Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Quay về chủ viện, Trúc Lan thay quần áo bình thường vừa uống trà vừa nói:
- Ban nãy anh lừa Minh Huy đúng không, thời gian lâu như vậy Ôn gia chỉ biết quan sát Chu phủ, nhưng Lục công tử này khá thú vị đó, cậu ta quan sát Minh Huy. Lòng dạ thâm thật!
Chu Thư Nhân nhận chén trà vợ đưa qua, nói:
- Dọa Minh Huy đó.
Anh dừng lại rồi nói:
- Con thứ do thiếp thất sinh ra khó lộ diện, Minh Huy và Minh Thụy chính là cơ hội để cậu ta lộ diện, tính tình đúng là kiên nhẫn, lần này Ôn lục nhận được cơ hội bản thân muốn rồi.
Trúc Lan: - Đúng lúc mượn trận đòn của Minh Huy, để mấy đứa trẻ trong nhà nhớ lâu hơn.
Chu Thư Nhân khẽ nói:
- Minh Thụy không chăm nom đệ đệ, mấy đứa khác thì yểm trợ cho Minh Huy. Bọn chúng đều phải bị phạt.
- Vậy hôm nay em bảo phòng bếp làm thêm vài món ngon.
Chu Thư Nhân vui vẻ:
- Được, làm nhiều một tí cho bọn chúng được ăn một bữa ngon trước.
Sau khi tan học về, mấy người Minh Thụy biết chuyện đã xảy ra, Minh Thụy liền dẫn theo các đệ đệ đến nhận phạt, Minh Thụy nhận sai:
- Cháu trai không chăm sóc tốt đệ đệ, đều là lỗi của cháu.
Chu Thư Nhân biết Minh Thụy bận, không thể bỏ sót việc học, còn phải lo lắng chuyện của cô nhi viện, nhưng sai chính là sai:
- Cháu thật sự có sai.
Mấy ngày nay, Minh Thụy lơ là các đệ đệ mới để cho Minh Huy có cơ hội trốn học. Lần này Minh Huy giả bệnh trốn học nhất định là kết quả của việc đã thử thăm dò mấy lần.
Mấy người Minh Gia:
- Chúng cháu cũng có lỗi ạ.
Chu Thư Nhân hừm một tiếng, mấy người Minh Gia rụt cổ, bọn nó, bọn nó hỗ trợ cho Minh Huy trốn học.
Vẻ mặt Chu Thư Nhân nghiêm khắc, nói:
- Các cháu có lòng tốt bênh vực Minh Huy, vậy có từng nghĩ nếu có ngày Minh Huy xảy ra chuyện ở bên ngoài, các cháu chính là đồng lõa, cả đời các cháu có thể thanh thản sao?
Mấy người Minh Gia càng cúi đầu thấp hơn, bọn họ nghĩ một lát đã thấy sợ.
Trúc Lan bước vào, thấy một đám chim cút rụt cổ thì bật cười:
- Hôm nay bà nội bảo phòng bếp làm mấy món các cháu thích, hôm nay không tiết kiệm. Vui không?
Mấy người Minh Thụy: “...”
Không, bọn họ không vui.
Mấy người Xương Nghĩa rời khỏi nha môn, sau khi nghe xong, xương Nghĩa xấu hổ, vội đi thăm Minh Huy. Sau đó nhận lỗi với đại ca:
- Đều là lỗi của đệ đệ, nếu không phải đệ đệ dẫn Minh Huy đến rạp hát, Minh Huy sẽ không nhịn được mà trốn học đi xem, đều là lỗi của đệ đệ.
Chu lão đại giận xong rồi, hắn cũng đau lòng lắm. Vì Minh Huy trông giống mẹ nên hắn rất thương đứa con trai này, hắn mệt mỏi nói:
- Nhị đệ, ta biết Minh Huy đã cứu Minh Thụy, nên đệ đối đãi với Minh Huy như con trai ruột, Minh Huy muốn bạc cho bạc rồi năm lần bảy lượt đưa quà cho Minh Huy. Ta cũng biết tâm tư của đứa nhỏ này không muốn làm quan, ta bằng lòng để nó sống tự do, dù sao nó cũng có ca ca chống lưng, nhưng nó còn nhỏ.
Xương Nghĩa vội nhận lỗi:
- Phải phải, đều là lỗi của đệ đệ, đệ đệ nuông chiều quá, sau này nhất định sẽ không như vậy nữa. Đại ca, huynh muốn giận thì cứ giận ta. Đều do ta nuông chiều.
Đúng như đại ca nói, đúng là vì biết tâm tư của Minh Huy, cha cũng không nghiêm khắc kỳ vọng vào Minh Huy, hắn mới dám nuông chiều. Chứ không có cho hắn tám cái lá gan hắn cũng chẳng dám!
Xương Trí tiếp lời:
- Lát nữa đệ sẽ răn dạy Minh Gia, mấy đứa Minh Gia đều lanh trí. Đệ không tin bọn nó không biết.
Xương Nghĩa: - Đúng, còn có Minh Thụy. Làm ca ca kiểu gì!
Minh Huy: “...”
Huynh đệ bọn họ bây giờ không một ai có thể trốn thoát.
Kết quả cuối cùng, ngoại trừ Minh Vân và Minh Đằng, tất cả cháu trai đều bị phạt, thảm cho đến tận ngày cuối năm.
Buổi lâm triều hôm sau, Ôn lão đại nhân nhìn xung quanh, kết quả không thấy Chu Thư Nhân, lại phải nghẹn ở trong lòng. Lúc hạ triều mặt lầm lì đen như đít nồi.
Ôn lão đại nhân chặn Khâu Duyên lại, hỏi:
- Sao Thượng thư đại nhân của các ngài không lên triều?
Khâu Duyên căng thẳng quá, ông ta không biết Thượng thư lại chọc Lão đại nhân chỗ nào bèn cẩn thận trả lời:
- Gần đây hộ bộ không bận, hôm qua Thượng thư đại nhân xin nghỉ phép nên mấy hôm nay không cần lên triều.
Ôn lão đại nhân: “!!!”
Nhất định là Chu Thư Nhân cố ý!
Chu Thư Nhân bị oan, anh thật sự không cố ý. Hôm qua anh nói với Thái Thượng Hoàng chuyện tuyết trên đường trơn, suýt chút đã bị ngã trên đường vào chầu. Sau đó Thái Thượng Hoàng đã nói chuyện không quan trọng thì có thể xin nghỉ phép không lên triều, Chu Thư Nhân thấy thang không lên thì có lỗi với chính mình, ai lại muốn dậy sớm vào mùa đông chứ, anh liền nhanh chóng đi xin phép. Thật sự không phải vì trốn Ôn lão đại nhân, anh mắng người chưa từng thua. Dù sao người ấm ức cuối cùng cũng không phải anh.
Ngày tháng trôi qua rất nhanh, mùa đông năm nay lạnh, nhiệt độ hạ xuống rất thấp, mức nhiệt thấp nhất từ khi Trúc Lan đến cổ đại. Điều duy nhất đáng mừng là cả nước không có thêm trận tuyết lớn nào.
Thời gian thấm thoắt, vị Tết cũng càng ngày càng rõ, Lý thị rất bận, bận rộn mua sắm đồ Tết. Đám người Triệu thị bận không kém gì, gia sản tích góp từng chút cũng đầy. Tết nhất phải chuẩn bị đồ Tết cho đám người quản sự bên dưới. Người bận nhất chính là Tô Huyên, cuối năm Tô Huyên phải tuần tra một vòng. Mỗi lần ra ngoài đều sẽ mang về không ít sổ sách.
Trúc Lan trái lại rất nhàn hạ, mỗi ngày đều đọc sách, làm đồ thủ công, cuộc sống trôi qua cực kỳ thoải mái.
Tô Huyên bước vào mang theo hơi lạnh: - Mẹ.
Trúc Lan: - Hôm nay về sớm nhỉ, kiểm kê xong rồi à?
Tô Huyên đứng bên chậu than hơ người một lát mới ngồi bên cạnh mẹ chồng:
- Cơ bản đã xong rồi ạ, mấy ngày nay con mệt chết luôn.
Trúc Lan: - Con còn nói muốn rèn Ngọc Văn, xem xem, bản thân con còn không bỏ được.
Tô Huyên cười gượng một tiếng, thị nói rất mạnh miệng nhưng đến lúc rèn con gái thật thì lại mềm lòng, ai bảo quá ít con cái, đều là của báu của thị:
- Mẹ, mẹ đoán hôm nay con nhìn thấy ai?
Trúc Lan không đoán được:
- Con nói thẳng ra đi.
Tô Huyên: - Thẩm Di Nhạc, Thẩm huyện chúa.
- Không phải Thẩm huyện chúa rất ít khi ra ngoài sao?
Từ khi Diêu Triết Dư tin phật, nghe nói Thẩm huyện chúa cũng tin, ngoại trừ lễ Phật, hai vợ chồng rất ít khi ra ngoài khiến người ta từng nghĩ rằng Diêu Triết Dư sắp xuất gia!
Tô Huyên thở dài:
- Hôm nay vừa thấy mà dọa con giật cả mình, con và Thẩm huyện chúa như cách cả thế hệ vậy. Cả người Thẩm huyện chúa mặc bộ quần áo tối màu, trên đầu không có chút trang sức nào mà cứ lầm lầm lì lì.
Trúc Lan cũng cảm khái:
- Nam sợ đi nhầm đường, nữ sợ cưới nhầm chồng.
Ở cổ đại, vợ chồng chính là một thể, tuy có thể ly hôn, nhưng có mấy người thật sự ly hôn chứ. Mà Diêu Triết Dư và Thẩm huyện chúa càng không thể ly hôn, bọn họ được ban hôn.
Đôi tay lấy trái cây của Tô Huyên ngập ngừng một lát, nói:
- Hôm nay con thấy thần sắc Thẩm Di Nhạc tiều tụy, cũng không biết đã xảy ra chuyện gì rồi.
Trúc Lan không quan tâm Diêu Triết Dư, nghe xong cô cũng không tò mò. Nhưng mà, Chu Thư Nhân vừa từ nha môn về, cô vẫn kể, Chu Thư Nhân nói:
- Đúng là anh có biết một vài tin tức.
- Chuyện gì?
Chu Thư Nhân chầm chậm thay quần áo, nói:
- Diêu Triết Dư bị bệnh rồi, vừa vào đông là bệnh luôn, bệnh mãi không ngớt, cứ ngắt quãng ngắt quãng.
Trúc Lan: - … Làm sao anh biết rõ như vậy?
Chu Thư Nhân chớp chớp mắt:
- Trương Cảnh Hoành nói đó, còn có Tứ cữu cũng từng kể rồi.
Trúc Lan: “!!!”
Quên mất, Diêu Triết Dư còn sống, lòng Tứ cữu vẫn còn nút thắt, hẳn là Tứ cữu cũng sợ Diêu Triết Dư không an phận cho nên vẫn luôn lo lắng quan sát.
Trúc Lan nghĩ đến một khả năng, hạ giọng nói:
- Không phải là trúng độc rồi chứ.
Cô có lý do nghi ngờ Tứ cữu cảm thấy mình lớn tuổi, muốn đưa Diêu Triết dư đi cùng. Càng nghĩ càng thấy có khả năng này!
Chu Thư Nhân thật sự không nghĩ là bị trúng độc, nhíu mày nói:
- Chắc là không phải trúng độc đâu.
Trúc Lan nói ra suy đoán của mình:
- Nút thắt trong lòng Tứ cữu là không thể xóa bỏ. Diêu Triết Dư sống, em không cảm thấy Tứ cữu sẽ cam tâm.
Chu Thư Nhân: - … Em nói cũng có lý.
Trúc Lan mở to mắt:
- Nên là trúng độc thật à?