Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Mấy ngày nữa lại trôi qua, Tống Lan đưa thư của Ngô Minh đến, còn mang theo không ít thịt bò thịt dê.
Trúc Lan chưa đọc thư, hỏi:
- Con mang nhiều thịt tới quá, đã để lại cho phủ con chưa?
Thịt bò là đồ tốt, cô đã nghĩ xong bảo phòng bếp đi làm khô bò rồi.
Tống Lan cười đáp:
- Để rồi ạ, khu chăn nuôi gặp phải bầy sói, bị cắn chết kha khá nên lão gia lấy bạc mua lại không ít, thịt để ăn Tết không cần thôn trang đưa nữa.
Trúc Lan tiếc nuối:
- Khó khăn lắm mới nuôi lớn, tổn thất không nhỏ mà.
- Quả thật không nhỏ, nhưng cũng hết cách. Thảo nguyên không chỉ nhiều sói, còn có gấu nữa. Nguy hiểm lắm ạ!
Trúc Lan đồng ý gật đầu, sang năm đại tôn tử cũng phải đi thảo nguyên.
Tống Lan ngồi một lúc rồi hỏi thăm:
- Lão phu nhân, tuổi Xương Trung cũng có thể đính ước rồi, nghĩa mẫu có người nào trong lòng chưa?
Trúc Lan bỗng cảnh giác:
- Có người nói gì ở bên tai con sao?
- Lão phu nhân đoán trúng rồi, con cũng nói rồi, mấy ngày trước đường tỷ con đến thăm con, nói tới con gái của tỷ ấy rồi nhờ con đến hỏi thăm.
Trúc Lan thở phào, không phải Chương gia, lấy con gái của Tống gia cũng không tồi, gia phong tốt mà thanh danh của con gái cũng tốt. Cô nói:
- Thế ta cũng nói thẳng cho con biết, hôn sự của Xương Trung vẫn chưa gấp.
Tống Lan mỉm cười nói sang chuyện khác, âu cũng nhờ hai nhà có kết nghĩa, nghĩa mẫu mới nói thẳng, nhận được tin chuẩn rồi nên thị cũng không cần quan tâm nữa.
Lâm gia
Minh Thụy mang theo trái cây và da đến nhà, thưa:
- Lão phu nhân, mẫu thân con nhớ người thích loại trái cây này nên vừa vào kinh thành đã bảo con mang qua cho người ăn đồ tươi.
Lâm gia lão phu nhân nhìn cháu gái, ánh mắt tràn ngập ý cười. Cháu gái có sở thích giống bà ấy, có thể thấy người mẹ chồng Triệu thị này để tâm đến cháu gái chừng nào:
- Thay bà cảm ơn mẹ cháu nha.
Lâm đại nhân đứng dậy nói:
- Mẹ, con dẫn Minh Thụy đến tiền viện trước.
Lâm gia lão phu nhân cạn lời, bà ấy vẫn muốn để Minh Thụy và cháu gái ra ngoài đi dạo, con trai mở miệng rồi nên chỉ có thể nói:
- Thế được, ta sẽ bảo phòng bếp chuẩn bị đồ ăn, hôm nay mọi người cùng uống mấy chung đi.
Lâm đại nhân rất hài lòng với chàng rể tương lai này, tươi cười đáp: - Vâng.
Minh Thụy đối diện với nhạc phụ không hề căng thẳng, hắn tự tin nhạc phụ hài lòng hắn. Hôm nay Ngọc Điệp cũng đi cùng, Minh Thụy thoáng nhìn muội muội rồi mới rời đi theo nhạc phụ tương lai.
Lâm lão phu nhân đã lớn tuổi, nói một lúc, người trong phòng cũng tản đi, mẹ Lâm Tình nói:
- Tình nhi, con tiếp đãi Ngọc Điệp đi. Mẹ đi làm việc trước.
Lâm Tình kéo tay Ngọc Điệp: - Vâng.
Ngọc Điệp không lạ Lâm phủ, từ khi hai nhà đính ước, nàng ấy cũng chịu khó tới hơn, đợi lúc không còn trưởng bối nào Ngọc Điệp lập tức không giả vờ nữa:
- Đi đi, mau cho ta xem bình phong mà tỷ nói đi.
Lâm Tình vui vì vị hôn phu đến phủ, nụ cười trên mặt chưa từng tắt đi:
- Được, cho tỷ mở mang tầm mắt.
Ngọc Điệp thấy bình phong thì bất ngờ nói:
- Nhìn từ xa sống động như thật vậy, quá lợi hại rồi.
Lâm tình: - Lý bà bà rất ít khi thêu, nếu không phải sinh nhật của mẹ ta thì bà ấy sẽ không động vào kim đâu.
Ngọc Điệp muốn bảo thêu một bộ liền không nói được nữa:
- Lý bà bà chính là đại nha hoàn bồi giá của mẹ tỷ sao?
- Ừm, mẹ ta phúc hậu, Lý bà bà xuất giá, mẹ ta cho của hồi môn. Mấy năm nay có mẹ ta chiếu cố, Lý bà bà sống rất tốt nên rất cảm kích mẹ ta.
Lúc này nha hoàn tiến vào nói:
- Tiểu thư, tiểu thư Chương gia đến rồi.
Lâm Tình cau mày:
- Sao nàng ta không báo trước một tiếng?
Nha hoàn hỏi: - Tiểu thư, có gặp không ạ?
Lâm Tình không vui, nhưng lại không thể bảo Chương tiểu thư quay về. Chương gia và Lâm gia chưa tới nông nỗi này, nàng ấy nhẫn nhịn:
- Mời Chương tiểu thư qua đây đi.
Ngọc Điệp đợi nha hoàn rời đi, nói:
- E hèm, ta đã nói với tỷ là ta ghét vị Chương tiểu thư này chưa nhỉ?
Lâm Tình mở to mắt: - Chưa.
Hộ bộ
Chu Thư Nhân không hiểu sao Lão Nhị lại tới đây:
- Con tới có chuyện gì?
Xương Nghĩa thấy cha bóp vai, đứng dậy giúp cha xoa bóp:
- Cha, gần đây các sứ thần có hỏi thăm cha đó.
Chu Thư Nhân không quan tâm, hỏi:
- Hỏi thăm ta cái gì?
- Hỏi thăm công trạng của cha, có thể hỏi thăm gì là đều hỏi thăm hết.
Chu Thư Nhân nhíu mày:
- Ta tưởng rằng bọn họ hỏi thăm sở thích của ta chứ.
Xương Nghĩa mím môi:
- Cha, triều đình có cục diện hiện tại đều nhờ phần lớn vào công lao của cha. Bọn họ hỏi thăm cha có bất lợi với cha không?
Chu Thư Nhân cười khẩy, nói:
- Cha con là trọng thần, không dễ gì gây bất lợi được cho ta đâu.
Chỉ là trong lòng Xương Nghĩa không yên nên mới đến thăm cha, nhưng vừa nghĩ cũng phải, trừ phi hai nước khai chiến, nếu không chẳng ai dám động thủ với cha.
Chu Thư Nhân yên tâm với sự an toàn của mình lắm, hoàng thất bói cho anh cả hai lần đều ra định quốc an bang, anh không tin không có người thầm bảo vệ anh, liên quan đến giang sơn xã tắc… Chậc chậc, anh quá quan trọng với hoàng thất.
Chu Thư Nhân lại cảm khái, mấy đứa con trai đều ân cần:
- Tiểu đệ con đến Trân Bảo Lâu, con nghe rồi hả.
Khóe miệng Xương Nghĩa cong lên:
- Đã truyền khắp kinh thành, nói vận khí của tiểu đệ tốt.
Chu Thư Nhân vui mừng:
- Thấy nghiên mực trên bàn không, đệ đệ con mua đó.
Xương Nghĩa gượng cười, bày trí quá mức lộ liễu, nghiên mực của hộ bộ rõ ràng cũng rất tốt, một mực phải để cái của đệ đệ ra. Ông cụ muốn khoe mẽ đây mà, hắn nói:
- Tiểu đệ hiếu thuận.
Chu Thư Nhân vui mừng:
- Các con đều hiếu thuận, cha đây có mấy người các con chính là phúc khí lớn nhất.
Mũi Xương Nghĩa hơi cay, nói:
- Phải là bọn con có thể làm con trai cha là phúc của bọn con mới đúng.
Lâm phủ
Chương tiểu thư thật sự ghét Chu Ngọc Điệp muốn chết, khóe miệng cứng đờ nói:
- Chu tiểu thư nói đùa rồi, ta thật lòng muốn trở thành bạn bè với Lâm tiểu thư mà.
Ngọc Điệp không tin, cảm quan của nàng ấy dành cho Chương tiểu thư rất kém:
- Bạn bè của Chương tiểu thư ta cũng có quen biết, không nhắc cũng được.
Chương Nghiêu: “!!!”
Nàng ta thật sự rất ghét những người nói thẳng, khiến nàng ta mấy lần không biết nên nói tiếp thế nào.
Lâm Tình lấy quạt che mặt, muốn cười quá. Quả nhiên nàng ấy nói chuyện quá khéo léo, cho nên Chương tiểu thư mới không báo gì đã đến nhà, bày ra vẻ như đang quấy rầy, nhưng thực tế đã tính toán đâu vào đó rồi.
Trong lòng Chương Nghiêu không vui, không ngờ rằng Chu tiểu thư ở đây. Sớm biết thế đã chẳng đến. Bây giờ Chu Ngọc Điệp về còn không biết nói nàng ta thế nào, nàng ta càng khó đến Chu hầu phủ hơn. Nàng ta nắm chặt khăn tay muốn rơi nước mắt.
Ngọc Điệp đứng lên lùi ra sau một bước:
- Ta không có đụng gì tỷ nha, tỷ đừng có mà ăn vạ.
Lâm Tình phụt cười một tiếng, Ngọc Điệp tinh quái quá, Chương tiểu thư không nán lại nổi, cúi đầu đứng dậy:
- Ta đi về trước.
Lâm Tình cũng đứng dậy:
- Để ta tiễn tiểu thư.
Chương Nghiêu hít sâu một hơi, nén giận rời đi.
Lúc Lâm Tình quay lại, Ngọc Điệp đang ăn hạt thông:
- Muội bắt nạt người khác vui như thế sao?
- Vui chứ, người như nàng ta, tỷ đừng có khách khí, dù sao người xấu hổ cuối cùng cũng là nàng ta. Nhưng mà cũng coi như nàng ta thông minh, trực tiếp rời đi luôn.
Lâm Tình nghĩ ngợi rồi nói:
- Nàng ta luôn tới tìm tỷ, mục đích là Hầu phủ của tỷ đó.
Ngọc Điệp nhướn mày:
- Có chí lớn đó.
Trực giác của nàng ấy nói cho nàng ấy biết, người này nhìn trúng là tiểu thúc thúc. “Con trai út, cháu trai cả", tiểu thúc thúc là con trai út của ông nội nên bao nhiêu người đang dõi theo tiểu thúc.
Lúc rời khỏi nha môn, Chu Thư Nhân thấy Uông Cự thì cực kỳ bất ngờ:
- Ngài rời nha môn rồi sao không về phủ mà lại ở cổng nha môn chờ ta?
- Vì để nói cho ngài biết tin Triệu Bột được thuyên chuyển rồi, sang năm sẽ tiến kinh.
Chu Thư Nhân: “...”
Được thôi, anh chưa từng chú ý tới, vậy mà hắn lại muốn tiến kinh, cũng không tính là bất ngờ lắm.