Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1562: Bị Bệnh

Trước Tiếp

Buổi tối

Lúc ăn cơm, Chu Thư Nhân nói chuyện Triệu Bột tiến kinh, lại cảm khái rằng:

- Tiến kinh vẫn luôn là nguyện vọng của hắn.

- Đây cũng là nguyện vọng của tộc Triệu thị, theo lý mà nói, hắn nên tiến kinh từ sớm, năm đó anh giúp hắn thoát vụ án thuế muối đã suy xét xong tương lai của hắn. Đáng tiếc quá, tuy là chậm vài năm nhưng vẫn vào kinh được rồi.

Chu Thư Nhân bóc tôm, nói:

- Tương lai ra sao thì xem bản thân hắn thôi.

Trúc Lan nhận lấy con tôm đã bóc vỏ, cô cũng thích ăn tôm, vừa ngon vừa ngọt, cô nuốt con tôm xuống rồi nói:

- Đã làm sui với tộc Vương thị rồi, tương lai khó nói.

Hiện tại Hoàng Thượng ra hiệu mấy lần, các thế lực ở hậu cung im lặng, vậy cũng gần như là áng binh bất động, tất cả đều đang chờ.

Chu Thư Nhân ra hiệu đám nha hoàn lui xuống, nói:

- Bão tuyết ở phía nam đã kết thúc.

Trúc Lan: - Tấu chương đưa vào kinh rồi à? Thống kê ra tổn thất chưa?

Nét mặt Chu Thư Nhân ngưng trọng, nói:

- Tổn thất rất lớn, số người tử vong cũng không nhỏ, đột nhiên giảm nhiệt độ nhanh lại thêm bão tuyết, trẻ con và người già không qua khỏi rất nhiều.

Trong lòng Trúc Lan cũng khó chịu, cô bèn an ủi:

- Anh đã làm hết sức rồi, quốc gia có thể đạt được trình độ hiện tại là may nhờ anh nhiều, anh không thẹn với dân chúng, đừng tự trách.

Đến con tôm trong tay Chu Thư Nhân cũng không ăn, anh không muốn nhắc đến đề tài nghiêm trọng như vậy, nhưng nếu không nhắc tới, trong lòng anh sẽ ngột ngạt. Ở đây chỉ có vợ mới có thể hiểu anh, anh nói:

- Thiếu dược liệu, thiếu đại phu, em không biết đâu, không biết có bao nhiêu ông thầy lang lừa đảo ngoài kia.

- Haiz, đây không phải chuyện có thể thay đổi trong phút chốc, vẫn thiếu sư phụ đồng ý dạy, trước đó mấy ngày Minh Thụy mời đại phu giảng bài cho cô nhi đã tiêu một số tiền lớn để mời mà còn không sẵn lòng dạy quá nhiều thứ.

Chu Thư Nhân lấy lại tinh thần:

- Anh nghe Xương Nghĩa nói Minh Thụy đang sửa lại sách y về những bệnh đơn giản?

Trúc Lan cười đáp:

- Ừ, đã sửa được kha khá rồi.

- Đứa trẻ tốt bụng.

Chuyện này cần không ít tiền bạc, Minh Thụy có suy nghĩ của riêng mình, con cháu nhà mình xuất sắc, anh rất vui. Dù sao anh cũng là một ông nội bình thường mà!

 

Ngày hôm sau

Trúc Lan chưa ăn sáng đã đến viện của Tứ cữu, lúc thức dậy Tứ cữu thấy không thoải mái, ông cụ bị cảm lạnh nên đã mời Thái y.

Thái y đến rất nhanh, ông cụ là trưởng bối của Thái Thượng Hoàng, thái y khám hết sức cẩn thận, nói:

- Bị cảm lạnh, lại lớn tuổi nên mới bị nghiêm trọng như vậy.

Tim Trúc Lan đập mạnh, tuổi của Tứ cữu không nhỏ nữa:

- Chu thái y, ngài cứ việc kê thuốc.

Cô sợ thái y lại không dám kê đơn.

Chu thái y đã hiểu, ông cũng sợ ông cụ xảy ra chuyện thì mình không có cách nào ăn nói: - Vâng.

Trúc Lan nhìn phương thuốc thái y kê, cô có hiểu biết về thảo dược, xác nhận thái y không giảm lượng mới yên tâm. Nấu thuốc xong, ông cụ uống thuốc mới có tí sức lực.

Thái y không rời đi mà xuống dưới nghỉ ngơi, Trúc Lan hỏi:

- Tứ cữu, người còn khó chịu ở đâu không?

Vinh Dụ Đãng mím môi, chỗ nào lão cũng khó chịu, đặc biệt là tim không thoải mái nhất. Bụng của nương tử Minh Đằng càng lúc càng lớn, lòng lão cũng lo lắng hơn, ánh mắt liếc nhìn những người khác trong phòng, rồi nhắm mắt lại.

Trúc Lan: “!!!”

Nguy rồi, đến tuổi này lại ngã bệnh, tính khí ẩm ương tới rồi.

Lý thị rất bất an, thị không để sót ánh mắt mất kiên nhẫn của cữu gia: - Mẹ.

Trúc Lan giơ tay lên ra hiệu đừng nói, sau đó phất tay, ý bảo Lý thị dẫn mọi người đi ra ngoài, chỉ giữ lại một mình Minh Đằng trong phòng.

Minh Đằng nhìn nương tử bằng ánh mắt trấn an, bảo mẹ trông một chút rồi mới đi lên ngồi bên cạnh giường. Hắn cũng khó xử, ông cụ muốn bé trai, áp lực của hắn cũng lớn, không phải cứ nói sinh con trai là sẽ có thể sinh con trai được.

Trúc Lan nói: - Mọi người lui xuống rồi. Tứ cữu chẳng ăn được mấy miếng cháo, có muốn ăn thêm một chút không?

Vinh Dụ Đãng vẫn không nói gì, nhắm nghiền đôi mắt.

Trúc Lan cũng đành chịu, đứa bé là khúc mắc của ông cụ. Cô nháy mắt ra hiệu cho Minh Đằng, Minh Đằng kéo kéo tay áo của thái gia gia:

- Người cứ thế này, cháu nhìn mà đau lòng lắm.

Vinh Dụ Đãng mở mắt, nói: - Ta sợ.

Minh Đằng cứng đờ, sợ cái gì, sợ không thấy được người thừa kế hả, hắn nói:

- Thái gia gia hãy tin tưởng cháu, nhất định sẽ có con trai.

Vinh Dụ Đãng ngã bệnh nên tùy hứng, lời nói giữ lâu trong lòng cũng buột miệng nói ra:

- Sớm biết, sớm biết thế năm đó đã hủy hôn cho rồi.

Không thể nói với đứa trẻ mình nhìn nó lớn lên thì nói với người ngoài.

Trúc Lan cũng biết ông cụ không hài lòng với thân phận của Lưu Giai, biểu hiện mấy lần của Lưu Giai lại càng khiến ông cụ giận hơn. Chuyện trong phủ đúng là vẫn không giấu được ông cụ.

Minh Đằng gượng cười:

- Nếu cháu thật sự hủy hôn, không biết Thái gia gia sẽ nghĩ thế nào về cháu.

Vinh Dụ Đãng trừng mắt:

- Ngươi đủ lông đủ cánh rồi à, đừng tưởng là ta không lấy được gậy đánh ngươi.

Minh Đằng cười:

- Thái gia gia không nỡ đâu.

- Tiểu tử thối này, ngươi ra ngoài cho ta, dù sao trong lòng ngươi nương tử là quan trọng nhất, đi đi đừng ở đây chướng mắt ta.

Minh Đằng: - Đều do người nuông chiều đó, được rồi đừng giận nữa ạ. Chúng ta dưỡng bệnh cho tốt, mấy ngày nay cháu sẽ ở bên Thái gia gia không rời một tấc nào.

Vinh Dụ Đãng nghiêng đầu, cuối cùng không đuổi Minh Đằng đi nữa, đứa nhỏ thừa kế này đã chiếm lấy toàn bộ tâm huyết của lão, ngột ngạt.

Trúc Lan giơ ngón cái cho cháu trai, nói:

- Ở đây giao cho cháu, có việc thì phái người qua cho bà nội hay nhé.

- Vâng.

Trúc Lan không cho Minh Đằng tiễn ra ngoài. Cô vừa đẩy cửa ra liền thấy Nhiễm Uyển đang chờ:

- Sao cháu lại đứng đây vậy?

Nhiễm Uyển đỡ bà nội, nói:

- Mẹ chồng lo cho Lưu Giai, lại cũng lo cho bên này nên cháu ở lại chờ tin tức.

- Không sao rồi, cháu cũng quay về nghỉ ngơi đi, coi chừng lạnh đó.

- Vậy để cháu dâu đưa bà nội về trước.

- Được.

 

Mấy ngày sau đó, bệnh tình của ông cụ vẫn cứ trở đi trở lại, trong lòng ông cụ có khúc mắc, buồn rầu lâu ngày không tan, bệnh cũng chậm khỏi hơn. May mà lúc này Lưu Giai biết cái thai quan trọng, cho dù biết ông cụ không thích mình, nàng ta cũng không nghĩ nhiều, vẫn luôn dưỡng thai thật tốt.

Lúc sức khỏe Vinh lão gia tốt hơn thì Tết cũng dí đến mông, Chu Thư Nhân và Trúc Lan cùng tiến cung - là do Thái Thượng Hoàng mời.

Trúc Lan nhìn Thái Thượng Hoàng, Thái Thượng Hoàng bệnh nặng một trận đã gầy đi rất nhiều, quần áo mặc có hơi rộng, nhưng trông tinh thần lại không đến nỗi nào.

Thái Thượng Hoàng: - Ta vẫn muốn xuất cung thăm Tứ cữu, tiếc là sức khỏe không cho phép.

Chu Thư Nhân trả lời:

- Sức khỏe ông cụ đã tốt hơn, hôm nay biết thần tiến cung còn bảo thần gửi lời rằng Tứ cữu không sao và bảo Thái Thượng Hoàng không cần lo lắng.

Trong lòng Thái Thượng Hoàng hiểu rõ khúc mắc trong lòng ông cụ, ngài cũng hy vọng tộc Vinh thị có người thừa kế, nhưng ngài sẽ không nhúng tay vào chuyện của Chu Thư Nhân, ngài nói:

- Có khanh chăm sóc là trẫm yên tâm rồi.

Ngồi được một lúc, cả nhà Dung Xuyên tới. Thái Thượng Hoàng cười nói:

- Thật trùng hợp, các con cũng đến rồi.

Dung Xuyên cũng bất ngờ, vậy mà phụ hoàng lại mời nhạc phụ và nhạc mẫu. Hắn cười nói:

- Nhi thần phải nói rõ, nhi thần không biết chuyện.

Thái Thượng Hoàng vui mừng:

- Vậy đó là đúng lúc, được dịp lát nữa dùng bữa cùng nhau.

Trúc Lan liếc mắt, cô hoàn toàn hưởng ké của Chu Thư Nhân, nhìn thái độ Hoàng Thượng dành cho Chu Thư Nhân xem, muốn giữ hai vợ chồng bọn họ lại dùng bữa!

 

Hậu cung

Trong tẩm cung Hoàng Hậu, Hoàng hậu biết rõ chuyện Chu hầu gia tiến cung, lại nghe rằng cả nhà Tần vương cũng tiến cung, ánh mắt khẽ xoay vọng. Vẫn chưa nghĩ xong nên mượn cớ gì, bỗng nữ quan bước vào:

- Chương gia trình giấy tiến cung.

Hoàng Hậu tính thời gian, sau khi trầm mặc mấy giây, nói:

- Chương phi là phi vị, ngươi đi nói với Chương phi một tiếng. Cứ nói bổn cung cho phép.

Trước Tiếp