Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1565: Chết Rồi

Trước Tiếp

Bởi vì Trúc Lan nhắc nhở nên Chu Thư Nhân thật sự tới tìm Tứ cữu hỏi thăm, nào ngờ Vinh Dụ Đãng nghe xong hai mắt sáng rực lên. Chu Thư Nhân cảm thấy dường như anh vừa gợi ý cho Tứ cữu rồi!

Chẳng mấy chốc Kinh Thành đã tràn ngập không khí năm mới, quanh năm suốt tháng chỉ trông cho mau tới Tết. Đường phố thưa người bán hàng rong và người đi đường hơn, mặc dù tất cả đều rất háo hức nhưng cũng không tài nào chống lại cái lạnh.

Trúc Lan và Lão Đại trò chuyện với nhau:

- Hôm qua Thái hậu có truyền lời, Thái hậu bảo rằng cô nhi viện đang được thực hiện rất tốt, sắp đến Tết rồi, Thái hậu muốn mấy đứa cô nhi cũng được ăn Tết nên có tặng quà Tết cho bọn chúng. 100 cân thịt, 200 cân bột mì trắng và 200 con cá. Mong sao trên mâm cơm Tết năm nay có cá, năm nào cũng dư dả. Đồng thời hy vọng bọn trẻ có thể ăn sủi cảo nhân thịt.

Chu lão đại: - Mẹ, ý của mẹ là nhà chúng ta cũng nên quyên ít quà Tết đúng không ạ?

Trúc Lan gật đầu:

- Ừ, cô nhi viện công được xây dựng dưới tên Thái Hậu, bà ấy đi đầu, mẹ lại là người phụ trách nên theo lý thuyết nhà ta phải quyên góp một mớ. Đừng nhiều hơn Thái hậu là được.

Chu lão đại tính toán trong đầu, nói:

- Vậy quyên góp 50 cân thịt ba rọi, 100 cân gạo, 50 con gà nha, gà hầm thành canh bồi bổ cho bọn trẻ.

Trúc Lan gật gù, nói:

- Được đó, 50 cân thịt ba rọi có thể thắng được rất nhiều mỡ. Trong bụng bọn trẻ không thiếu gì ngoài chất béo.

Thật ra bọn trẻ ở cô nhi viện rất biết sống, cuộc sống của bọn chúng còn khá hơn cả những đứa trẻ trong thôn. Hằng ngày được học tập tri thức, có 2 bữa cơm, tuy chỉ là no lưng lưng, nhưng như vậy đã là ghê gớm lắm rồi. Về phần vì sao chỉ no lưng lưng, là do bước vào mùa đông, số lượng trẻ con ở cô nhi viện vượt qua 1.000 trẻ, lương thực có bấy nhiêu đó mà trẻ con lại quá nhiều nên mỗi ngày phải ăn ít đi một chút.

Trúc Lan lại hỏi:

- Minh Huy có thể xuống giường rồi à?

Khóe môi Chu lão đại ngậm ý cười, đáp:

- Rồi ạ, tiểu tử đó hồi phục rất nhanh.

- Lần này cho nó một bài học nhớ đời, để nó biết con cũng ở thế khó.

Chu lão đại xụ mặt, nói:

- Cũng không phải là con ở thế khó, mà là Hầu phủ ở thế khó ấy chứ. Kinh Thành có biết bao nhiêu người đang dòm ngó Hầu phủ của chúng ta kìa!

Trúc Lan khẽ thở dài. Đúng vậy, đều đang dòm ngó Hầu phủ. Cho nên Hầu phủ không thể mắc sai lầm!

Thời gian dần trôi, trước thềm năm mới thật sự xảy ra một chuyện. Diêu Triết Dư chết rồi. Không sai, Diêu Triết Dư không chống chọi nổi mà chết trong ngày trời đông giá rét rồi.

Trúc Lan vẫn chưa hoàn hồn, hỏi:

- Cứ như vậy mà đi ư?

Chu Thư Nhân nhướng mày, hỏi:

- Bất ngờ lắm sao? Người sớm hay muộn gì cũng phải về cõi vĩnh hằng mà.

- Không phải, anh biết em muốn nói gì mà.

Chu Thư Nhân: - Anh cho rằng mỗi người đều là vai chính, vả lại Diêu Triết Dư qua đời lại tốt cho con của hắn ta.

Diêu Triết Dư không chết, con của hắn ta chỉ có thể sống dưới cái bóng mang tên Diêu Triết Dư.

Trúc Lan vẫn hơi bàng hoàng, nhưng vẫn tán thành lời Chu Thư Nhân nói. Mỗi người đều là vai chính, cuộc đời của mỗi con người sẽ là quyển sách của riêng mình nên cô cũng bớt rối rắm về cái chết của Diêu Triết Dư.

Chu Thư Nhân vuốt râu, nói:

- Anh hỏi Tứ cữu, ổng bảo ổng không có hạ độc. Mặc dù cũng có ý định này, nhưng ý của ổng là chừng nào ổng chết ổng mới dẫn Diêu Triết Dư theo chứ không phải hạ độc cho Diêu Triết Dư chết trước. Tứ cữu thích Diêu Triết Dư sống trong đau khổ hơn.

Trúc Lan: - Hay thật, đúng là cái nết của ông cụ. Mấy năm nay cứ theo dõi Diêu Triết Dư rất sát sao để chứng kiến Diêu Triết Dư đau đớn, ông cụ thật sự không nỡ để Diêu Triết Dư chết.

Chu Thư Nhân: - Thế lại càng thú vị hơn. Diêu Triết Dư không dám tự sát, tức là thật sự bị bệnh? Hay là trúng độc đây?

Trúc Lan chỉ lên trời, hỏi: - Có khi nào là…

- Không đâu. Lúc Thái Thượng Hoàng thoái vị đã đẩy Diêu Triết Dư vào cảnh không có đường lui rồi, không cần phải làm điều thừa thãi nữa.

Trúc Lan mở to hai mắt, nói:

- Vậy là còn một người nữa muốn Diêu Triết Dư chết.

Chu Thư Nhân: - Ý em là Thẩm huyện chúa sao?

- Thẩm huyện chúa có lý do làm như vậy mà. Vì con trai, vì bản thân mình thì thà làm quả phụ vẫn tốt hơn để Diêu Triết Dư sống.

Chu Thư Nhân tặc lưỡi, nói:

- Để mai anh tiến cung hỏi Hoàng thượng thử xem, chắc chắn Hoàng thượng biết.

Thật vậy, Hoàng thượng còn biết rõ là đằng khác. Cho dù Diêu Triết Dư không thể làm nên trò trống gì thì ngài cũng sẽ quan sát Diêu Triết Dư chặt chẽ.

Hoàng thượng cười trong bất lực, nói:

- Chu hầu gia lại tò mò chuyện này khiến trẫm bất ngờ quá.

Chu Thư Nhân không hề che giấu, nói:

- Thần nghi ngờ là Tứ cữu, bởi vì Tứ cữu có động cơ. Tứ cữu bảo là không có mới làm thần tò mò. Thần có gặp Diêu Triết Dư mấy lần, thấy sức khỏe của hắn ta không tới nỗi nào mà.

Hoàng thượng sửng sốt, đúng là ông cụ có động cơ thật. Diêu Triết Dư là người thừa kế trực hệ của dòng họ Diêu thị, ngài nói:

- Diêu Triết Dư thật sự qua đời vì bệnh, nguồn cơn của căn bệnh này có liên quan đến Thẩm huyện chúa.

Chu Thư Nhân: - Quả nhiên là vậy. Trong lòng người làm mẹ, con cái mới quan trọng nhất.

Suy cho cùng sự tồn tại của người cha như Diêu Triết Dư chỉ ảnh hưởng xấu đến con trai thôi, chi bằng chết đi. Song, Chu Thư Nhân vẫn hơi thổn thức.

Hoàng thượng liên tưởng đến Hoàng hậu. Hoàng hậu biết rõ tuổi thọ của mình không dài, toàn bộ suy nghĩ đều dồn hết vào bọn trẻ và một lòng muốn trải sẵn đường cho chung.

Chu Thư Nhân lại hỏi:

- Thế Thẩm huyện chúa thì sao?

Hoàng thượng xoay nhẹ tràng hạt, nói:

- Thẩm hầu gia phò tá phụ hoàng, một mực trung thành và tận tâm, trong lòng phụ hoàng vẫn luôn ghi nhớ, chuyện này sẽ không có ai nhắc đến nữa.

Chu Thư Nhân nhướng mày, năm xưa bởi vì muốn chèn ép thế lực của Thẩm gia nên mới ban hôn. Sau khi bị thâu tóm quyền lực thì Thẩm gia cực kỳ an phận, Thái Thượng Hoàng và Hoàng thượng luôn nhớ ưu điểm của Thẩm gia thành ra mọi chuyện được giải quyết êm đẹp.

 

Tối đó, Trúc Lan nghe xong bèn nói:

- Thẩm huyện chúa dám ra tay âu cũng là do biết chắc sẽ được Thẩm gia che chở.

Chu Thư Nhân: - Ừ.

Trúc Lan hỏi nhỏ:

- Anh nói thử xem, Diêu Triết Dư rất thông minh làm sao lại không biết là Thẩm huyện chúa ra tay?

- Chắc là biết chứ, nhưng đối với hắn ta, chết là giải thoát, hắn ta ý thức được mình chết hoàn toàn có lợi cho con trai. Thế là hắn ta phối hợp, đến cuối cùng mới chết vì bệnh đó.

Trúc Lan thở dài thườn thượt, nói:

- Không nói về Diêu Triết Dư nữa, ngày mai anh được nghỉ ngơi rồi nhỉ?

Chu Thư Nhân cười nói:

- Đúng vậy. Quanh năm suốt tháng chỉ chờ tới Tết, nghỉ Tết mới được nghỉ ngơi ra trò.

Tang lễ của Diêu Triết Dư cực kỳ đơn sơ. Thời gian sẽ làm người ta quên đi nhiều điều, thời gian dần trôi, thật sự không có bao nhiêu người ở Kinh Thành để ý đến Diêu Triết Dư nữa, an táng cũng rất thầm lặng.

  -

Chu hầu phủ bắt đầu trang trí cho năm mới. Những ngày Chu Thư Nhân được nghỉ, người tới thăm viếng không ít. Uông Cự trở thành khách quen khiến Chu Thư Nhân chán chả buồn nói:

- Hay thật, ngài không ở nhà của mình mà ngày ngày chạy tới nhà ta báo tin làm gì!

Uông Cự bê đĩa đựng trái cây, nói:

- Chu hầu phủ có nhiều đồ ăn ngon. Xem quả này đi, ta hâm mộ lắm. Quả nhiên có con trai thật tuyệt!

Chu Thư Nhân mỉm cười:

- Hâm mộ cũng vô ích thôi.

Uông Cự: - Ông cụ chê ta phiền, bây giờ toàn bộ sự chú ý của ông cụ đều dồn hết lên người bé con. Ta chẳng còn chỗ đứng trong lòng ông cụ nữa.

Chu Thư Nhân trầm mặc, nói:

- Tính ra ta cũng rất ít khi gặp mặt đứa cháu ngoại này của ta.

Lần nào Ngọc Lộ cũng về một mình. Hết cách! Trời quá lạnh giá, sợ đứa trẻ không chịu nổi rồi đổ bệnh. Thằng bé là xinh ngoan yêu của Uông phủ, Ngọc Lộ làm mẹ cũng không dám bế ra ngoài.

Uông Cự: - Ngài đến thăm cha ta, sẵn thăm đứa trẻ luôn đi. Chắc cha ta sẽ mừng lắm đây.

Giọng điệu cực kỳ cay cú. Trong lòng cha của ông ấy, Chu Thư Nhân còn giống con trai ruột hơn. Nhà có thứ gì tốt là lại mang tới cho Chu Thư Nhân.   

Trước Tiếp