Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tẩm cung của Thái Thượng Hoàng
Thái thượng hoàng vừa nói chuyện vừa chơi cờ với Chu Thư Nhân, thái thượng hoàng nhìn thoáng qua tiểu nhi tử đang rót trà đột nhiên nói:
- Sức khỏe của trẫm không ra khỏi cung được, trẫm muốn cho Dung Xuyên đi theo dõi nhà kính tạo giống, khanh cảm thấy thế nào?
Chu Thư Nhân đặt quân cờ trên tay xuống, đáp:
- Thần cảm thấy nên giao cho Hoàng Thượng thì tốt hơn.
Gây trồng giống tốt, công lao ngút trời, một khi có được thành tựu, ai nhận cũng không phù hợp. Đây không còn là cái gai trong tay mà là lá bùa đòi mạng.
Anh hiểu tấm lòng của thái thượng hoàng, ngài cảm thấy nếu có thành tích sẽ củng cố địa vị cho Dung Xuyên, nhưng cho dù Hoàng Thượng bỏ qua cho huynh đệ ruột, Thái tử kế vị thì sao? Tương lai ai nói trước được, con người không phải bất biến, tùy theo thời gian và hoàn cảnh, sự thay đổi của con người là nhanh nhất.
Thái thượng hoàng giương mắt:
- Trẫm…
Bỏ đi, ngài hy vọng trước khi chết có thể cho tiểu nhi tử nhiều sự bảo vệ hơn. Ngài cũng từng cẩn thận cân nhắc, nếu Chu Thư Nhân đã nói như vậy thì bỏ đi, thật ra ngài chưa hạ quyết tâm, nếu không đã chẳng lén nói trước với Chu Thư Nhân.
Đằng sau, Dung Xuyên từ từ trầm tĩnh lại, ngồi ở một bên cắn hạt dưa nghe câu được câu không, phụ hoàng đối xử với hắn rất tốt là điều hắn phải thừa nhận. Thế nhưng nhạc phụ sẽ nghĩ cho tình cảnh của hắn, phụ hoàng đứng cao hơn người,= sẽ không bao giờ suy nghĩ ở vị trí người khác.
Bên chỗ Trúc Lan, bây giờ toàn bộ suy nghĩ của Thái hậu đều ở trên người thái thượng hoàng, không đi quản chuyện khác, cho nên lúc nói chuyện sẽ không hỏi hôn sự của Xương Trung. Chỉ nói về tiểu thuyết mới ra của kinh thành gần đây. Tiểu bối như Tuyết Hàm giống với Dung Xuyên, ở một bên hầu hạ, Trúc Lan muốn đưa tay giúp, Thái Hậu đều cản lại.
Thái Hậu nghe tiếng cười của Lâm Hi, cười nói:
- Nha đầu kia chỉ thích bắt nạt đệ đệ, xem xem vui chưa kìa.
Tuyết Hàm tiếp lời:
- Trạch nhi vẫn luôn nhường Lâm Hi.
Thái Hậu tươi cười:
- Có huynh đệ vẫn tốt hơn.
Nói xong, Thái hậu tụt cảm xúc, huynh đệ à, bà ấy cũng có huynh đệ. Haiz!
Tẩm cung Chương phi, Chương phi không hề muốn gặp tẩu tẩu, tai đang nghe tẩu tẩu nói chuyện, nhưng mắt lại nhìn về tiểu hoàng tử.
Phùng thị bực mình, thị nói được một lúc mà tiểu cô chẳng có cái đáp lại nào:
- Nương nương, bọn ta cũng vì muốn tốt cho nương nương thôi.
Chương phi nhíu mày:
- Giọng ngươi quá lớn, làm ồn tiểu hoàng tử rồi.
Phùng thị hạ thấp giọng, nói:
- Nương nương, là con trai của mình mới tốt, huyết mạch không tách rời được.
Chương phi không thích đại tẩu, đại ca không thăng chức nhiều năm như vậy là nhờ công rất lớn của đại tẩu. Người năm đó đính ước là tỷ tỷ của đại tẩu, kết quả Phùng đại tiểu thư rơi xuống nước vào mùa đông, xém chút không cứu được, người thì sống nhưng sức khỏe lại suy giảm. Đại ca là trưởng tử tuyệt đối sẽ không cưới, cuối cùng lại chọn tẩu tẩu hiện tại.
Chương phi rũ mắt, lời của đại tẩu có ý của đại ca, phải nói là ý của tộc Chương thị, hoàng tử đó mà… đương nhiên có huyết mạch Chương gia thì tốt quá. Chương phi mím môi, gần đây nàng ta vẫn tránh không gặp tẩu tẩu tẩu, kết quả hôm nay lại vào cung, nàng ta hít sâu một hơi nói:
- Tẩu tử, ta rất hài lòng với hiện tại rồi.
Phùng thị: “???”
Muốn mắng người quá, lúc trước ở nhà, tiểu cô không tranh không giành, thị cảm thấy rất tốt. Nhưng tiến cung mà vẫn còn giữ cái tính này, tức thật ấy chứ!
Phùng thị nhớ ra còn một mục đích nữa, mở miệng nói:
- Cháu gái của nương nương cũng nên đính ước rồi, bên ta tìm được một nhà tốt. Nương nương giúp được không?
Chương phi quan tâm:
- Nhà nào?
- Tiểu nhi tử của Chu hầu gia.
Chương phi: “!!!”
Buổi chiều, hai vợ chồng Chu Thư Nhân hồi phủ, vừa xuống xe ngựa liền thấy quản gia đang chờ trong lo lắng. Chu Thư Nhân hỏi:
- Mặt ngươi toàn mồ hôi, xảy ra chuyện gì thế?
Quản gia vội đáp:
- Hầu gia, đại gia đang đánh Minh Huy công tử. Ngài và phu nhân mau đi xem thử.
Chu Thư Nhân cực kỳ kinh ngạc:
- Lão đại động thủ với Minh Huy ư?
Trúc Lan cũng bất ngờ:
- Chắc chắn là Minh Huy gây chuyện rắc rối gì rồi.
Chu Thư Nhân hỏi:
- Nói xem, sao Minh Huy lại chọc giận thế tử?
Ánh mắt quản gia thiếu tự tin nhưng lại không dám giấu:
- Minh Huy công tử trốn học, còn trốn học đến nhà hát, có gã sai vặt về đưa tin, thế tử biết chuyện liền đích thân đi bắt Minh Huy công tử về.
Chu Thư Nhân híp mắt:
- Có hỏi rõ là ai báo tin không?
Quản gia cúi thấp đầu hơn:
- Gã sai vặt của Ôn lục công tử ạ.
Trúc Lan nhớ lại:
- Là con của thiếp thất của đại phòng Ôn gia.
Chu Thư Nhân đã hiểu vì sao lão đại tức giận đánh Minh Huy, Minh Huy trốn học là chuyện thứ nhất, đến nhà hát là chuyện thứ hai, Ôn gia đến đưa tin mà lão đại là Chu hầu thế tử thì có khác gì đánh vào mặt của hắn và Hầu phủ đâu.
Chu Thư Nhân: - Chúng ta qua đó xem xem.
Trúc Lan thở dài:
- Hoặc là Lão đại không giận, nó giận rất đáng sợ, nếu không Lý thị đã chẳng bảo quản gia ở ngoài cửa chờ chúng ta.
Chu Thư Nhân hiểu Lão Đại, anh nói:
- Nó là Chu hầu gia tương lai, nhà bọn nó đại diện cho Hầu phủ, vốn đã đối lập với Ôn gia, lão đại giận vì Hầu phủ.
Trúc Lan không đáp lại, bước chân nhanh hơn, áp lực của Lão Đại lớn, sợ gây ra chuyện lớn sẽ làm xấu mặt Hầu phủ. Nếu chuyện của Minh Huy không phải do Ôn gia đưa tin, quả thật lão đại sẽ không giận nhiều như vậy.
Hai người đã tới đại phòng, nha hoàn và bà tử của đại phòng như gặp được cứu tinh. Minh Huy nằm sấp trong phòng, dưới đất còn có cây gậy bị gãy mà Lý thị thì sống chết ôm Chu lão đại.
Trúc Lan nghe tiếng hừ hừ của Minh Huy, nhìn lại cây gậy bị gãy, hít sâu một hơi, nói:
- Đi mời đại phu.
Hai vợ chồng lão đại lúc này mới chú ý đến ngoài cửa, Chu lão đại quay qua với vẻ mặt không thay đổi, lập tức quỳ xuống, thưa:
- Cha, mẹ.
Lý thị ôm tướng công một lúc lâu, hiện tại đã tê rần ngồi phịch xuống đất. Nghe tiếng thở nhanh của con trai liền vội vàng đứng dậy xem:
- Con trai, lát nữa đại phu tới rồi, lát nữa sẽ không đau nữa.
Chu Thư Nhân: - Con đứng lên cho ta.
Chu lão đại thấy cha không có ý trách tội hắn thì vội đứng lên, lau mạnh mặt:
- Cha, con trai không dạy tốt Minh Huy. Để nó bôi nhọ Hầu phủ.
Trên trán Minh Huy toàn là mồ hôi, hắn không dám cử động dù chỉ một chút, vừa động nhẹ mông đã đau, giọng cũng rất khàn:
- Ông nội, cháu trai biết sai rồi.
Chu Thư Nhân thương cháu trai quá, lần này Lão đại xuống tay đủ tàn nhẫn:
- Sau này không được trốn học nữa.
Minh Huy sững sờ, ông nội không giận chuyện Ôn gia gửi tin tới nhà sao?
Chu Thư Nhân ngồi xuống nhìn Minh Huy, nói:
- Cháu cứu Minh Thụy gãy chân, Ôn gia và Thích gia đều đã trả giá, cháu nên biết, nhất cử nhất động của cháu đều bị người khác quan sát. Hoàn toàn không phải là thời gian dài sẽ không sao, cháu càng phải cẩn thận hơn. Trận đòn hôm nay cũng là muốn để cháu nhớ lâu.
Minh Huy mím môi:
- Sau này cháu trai sẽ cẩn thận.
Chu Thư Nhân tiếp tục nói:
- Ông nội biết cháu là người hiểu chuyện, ông nội không lo cho cháu, tương lai của cháu thế nào, ông nội sẽ không nhúng tay vào. Nhưng ông nội không hy vọng sự bất cẩn của cháu khiến chúng ta người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh.
Minh Huy là đứa nhỏ thông minh, nhưng đôi khi cũng làm mấy trò khôn lỏi.
Sau khi đại phu đến chắc chắn có thể chuyển Minh Huy đi mới bảo gã sai vặt cẩn thận đưa đi, đại phu làm sạch rồi bôi thuốc lên, đại phu liếc mắt nhìn Thế tử, xuống tay tàn nhẫn thật:
- Vết thương của tiểu công tử cần dưỡng hơn một hai tháng.
Chu Thư Nhân không nói Lão Đại, nếu anh nói tới Lão Đại, Lão Đại sẽ mất chính kiến, anh thấy hiện tại rất tốt rồi.