đầu bảng, vì hắn mà hôm nay con trai đi đến Lễ Bộ. Con trai thường người cha này, hắn không tham gia khoa cử, học vấn thấp, toàn là những điểm yếu khiến hắn bị công kích thôi. Thằng bé nhớ hết trong lòng, chỉ chờ hôm nay.
Liễu đại nhân híp mắt, nghĩ đến con trai của mình, không có đứa nào trong hai đứa con trai thương ông ấy cả, nhất là thằng út làm ông ấy tức muốn chết!
Xương Nghĩa ôm con trai, nói: - Gầy rồi.
Hai mắt Minh Thụy sáng ngời, đáp:
- Cha, con đến đón cha về.
Xương Nghĩa đau lòng, cũng hơi nghẹn lòng. Hắn nói:
- Ừ ừ, chúng ta thuận đường đi đón ông nội con luôn. Ông nội mà thấy con sẽ vui lắm đây, con chưa về Kinh Thành là ông nội đã khoe con hiểu chuyện khắp nơi rồi. Gặp ai cũng khen con thôi.
Minh Thụy ngạc nhiên: - Thật sao?
- Không lẽ cha lại lừa con? Ông nội của con tự hào về con lắm đấy.
Nụ cười nơi khóe môi Minh Thụy không tài nào giấu đi được, hắn nói:
- Cha, chúng ta đến Hộ Bộ nào.
- Ừ, ừ.
Hai cha con rời đi rồi, quan viên Lễ Bộ vẫn đưa mắt nhìn nhau. Toàn là những người lăn lộn trên chốn quan trường, làm sao không hiểu. Hâm mộ làm sao, chẳng biết Chu gia dạy con kiểu gì, nếu con cái của mình mà bao che mình như vậy thì bảo bọn họ làm gì bọn họ cũng sẵn lòng làm, đáng tiếc… bây giờ chỉ muốn về nhà lấy roi ra.
Liễu đại nhân nghe tiếng bàn tán mà nhoẻn miệng cười, rồi lại mừng cho Xương Nghĩa. Sau này không ai dám nói gì Xương Nghĩa nữa, muốn nói thì cũng được thôi, ít nhất con trai của họ phải giỏi hơn Minh Thụy.
-
Trên xe ngựa, Minh Thụy hỏi:
- Cha, chúng ta qua đó có khi nào ông nội đã về nhà trước không?
- Không đâu. Dạo này Hộ Bộ nhiều việc, mấy ngày gần đây ông nội của con toàn về trễ thôi.
Minh Thụy yên tâm, lại hỏi:
- Cha, ông nội bận chuyện gì thế?