Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1567: Khoe Khoang

Trước Tiếp

Mới đó mà đã bước sang năm mới, Chu hầu phủ ăn Tết rất xôm tụ. Bọn trẻ ở các phòng lần lượt trưởng thành, mỗi nhánh càng ngày càng tươi tốt và Chu gia cũng sắp lớn lên thành một cây cao bóng cả.

Mùng một Tết, từng phòng đến chúc Tết. Minh Vân đã có một trai một gái, Minh Đằng cũng sắp đón đứa con đầu lòng nên nhân khẩu của Đại phòng là đông đúc nhất. Đến lượt Nhị phòng, Trúc Lan nói với Triệu thị:

- Năm nay Nhị phòng các con cũng sắp có thêm nhân khẩu rồi.

Triệu thị hớn hở ra mặt, cưới con dâu vào nhà rồi thì cháu trai và cháu gái chẳng còn xa nữa. Thị nói:

- Con dâu nôn nao có thể cưới dâu vào cửa càng sớm càng tốt.

Thị rất hài lòng về con dâu, thị thương Lâm Tình ở chỗ trong mắt nàng ấy chỉ có con trai.

Minh Thụy hiếm khi đỏ mặt, hắn xoắn mấy đầu ngón tay lại. Hắn cũng có chờ mong cuộc sống sau khi thành thân.

Lúc Tứ phòng lên chúc Tết, Trúc Lan hơi thổn thức. Cô cho Ngọc Nghi mấy cái bao lì xì, luôn miệng nói:

- Hai vợ chồng Lão Tứ xa nhà nhiều năm, mấy năm vừa qua thê tử Lão Tứ có về đây được một lần, còn Lão Tứ thì chưa về lần nào cả, không có đủ mặt.

Chu lão đại và Nhị đệ đưa mắt nhìn nhau, biết mẹ đang nhớ Tứ đệ. Tính ra Tứ đệ cũng không dễ dàng gì, làm quan xa không được triệu hồi về kinh thì đâu có về nhà được.

Chu Thư Nhân nắm tay vợ, nói:

- Chờ Lão Tứ đỡ bận đi rồi bảo nó về một chuyến.

Trúc Lan: - Thôi, nó ở xa quá.

Ngọc Nghi cúi đầu, cũng lâu rồi nàng ấy không gặp cha mẹ nên nàng ấy nhớ cha mẹ lắm.

Ngũ phòng lên chúc Tết, Trúc Lan cười nói:

- Bà nội không mong gì hơn, chỉ hy vọng Ngọc Văn có thể vận động nhiều hơn.

Ngọc Văn thấy ai cũng đang nhìn mình, bèn nói:

- Bà nội, cháu sẽ cố gắng hết sức ạ.

Trúc Lan rất hâm mộ Ngọc Văn, cô bé này không thích vận động, nhưng ăn mãi không mập, thể trạng được di truyền từ Tô Huyên.

Xương Trung vẫn chưa thành thân, bước lên chúc Tết một mình:

- Con trai chúc cha mẹ sống lâu trăm tuổi.

Ngoài mặt Trúc Lan vui vẻ, nhưng trong lòng hơi chua xót. Cô và Chu Thư Nhân đã có tuổi rồi, không biết bọn họ còn có thể sống thêm được bao nhiêu năm. Nghĩ vậy, cô lại muốn nhìn thấy con trai thành thân sớm hơn. Cô suy đi nghĩ lại, cuối cùng gạt đi.

Mấy ngày Tết trôi qua thật chóng vánh. Mặc dù triều đình dời ngày thi chọn tú tài lại, nhưng Minh Thụy vẫn về quê theo kế hoạch. Triệu thị không tiễn con trai ra khỏi cổng thành, chỉ tiễn đến cửa phủ thôi. Trúc Lan hỏi:

- Con không tiễn Minh Thụy là muốn để Lâm Tình tự mình tiễn Minh Thụy à?

Triệu thị gật đầu, cười nói:

- Ngọc Điệp có nói với con nên con không đi nữa, để cho hai đứa nó từ từ tâm sự đi ạ.

Tình cảm giữa thị và tướng công rất tốt, thị cũng không phải là loại mẹ chồng cay nghiệt, hiển nhiên hy vọng cuộc sống sau hôn nhân của con trai được hòa hợp và mỹ mãn, tình cảm vun đắp trong quá trình chung sống mà hiếm khi có dịp ở riêng với nhau nên thị không muốn quấy rầy.

Trúc Lan: - Con là đứa suy nghĩ tinh tế, mẹ còn lo lắng con và Lâm Tình khó ở chung, bây giờ hình như mẹ lo lắng thừa thãi quá, con cũng là một người mẹ chồng tốt hiếm có.

Triệu thị cười cong mắt, nói:

- Con cũng học từ mẹ cả thôi, mẹ dạy con rất nhiều điều, mà hồi xưa con lại không biết điều, để mẹ phải lo.

- Qua cả rồi con.

 

Cổng thành

Lâm Tình nhìn thấy xe ngựa của Chu hầu phủ thì nhanh nhẹn xuống xe ngựa. Minh Thụy nhìn thấy Lâm Tình cũng vội vàng nhảy xuống, nói:

- Trời lạnh muốn chết, sao muội lại đến đây?

- Muội… muội lo… À, muội bảo phòng bếp làm điểm tâm mà huynh thích ăn nay, huynh mang theo ăn dọc được nha.

Lâm Tình nói tiếp:

- Bây giờ trời lạnh nên đường trơn lắm, huynh đừng đi gấp, cái gì cũng phải chú ý an toàn trên hết, đi đường đừng tự hành xác mình.

Minh Thụy không nói gì cả, vẫn luôn lẳng lặng lắng nghe Lâm Tình dặn dò. Trong lòng cảm thấy ấm áp, thấy lỗ tai Lâm Tình bị lạnh tới mức đỏ hết cả lên, hắn bèn duỗi tay kéo chiếc mũ trên áo choàng lên cho nàng ấy, nói:

- Ta nhớ hết rồi, nhớ chờ ta về!

Mặt Lâm Tình đỏ ửng, lúc hoàn hồn thì xe ngựa của Chu hầu phủ đã rời đi. Nàng ấy xoay người hỏi nha hoàn:

- Nãy em có nghe được không?

Ánh mắt nha hoàn nhuộm ý cười, nói:

- Nghe được ạ, Tam công tử bảo là tiểu thư nhớ chờ ngài ấy trở về!

Lâm Tình kích động reo lên:

- Nói vậy thiệt hả, nói vậy thiệt hả?

Minh Thụy trở về là sẽ chọn ngày cưới nàng ấy, nàng ấy biết rõ không dễ gì bước vào tim của Minh Thụy, nhưng nàng ấy tin chắc chân thành có thể nhận lại chân thành, nàng ấy tin chắc sớm hay muộn gì cũng sưởi ấm được Minh Thụy. Tan chảy thật rồi!

  -

Minh Thụy rời đi trước, sau đó là Minh Vân. Minh Vân cần chuẩn bị nhiều thứ hơn, vì hắn phải ở lại thảo nguyên một thời gian dài.

Lý thị dồn hết sự chú ý vào Minh Vân, sợ Minh Vân ra thảo nguyên chịu cực. Lưu Kinh bị thương ở thảo nguyên, ký ức ấy vẫn còn rất mới trong Lý thị nên thị hết sức lo lắng cho sự an toàn của con trai.

Trúc Lan đến Đại phòng, hỏi:

- Đã soạn xong hết chưa?

Lý thị đưa danh sách cho mẹ chồng, đáp:

- Đây là danh sách đã lên xong. Mẹ, mẹ xem còn thiếu gì không?

Trúc Lan xem kỹ, hiếm khi Lý thị cẩn thận như vậy, đến cả kim chỉ cũng chuẩn bị rất nhiều, cô nói:

- Mẹ thấy không thiếu gì cả.

Lý thị cất danh sách vào, nói:

- Mẹ ơi, Nhiễm Uyển muốn đi theo.

Trúc Lan: - Minh Vân nói sao?

Lý thị dìu mẹ chồng ngồi xuống, đáp:

- Minh Vân không chịu, hai đứa trẻ còn nhỏ mà.

- Mẹ rất mừng vì Nhiễm Uyển không ngại gian khó đi theo, Nhiễm Uyển là đứa tốt tính, nhưng trong chuyện này mẹ chồng như con đừng có xen vào, để Minh Vân tự giải quyết đi.

Dù sao mẹ chồng cũng không phải mẹ ruột.

Lý thị không ngốc, thị nói:

- Con chỉ nói cho mẹ biết thôi, chứ con không có xen vào. Nhiễm Uyển có nói với con rằng mong con có thể khuyên nhủ, nhưng con không nói để khỏi phải khó xử ạ.

Trúc Lan thân thiết gõ nhẹ lên trán thê tử Lão Đại, nói:

- Rất giỏi, khôn khéo rồi đó.

- Con dâu đã từng tuổi này rồi, còn chưa khôn khéo nữa tức là khờ thật.

Cuối cùng Nhiễm Uyển không đi theo Minh Vân, hắn đã hạ quyết tâm thì rất khó thay đổi. Hắn không di chuyển cùng đội ngũ vận chuyển hành lý, mà ngụy trang rồi mới rời đi. Hết cách, Chu hầu phủ đang ở nơi đầu sóng ngọn gió nên cứ cẩn thận là không lệch đi đâu được.

Minh Vân đi rồi, đám Minh Huy cũng không dám quậy phá. Minh Huy bị đánh khiến mấy đứa nhỏ rút ra được bài học nhớ đời.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, Minh Thụy thi đỗ tú tài, giành vị trí đầu bảng, không uổng công Minh Thụy mài giũa nhiều năm. Dòng họ Chu thị cũng nổi bần bật đợt này, có 20 người dự thi, 12 người đỗ tú tài, đủ thấy đám trẻ của dòng họ Chu thị năm nay rất có tài năng. Đây là những mầm non tương lai của dòng họ Chu thị, ngày sau những đứa trẻ này sẽ chở che cho dòng họ Chu thị.

Khi thành tích được gửi đến Kinh Thành, trong thư hồi âm Chu Thư Nhân gửi kèm nội quy dòng họ. Nội quy cực kỳ nghiêm khắc, có khoảng hơn 100 điều. Chu Thư Nhân và Trúc Lan viết ra hết tất cả những gì mình có thể nghĩ ra, có thể so với hình pháp. Trong đó còn có cả những sắp xếp cho trẻ mồ côi trong tộc, hòng đảm bảo cuộc sống cho bọn chúng.

Trong buổi chầu triều, Chu Thư Nhân không thèm để ý cái mặt bí xị của Ôn lão đại nhân. Ai đến chúc mừng anh cũng cười xòa, thậm chí còn ra sức khoe khoang:

- Thằng bé Minh Thụy đó từ nhỏ đã không cần ai lo toan, nó thi được hạng nhất ta cũng không bất ngờ lắm. Ha ha, con cháu đúng là rất phấn đấu.

Ôn lão đại nhân: “!!!”

Giận thật, con cháu nhà mình đông đảo, năm nay cũng có đứa đỗ tú tài, nhưng chẳng có đứa nào đỗ hạng đầu cả.

Thích đại nhân hờ hững nói:

- Coi Chu hầu gia khoe khoang kìa, cứ như là muốn cho tất cả mọi người đều biết vậy đó. Cũng chỉ là một tú tài quèn thôi mà!

Phải chi giọng điệu bớt cay cú hơn thì sẽ có sức thuyết phục hơn đó!

Chu Thư Nhân thính tai lắm, nói:

- Thích đại nhân nói vậy chắc là đại nhân rất tự tin vào cháu trai của mình nhỉ. Thế thì bản hầu sẽ chờ cháu trai của đại nhân đỗ đầu, bản hầu xin chúc mừng trước nhé.

Thích đại nhân: “...”

Hạng nhất Kinh Thành dễ thi lắm sao?

Ông ta nhìn vẻ mất tự nhiên trên mặt các đồng liêu, trong lòng bực tức: sao lỗ tai Chu Thư Nhân thính vậy?

Trước Tiếp