Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Hai mắt Xương Trung nhìn chằm chằm, sau đó trợn to lên, số hắn đỏ đến vậy sao?
Không ngờ lại ra đồ thật, món này được định giá là có thể bán hơn một trăm lượng.
Tứ hoàng tử trợn tròn mắt:
- Ớ, ta chơi nhiều lần vậy rồi, đây là lần đầu tiên có món bán lại được hơn trăm lượng đấy, trước kia toàn là trên dưới năm mươi lượng thôi.
Bởi vì lời hơn trăm lượng nên vẻ mặt Xương Trung cũng hớn hở:
- May mắn, may mắn thôi.
Tứ hoàng tử gật đầu đồng ý, nhưng trong mắt vẫn tràn đầy hâm mộ:
- Lại lần nữa nhé?
Xương Trung nhìn Tứ hoàng tử, nuốt lời từ chối ngược lại vào trong: - Được ạ.
Hai ván kế tiếp sau đó, Xương Trung lại trúng một ván, món lần này có thể bán được năm mươi lượng. Hắn tính trên đường về sẽ mua quà cho cha mẹ.
Ba ván trúng hai, xác suất này là cực kỳ cao nên sau đó Xương Trung bị chú ý. Hắn vừa quay về kinh, nét kháu khỉnh trên mặt đã mất, hơn nữa vẫn luôn đi theo Ngô Minh nên tất nhiên cũng học theo vài thói quen của y, nhất thời không thể nhận ra Xương Trung là công tử nhà ai.
Chờ tới khi nhớ ra Xương Trung là ai thì tiếng bàn tán vang lên, còn Tứ hoàng tử thì bị ngó lơ hoàn toàn. Vì Tứ hoàng tử ra khỏi cung không thể để lộ thân phận nên xưa giờ luôn khiêm tốn. Bên phía nữ quyến cũng bắt đầu xôn xao, Chương Nghiêu tới đây cùng ca ca để mở mang tầm mắt, sau khi nghe những lời bàn tán thì ngẩng đầu nhìn về phía lầu hai, nói:
- Tiểu nhi tử của Chu hầu gia.
Chương công tử nghe muội muội lẩm bẩm, nói:
- Huynh vừa hỏi rồi, đúng là tiểu nhi tử nhà Chu hầu gia, nghe nói được Chu hầu cưng chiều lắm, tên của vị công tử này cũng là do Thái Thượng Hoàng đặt cho đấy.
Nếu không phải không đúng lúc thì y rất muốn đi lên gặp Chu tiểu công tử, đồng thời cũng tò mò không biết người bên cạnh Chu công tử là ai.
Tứ hoàng tử không dẫn công công theo mà dẫn theo hộ vệ, thế nên không lo bị nhận ra. Nó không để ý tới những lời bàn tán, ngược lại còn hỏi nhỏ:
- Huynh có muốn đặt nữa không?
Xương Trung đáp: - ...Không đặt nữa.
- Vậy huynh đặt giúp ta đi.
Xương Trung: - ...Được ạ.
Tứ hoàng tử nở nụ cười, sau đó đặt thêm năm ván và trúng được hai lần, xác suất này cũng không thấp, bán được tổng cộng 180 lượng, trừ tiền đặt năm lần là 50 lượng thì còn dư lại 130 lượng; trừ thêm ba lần ban đầu, Tứ hoàng tử vẫn lời được 100 lượng.
Xương Trung nhếch môi, nói:
- Chúng ta nổi bật quá rồi, để thần mời điện hạ bữa cơm nhé?
Tứ hoàng tử đáp: - Thế ta không khách sáo đâu.
Xương Trung thấy hơi xót túi tiền, rõ ràng là tính "làm thịt" hắn đây mà.
Sau khi hai người rời đi thì tiếng xôn xao trong Trân Bảo Lâu lại càng lớn hơn nữa, nói một hồi lại nói tới Chu hầu phủ, nào là Chu hầu phủ có phúc quá, từng câu từng chữ đều tỏ vẻ hâm mộ.
Chương Nghiêu siết khăn tay, kéo tay áo ca ca nói:
- Ca ca, Xương Trung công tử được đó.
Chương công tử trợn to mắt:
- Muội lớn tuổi hơn người ta đó.
Mặc dù Chu công tử có vóc dáng cao nhưng điều đó cũng không thay đổi được sự thật rằng muội muội lớn tuổi hơn Chu công tử.
Chương Nghiêu lại chẳng thèm để ý, nói:
- Lớn hơn mấy tuổi thì có làm sao, huynh không cảm thấy đây là đối tượng tốt để kết hôn à?
Xưa nay Chương công tử vẫn biết muội muội là người có dã tâm, nhưng không ngờ dã tâm lại lớn như thế. Nếu là ở quê quán thì y sẽ không quan tâm vì có chuyện gì cũng có gia tộc che chở cho, nhưng ở đây là Kinh Thành. Y khiển trách:
- Đừng nhắc tới nữa.
Xương Trung không biết mình đang bị ngấp nghé, mà dù có biết cũng chẳng thèm để ý. Ở Kinh Thành này có biết bao người nhắm trúng hắn, nhưng có cha mẹ vẫn còn nên hắn không thèm sợ.
Hôm sau được nghỉ nên Chu Thư Nhân ngủ thẳng một giấc tới gần giữa trưa mới dậy, ngủ nhiều tới độ lờ đờ.
Trúc Lan bưng trà giúp tỉnh táo đi vào, nói:
- Tỉnh táo lên nào.
Chu Thư Nhân uống trà, bảo:
- Dạo rồi bận quá nên thiếu ngủ, giờ ngủ lâu vậy nên thấy đau đầu. Hôm nay được nghỉ có ai tới tìm không?
Trúc Lan đáp: - Đúng là có, hôm nay mấy nhà vừa thuyên chuyển vào kinh tới thăm hỏi anh. Thấy anh chưa dậy nên em từ chối hết rồi.
- Không nhận quà cáp gì chứ?
- Không nhận gì cả, em kêu mang về hết rồi.
Đối với kiểu thăm hỏi này, Trúc Lan đã tập mãi thành quen.
Chu Thư Nhân đứng lên, nói:
- Sau này có tới nữa thì em không cần để ý đâu.
Trong lòng anh thấy rất phiền, từ khi Chu gia bị dồn tới nước đối đầu với Ôn gia thì người tới nương nhờ lại càng nhiều hơn.
Trúc Lan ra hiệu cho nha hoàn bưng bữa sáng vào. Chờ ăn sáng xong, Đinh quản gia đi vào báo:
- Thưa Hầu gia và phu nhân, Lưu gia truyền tin tới nói Lưu đại nhân ở thảo nguyên bị bầy sói trả thù nên bị thương rồi ạ.
Chu Thư Nhân hỏi: - Làm gì mà chọc tới bầy sói thế?
- Sắp vào mùa đông, không phải bầy sói tấn công con người vì sinh tồn là chuyện hết sức bình thường hay sao?
Không đuổi cùng giết tận nên bị trả thù cũng không có gì bất ngờ.
Chu Thư Nhân hỏi: - Bị thương có nặng không?
Đinh quản gia đáp:
- Nói đúng ra thì không nặng, nhưng lại muốn nhờ Hầu gia hỏi thăm tin tức giúp.
Chu Thư Nhân tỏ vẻ đã hiểu, Lưu gia chỉ có thể nhờ hai nhà Chu - Ninh thôi. Anh nói:
- Nếu gửi thư về được thì chắc là không nặng lắm.
Chứ nếu nặng quá thì đã không dám gửi thư về rồi.
Trúc Lan cũng nghĩ như thế, cô nói với Thanh Tuyết:
- Ngươi đi lựa một ít dược liệu để gửi đi đi.
Sau đó cô lại dặn bà tử nói cho đại phòng biết tin tức này, nếu đã không giấu được tin tức này, không bằng nói thẳng ra luôn, càng giấu giấu giếm giếm thì Lưu Giai lại càng dễ suy nghĩ vớ vẩn.
Người hầu lui xuống, Trúc Lan thì thầm:
- Lưu Giai mang thai vất vả quá.
- Có gì mà vất vả, ăn được uống được là con bé đã rất hạnh phúc rồi.
Chu Thư Nhân lại nói:
- Ngô Minh gửi thư cho anh mấy lần có nhắc tới Minh Vân, anh thấy Ngô Minh nói cũng đúng. Để Ngô Minh dẫn dắt Minh Vân vài năm sẽ giúp Minh Vân trưởng thành nhanh hơn.
Trúc Lan chần chờ:
- Không phải anh đã có tính toán từ trước cho Minh Vân rồi à?
- Kế hoạch không cản được biến hóa, ai mà ngờ Ngô Minh lại xin đi thảo nguyên đâu. Ngô Minh nói y có thể bảo vệ được cho Minh Vân.
Không phải Trúc Lan không tin tưởng Ngô Minh, vị này là "trùm" đấy:
- Nhưng Hoàng Thượng có nghĩ nhiều không?
Chu Thư Nhân trả lời:
- Quan hệ giữa hai nhà chúng ta là không tránh được, không bằng cứ thoải mái, hiện tại Hoàng Thượng còn đang tuổi tráng niên, chưa tới thời kỳ thích nghi ngờ đâu.
Mà chờ tới lúc Hoàng Thượng nghi bậy nghi bạ thì chắc anh cũng xuống mồ rồi.
Trúc Lan không hay nhúng tay vào chuyện sắp xếp cho cháu trai, cô nói:
- Vậy anh nói chuyện với Minh Vân đi.
Chu Thư Nhân than thở: - Nhà đông nghiệp lớn mà.
Đông con nhiều cháu nên nhọc lòng mãi không dứt được.
Mấy ngày sau, Lâm lão phu nhân dẫn Lâm Tình đến Hầu phủ, Trúc Lan vô cùng bất ngờ, cô hỏi:
- Lão phu nhân, đã lâu rồi bà không ra khỏi phủ, sao hôm nay lại đích thân tới đây ạ?
Lâm lão phu nhân đáp:
- Ta nghe Lâm Tình kể vài chuyện nên hôm nay mới tới đây.
Trúc Lan thấy khó hiểu, Lâm Tình đã nói gì mà khiến lão phu nhân để ý đến vậy nhỉ. Cô hỏi:
- Lão phu nhân nói đi, ta nghe.
Lâm gia lão phu nhân nói:
- Lâm Tình và mẹ con bé quen nương tử của Chương đại nhân. Tới khi Chương tiểu thư và Lâm Tình thân hơn thì nàng ta hỏi thăm rất nhiều chuyện về Hầu phủ. Ta nghe Lâm Tình kể vậy, thấy có gì đó không đúng bèn hỏi nhiều thêm vài câu. Thế nên hôm nay mới đến để nhắc nhở ngươi đấy.
Bà ấy già rồi nhưng đầu óc còn minh mẫn, cho nên mới nhắc nhở Chu gia một tiếng.
Mất một lúc Trúc Lan mới hoàn hồn, tức là nhắm trúng nhà họ hả?
Vậy thì đứa nào bị nhắm trúng đây?
Minh Gia?
Minh Huy?
Hay là Xương Trung?
Lâm lão phu nhân gừng càng già càng cay, vừa nhìn là biết Chu hầu phu nhân cũng biết Chương gia. Vậy thì tốt rồi!
Trúc Lan nói: - Ta xin cảm ơn trước về lời nhắc nhở của lão phu nhân.
- Ta chỉ cảm thấy Chương gia này mới vào kinh đã vội luồn cúi rồi, nhìn chướng mắt.
Trúc Lan cũng không thích, cô nói: - Lòng ta hiểu rõ.
Lâm gia lão phu nhân lại cười, bảo:
- Ta nghe Tình Nhi kể Minh Thụy làm rất nhiều chuyện cho cô nhi viện đúng không, con trai ta nghe thế còn khen Minh Thụy không ngớt đấy.
Hôn sự này quá tốt, con trai và lão gia cực kỳ hài lòng.
Lâm Tình đỏ mặt, đồng thời trong lòng cũng nghĩ Minh Thụy là tốt nhất.