Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Minh Vân và Lưu Tụng hẹn nhau trong một quán trà ở Kinh Thành, Lưu Tụng mở lời:
- Ngươi chẳng có thành ý gì cả, ngươi sắp đi thảo nguyên mà không cho ai hay hết.
- Đừng nói cứ như chúng ta có tình cảm sâu sắc lắm vậy. Ta đoán được thúc sắp đi nơi nào, thúc lại không đoán ra được ta sắp đi nơi nào thì chỉ có thể trách bản thân thúc thôi.
Lưu Tụng nghẹn họng, nói:
- Rồi, rồi, ta không đoán được, nhưng ngươi nghĩ gì mà lại đến thảo nguyên vậy?
Thảo nguyên phức tạp nhường nào, y biết rất rõ. Y thật sự khá bất ngờ vì Chu Minh Vân sẽ đi thảo nguyên. Cháu trai cả của Chu hầu phủ, cần gì tranh đua như vậy. Có trời mới biết lúc lệnh thuyên chuyển được ban xuống, cả Hàn Lâm Viện đều chấn động.
Minh Vân cũng ngạc nhiên khi ông nội thay đổi kế hoạch, nhưng hắn không sợ khổ. Hắn nghĩ ông nội nói phải, ông nội ở thế bị ràng buộc ở Kinh Thành, Ngô Minh thúc có thể dạy hắn nhiều điều hơn, mà hắn cũng muốn đi theo Ngô Minh thúc để tạo dựng sự nghiệp của riêng mình. Hắn cần học rất nhiều thứ từ Ngô Minh thúc. Hắn nhớ lại lời ông nội nói. Ông nội bảo rằng hắn sống êm đềm quá, phải đi tôi luyện nhiều hơn.
Lưu Tụng thấy Chu Minh Vân chỉ cười, biết chắc sẽ không hỏi được điều gì. Bèn nói:
- Chừng nào thì ngươi lên đường?
Minh Vân: - Năm sau.
Lưu Tụng trợn trắng mắt, ngày cụ thể cũng không nói là đang đề phòng y đấy à. Y nói:
- Ta lên đường vào ngày mười tám tháng Giêng.
Minh Vân: - Ồ.
Lưu Tụng: “...”
Minh Vân cười, cầm tách trà lên nói:
- Ta xin lấy trà thay rượu, chúc thúc tiền đồ như gấm.
Lưu Tụng cười cong đôi mắt, y cũng là người có khát vọng. Y đáp: - Cảm ơn.
Minh Vân không ngồi ở quán trà quá lâu, mối quan hệ giữa hắn và Lưu Tụng còn chưa tới mức đàm luận thật lâu với nhau, hắn ngồi một lúc là đi. Lúc hắn ngồi trên xe ngựa, liếc mắt một cái đã thấy tiểu thúc và Tứ hoàng tử. Hai người họ đang mua sắm trên đường, mua rất nhiều đồ rồi. Ánh mắt Minh Vân dừng lại trên người Lư Gia Thanh, cho đến khi không nhìn thấy đám người tiểu thúc nữa bèn buông rèm xe ngựa xuống.
Điểm đếm thứ hai của Minh Vân là cửa hàng trang sức. Hắn đi lấy quà Tết đã đặt sẵn cho thê tử và con gái, rồi mua cho con trai món đồ chơi mà nó yêu thích xong mới với nhà.
Minh Vân về phủ đi gặp ông nội trước:
- Uông đại nhân về rồi ạ?
- Về rồi, Lưu Tụng hẹn cháu chi vậy?
Minh Vân ngồi xuống đối diện ông nội, nói:
- Hỏi cháu vì sao lại đi thảo nguyên.
Chu Thư Nhân ra hiệu cho cháu trai ăn điểm tâm:
- Mới ra lò đấy.
Minh Vân hơi đói bụng thật, hắn cầm điểm tâm lên ăn.
Chu Thư Nhân mới nói:
- Lưu Tụng cũng không đến nỗi nào, chẳng qua trời định Lưu gia không thể an phận. Cháu cũng biết kết cục của nhà ngoại Lương vương và Sở vương rồi, bây giờ Hoàng thượng chỉ đang kiềm chế, chứ chưa thật sự ra tay, một khi ra tay thì dòng họ Lưu thị không tài nào thoát khỏi phận suy tàn.
Minh Vân nuốt điểm tâm trong miệng xuống, uống mấy hớp trà rồi đáp:
- Hoàng thượng không hề nể nang dòng họ Ôn thị rồi, lẽ ra bọn họ nên ý thức được. Giả mù để rồi hứng chịu hậu quả, chỉ thấy tiếc cho Lưu Tụng thôi.
Chu Thư Nhân đung đưa cái ghế bập bênh, nói:
- Ông nội của cháu ít nể ai lắm, nhưng ông nội lại rất khâm phục ông ngoại của Tế vương. Tề vương được tiêu dao như ngày hôm nay mà Trần gia không hề tan tác âu cũng là nhờ công lao của Trần lão gia cả.
Minh Vân: - Ông nội, cháu trai xin ghi nhớ những lời ông nội dạy bảo. Nhất định sẽ che chở Chu gia chúng ta truyền từ đời này sang đời khác.
Chu Thư Nhân nói “tốt", rồi lại nói tiếp:
- Cháu ra tới thảo nguyên phải thật khiêm nhường. Cháu mà học được một nửa bản lĩnh của Ngô Minh thì đủ cho cháu dùng cả đời.
Minh Vân: - Cháu sẽ ra sức học hỏi từ Ngô thúc thúc ạ.
- Ừ, nguy hiểm và cơ hội tồn tại song song ở thảo nguyên. Cháu đi đến đâu cũng phải có người theo cùng, cháu nhớ chú ý an toàn, bình an mới có tương lai vô hạn, ông nội không muốn nghe chuyện tương tự như chuyện của đệ đệ cháu đâu. Một lần là đủ rồi, trái tim của ông nội không thể chịu nổi.
Minh Vân nghiêm túc đáp:
- Ông nội, cháu sẽ bảo vệ bản thân. Tuyệt đối không mắc phải sai lầm như Minh Đằng.
- Ừ.
Hôm sau Chu Thư Nhân không gặp ai cả, anh và vợ ngồi xe ngựa đến thôn trang. Hồ Hạ tới công cốc, Xương Nghĩa cười nói:
- Ngài tới không đúng lúc rồi.
Hồ Hạ: - Muốn đến từ hôm qua rồi ấy chứ, mà trong nhà có việc đột xuất nên hoãn lại.
Xương Nghĩa hỏi: - Vụ gì vậy?
Hồ Hạ xấu hổ. Con gái của ông ấy giống tính nương tử, sau khi lấy chồng cũng là một người hiếu thắng. Bởi vì Lưu Phong không nạp thiếu, con gái để ý việc này nên khi mẹ chồng của con gái nạp thiếp cho con rể thì hôm qua ỏm tỏi hết cả lên.
Xương Nghĩa híp mắt nói:
- Tính ra mấy năm nay ngài toàn đợi qua Tết mới tới chúc tết mà, năm nay lại tới trước Tết là vì chuyện hôm qua sao?
Hồ Hạ ủ rũ, nói:
- Ngài cũng biết ta không muốn gả con gái cho nhà quyền quý hơn mình, nhưng ta không chống lại được, cuối cùng vẫn phải gả đi, nhà cao cửa rộng đâu có dễ sống. Haiz, là lỗi của ta. Năm xưa quyết tâm một chút thì đã không có cớ sự như hôm nay.
Xưng Nghĩa bĩu môi, nói:
- Ngài bị nương tử của ngài chi phối mọi chuyện thì có.
Hồ Hạ lúng túng. Ông ấy cũng sợ con gái, haiz… con cái đều là của nợ.
Xương Nghĩa đã hiểu mục đích Hồ Hạ đến đây, hắn nói:
- Hôm qua om sòm, hôm nay ngài lại tới chơi, chẹp chẹp, muốn lôi Hầu phủ bọn ta ra chống lưng à!
- E hèm, ta cũng không muốn tiếp tục lùm xùm, mong sao sui gia có thể nhường nhịn một chút, yên ổn ăn Tết.
Xương Nghĩa trợn mắt khinh bỉ, nói:
- Đường là do chính mình chọn, có quỳ cũng phải lết cho hết đường. Sau này sẽ còn om sòm hơn nữa đấy!
Hồ Hạ thở dài. Ông ấy hiểu chứ, hối hận làm sao… nhưng hối hận cũng đã muộn rồi.
Xương Nghĩa cũng không nói thêm gì nữa. Mấy năm qua Hồ Hạ không làm phiền Hầu phủ, vả lại nhà sui gia như Hồ Hạ không đến nỗi nào. Điều duy nhất không hài hòa là mối quan hệ mẹ chồng - nàng dâu.
Thôn trang
Trúc Lan về tới thôn trang của mình mới nói:
- Coi như em đã chứng kiến được sự chú ý của hoàng thất dành cho anh rồi.
Chu Thư Nhân tằng hắng một tiếng, trên đường ra khỏi Kinh Thành không có chỗ nào ẩn nấp, đành phải công khai đi theo anh, rồi đi theo một mạch cho tới thôn trang không rời nửa bước.
Chu Thư Nhân: - Sứ thần các nước đang tìm hiểu về anh, khiến hoàng thất cảnh giác lắm.
- Ừ, đi thôi. Không nói nữa, chúng ta đi hái rau nào.
Bỗng nhiên cô muốn tự mình hái ra, Chu Thư Nhân cũng hiếm có dịp được nghỉ ngơi nên hai người thống nhất xong là đi luôn. Vào nhà kính, Trúc Lan nói:
- Mấy năm nay Lão Đại vất vả quá, chuyện trong nhà đều do một tay nó lo.
- Ừ, sau này giao lại Hầu phủ cho nó chúng ta cũng yên tâm.
Bởi vì Tết đến nên đã hái nông sản trong nhà kính một lần rồi, không còn lại nhiều. Nhà kính Chu gia được Chu lão đại mạnh tay chi bạc và bỏ hết tâm huyết vào, sản lượng rất cao.
Trúc Lan nói: - Sang năm dòng họ Chu thị có rất nhiều người tham gia khoa cử. Khương Đốc gửi thư tới nói đám trẻ đợt này là những đứa có năng khiếu nhất đó.
Chu Thư Nhân thả ớt trong tay vào rổ, nói:
- Bảng tên năm nay có khi bị cả dòng họ chiếm hết cũng nên.
- Một gia tộc mà, dòng họ Chu thị đầu tư mỗi năm, cá nhân không tài nào so sánh được, dòng họ Chu thị dần dần trở thành một gia tộc lớn nên nội quy của dòng họ cũng cần được cứng rắn hơn.
Chu Thư Nhân: - Minh Thành gửi thư tới nói rằng y cũng có ý này, y muốn chuẩn hóa nội quy của dòng họ. Mặc dù mấy năm qua có bổ sung khá nhiều nhưng vẫn còn lỗ hổng, để dòng họ được trường tồn thì anh sẽ đích thân đề ra nội quy của dòng họ. Chừng đó em nhớ giúp anh.
- Ô-cê.
Sau đó cả hai tập trung hái rau, tới lúc sắc trời nhá nhem mới khởi hành quay về Kinh Thành. Trên đường vào kinh có không ít xe ngựa, hầu như toàn là thương đội tới lui. Tính ra cũng khá trùng hợp, xe ngựa đằng trước bị hỏng lại là xe của Triệu Bột vào kinh. Triệu Bột đang bàn bạc với thương đội nọ để mượn xe ngựa, cho nên bị tắc đường. Chu Thư Nhân nghe Cẩn Ngôn báo lại tin tức dò la được cũng không có ý định xuống xe ngựa, hôm nay gặp gỡ đúng là nằm ngoài dự kiến.
Triệu Bột sai khuân hành lý lên xe ngựa của thương đội, cuối cùng xe ngựa của Hầu phủ cũng đi qua trước. Có người trong thương đội nhận ra là xe ngựa của phủ Chu hầu gia, bèn nói:
- Là xe ngựa của Chu hầu phủ!
Triệu Bột nghe xong ngơ ngác nhìn theo bóng chiếc xe ngựa, thất thần hồi lâu!