Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Trúc Lan cân nhắc rồi nói:
- Chương gia vừa mới vào kinh nên chưa đâm sâu bén rễ, Chương phi lại chỉ là mẹ nuôi của Thất hoàng tử, mà mẹ ruột của Thất hoàng tử vẫn còn sống, đúng là Chương gia đang nằm ở thế yếu. Trong khi đó dòng họ Ninh thị nhà con là nhà ngoại của Thái Hậu, mặc dù Ninh Minh đã tách khẩu khỏi Hầu phủ nhưng vẫn là cháu trai ruột của Thái Hậu. Thật sự một đối tượng không tồi để liên hôn.
Trong mắt một số thế gia thì Ninh Minh vẫn còn giá trị thực dụng.
Tống thị nghe vậy thì trong lòng thấy rất bực bội:
- Dòng họ Ninh thị sẽ không làm sui với thế lực nào dính dáng tới hậu cung.
Tại sao con trai thị lại đính hôn sớm, là để tránh bị tính kế chứ sao nữa.
Trúc Lan nói: - Chương gia tìm người truyền lời cho Ninh hầu, đúng là sốt ruột quá rồi. Mới vào kinh thôi mà!
Giọng điệu của Tống thị mang theo chút trào phúng:
- Chương gia sốt ruột quá, vừa mới vào kinh đã mở tiệc lớn rồi, bởi vì Chương phi vừa được tấn chức nên hầu như ai cũng nể mặt tham gia cho có, thế mà Chương gia lại tự kiêu tưởng muốn liên hôn là liên hôn được à?
Trúc Lan ra hiệu cho thị uống trà cho bớt giận, nương tử của Ninh Chí Kỳ tức điên lên nên hôm nay mới đến than phiền với cô. Đến nỗi chẳng thèm giữ phong thái của trưởng bối Ninh gia. Vì Dung Xuyên mà mấy năm nay Trúc Lan và Tống thị qua lại cũng nhiều, thỉnh thoảng vị này sẽ tới đây thăm cô, tám chuyện về mấy lời đồn, hôm nay lại nói về chuyện của Ninh Minh.
Tống thị nguôi giận một chút, nói:
- Đúng là Ninh Minh đã tách khẩu nhưng không phải ai cũng có thể lợi dụng nó.
- Trong lòng thằng bé Ninh Minh này hiểu hết đấy, hơn nữa còn đang để tang nên Chương gia chỉ dám lén lút truyền lời. Con đừng giận nữa.
Quả thật Tống thị chẳng còn thấy tức giận, thị bảo:
- Haiz, con cũng sầu chuyện cưới hỏi của Ninh Minh quá.
Nói tới đây, Tống thị hơi xấu hổ. Đệ muội có tính toán gì cả hai nhà Chu - Ninh đều biết.
Trúc Lan lại không thấy có gì phải xấu hổ:
- Ninh Minh sẽ gặp được người tri kỷ có thể giúp đỡ nó thôi.
Dù sao thì đó cũng không thể là Ngọc Văn, từ nhỏ Ngọc Văn đã có lý tưởng là sống trong giàu sang rồi ăn no chờ chết, qua nhiều năm rồi mà lý tưởng đó vẫn chưa từng thay đổi, có thể thấy được ý chí con bé kiên định thế nào.
Trúc Lan hiểu rất rõ cháu gái của mình, Ngọc Văn sẽ không vì tình yêu gì đó mà từ bỏ việc hưởng thụ cuộc sống nên Ngọc Văn rất khó để thích một người. Nếu không phải Ngọc Văn không lấy chồng sẽ làm ảnh hưởng tới Ngọc Kiều thì cuộc sống lý tưởng nhất của Ngọc Văn chính là độc thân, có tiền có quyền, có người hầu kẻ hạ, sống độc thân tuyệt vời biết bao.
Lại qua mấy ngày, Xương Trung ở trong phủ chờ Tứ hoàng tử, Xương Trung ăn tôm khô ở nhà chính, nói:
- Mẹ ơi, tài nấu nướng của đại tẩu tuyệt cú mèo luôn.
Trúc Lan thò tay, lặng lẽ kéo mâm về trước mặt mình, đáp:
- Cái này là đại tẩu của con biếu mẹ.
- Mẹ à, con mới ăn có ba miếng thôi.
- Ba miếng là nhiều lắm rồi.
Lý thị quá bận nên không còn xuống bếp thường xuyên nữa, hiếm khi vào bếp làm ít tôm khô, tối hôm qua đã bị Thư Nhân ăn không ít, giờ chẳng còn bao nhiêu.
Xương Trung còn muốn ăn thêm, nói:
- Haiz, bây giờ càng ngày càng khó được ăn đồ do đại tẩu nấu.
- Đại tẩu của con đã là mẹ chồng người ta rồi, lại phải quán xuyến cả gia đình, quá bận rộn.
Xương Trung lại đưa mắt ngó, sau khi xác nhận mẹ sẽ không cho mình ăn thêm thì lau tay nói:
- Tứ hoàng tử nói sẽ dẫn con đi Trân Bảo Lâu, mẹ cho con ít bạc đi.
- Tối hôm qua con vừa vét túi cha con rồi mà, còn chưa đủ hả?
Xương Trung trợn mắt lên:
- Cha đã nói là sẽ giữ bí mật mà.
- Cha con giữ bí mật với người ngoài, nhưng giữa vợ chồng thì không có gì là bí mật cả.
Xương Trung xụ mặt, đã quen rồi, tình cảm của cha mẹ quá tốt, hắn nói:
- Mẹ ơi, mẹ không cho con bạc thật sao?
- Không cho, không có tiền để xin đâu.
Lúc Tứ hoàng tử đến Xương Trung vẫn chưa xin được bạc, hơi ủ rủ đi ra ngoài cùng Tứ hoàng tử. Tâm trạng của Tứ hoàng tử cũng không được tốt lắm, Xương Trung thấy khó hiểu bèn hỏi:
- Tứ hoàng tử không vui à?
Tứ hoàng tử nhún vai, trả lời:
- Trước khi ra cung ta có đi gặp Thái Tử đại ca.
- Hửm?
- Huynh ấy không cho ta một xu nào, còn bảo ta phải chia cho huynh ấy một nửa số tiền ta lấy được từ Trân Bảo Lâu!
Xương Trung: "..."
Hình tượng của Thái Tử ở trong lòng hắn đã sụp đổ một chút rồi.
Hoàng cung, trên mặt Chu Thư Nhân đầy vẻ mệt mỏi, Thái Tử ra hiệu bưng trà sâm lên, nói:
- Gần đây Chu hầu vất vả rồi.
- Ngày mai được nghỉ, thần có thể đánh một giấc thật ngon rồi.
Trong lòng Chu Thư Nhân thấy hâm mộ cháu gái Ngọc Văn chết đi được, anh cũng muốn được nhàn hạ suốt bốn mùa trong năm!
Hai mùa mà anh ghét nhất là mùa xuân và mùa đông, vì đây là hai mùa mà Hộ Bộ bận nhất, cũng không thích mùa hạ vì có rất nhiều chuyện ngoài ý muốn có thể xảy ra, anh thích nhất là mùa thu.
Hoàng Thượng thấy Chu Thư Nhân uống trà sâm được bưng lên, nói:
- Mấy chuyện gần đây đã giải quyết xong rồi, có thể thả lỏng một chút.
Chu Thư Nhân đặt chén trà xuống, đáp:
- Haiz, nếu có thêm ngày nghỉ thì tốt quá.
Thái Tử: "..."
Hoàng Thượng mỉm cười:
- Sau khi trẫm lên ngôi đã tăng thêm ngày cho hai đợt nghỉ rồi.
Trong lòng Chu Thư Nhân mắng thầm, mỗi một đợt nghỉ tăng thêm một ngày, tăng hai đợt tức là một năm mới tăng thêm có hai ngày. Hoàng Thượng vừa keo kiệt phi vị đối với phi tần trong hậu cung vừa keo kiệt ngày nghỉ đối với quan viên.
Còn khuya Hoàng Thượng mới chịu cho thêm ngày nghỉ, mấy năm gần đây vốn là giai đoạn có nhiều chuyện cần làm nên muốn nghỉ nhiều là chuyện không thể nào.
Thái Tử lên tiếng:
- Cô gia nghe nói Minh Thụy sắp thi tú tài đúng không?
Chu Thư Nhân nghiêm túc lại, trong giọng nói tràn đầy lo lắng:
- Vâng ạ, chỉ là thời tiết bây giờ rét buốt quá, năm nay không chỉ ở phương bắc mà phương nam cũng rất lạnh, có lẽ nhiệt độ vào tháng hai cũng sẽ không cao. Thần lo không biết cơ thể của các thí sinh có chịu lạnh nổi không.
Hoàng Thượng thật sự không chú ý tới mấy chuyện này vì trong triều có quá nhiều chuyện, cũng không nghĩ tới chuyện đổi ngày bèn nói:
- Mùa xuân năm nay cũng rất lạnh.
Thái Tử nói: - Vâng, dù tuyết đã ngừng nhưng vẫn mất rất lâu mới tan.
Hoàng Thượng nghĩ đến tuyết ở phía nam, ngài cau mày nói:
- Vậy thì đổi ngày đi, để các thí sinh tham gia kỳ thi không bị ảnh hưởng.
Chu Thư Nhân hơi sửng sốt, phải nói thế nào đây, anh thật sự không ngờ sẽ được đổi ngày thuận lợi như thế, tất cả những lời anh định nói đều nghẹn ngược vào bụng.
Trân Bảo Lâu
Tứ hoàng tử vừa vào đại sảnh đã hưng phấn, nói:
- Đây là chỗ mà ta thích tới nhất, để ta nói cho huynh biết, số ta may mắn lắm, cứ theo ta là chắc chắn sẽ thắng.
Xương Trung nghe thôi chứ chẳng tin, nhưng đúng là hắn rất ít tới nơi này bởi vì nơi này rất hao bạc, hơn nữa ở đây đông đúc nên rất ồn ào, thường thì hắn sẽ không tới.
Tứ hoàng tử quen cửa quen nẻo, đầu tiên là trò đặt cược, còn giới thiệu cho Xương Trung:
- Huynh cũng chọn một cái đi, cái này chơi vui lắm, cái duy nhất không vui là trong mười món này chỉ có một món là thật, nhưng mà cũng chẳng tốn bao nhiêu tiền, chơi cho vui thôi.
Xương Trung lặng lẽ nhìn quy tắc mười lượng một lượt chơi, vậy mà bảo là chẳng tốn bao nhiêu tiền hả?
Xương Trung không đặt giống như Tứ hoàng tử, bọn họ ngồi chờ lát nữa mở thưởng. Ở Trân Bảo Lâu không chỉ có nam nhân mà còn có rất nhiều nữ quyến, đa số là tới xem cho biết nhưng cũng có người tới để chơi. Trò đặt cược này rất được ưu thích.
Tứ hoàng tử nói:
- Sắp mở rồi, lát nữa cho huynh xem vận may của bản điện hạ.
Xương Trung không để bụng chuyện phần thưởng, hôm nay hắn chỉ đi chơi với Tứ hoàng tử thôi. Rất nhanh mười cái hộp trên bục đã được mở ra theo thứ tự, Tứ hoàng tử đặt cái số năm còn Xương Trung đặt cái số bảy, bốn cái hộp trước là mấy cái chén sứ, tới hộp thứ năm thì Tứ hoàng tử hồi hộp không thôi.
Sau đó Tứ hoàng tử bị vả mặt, bên trong chỉ là cái chén sứ từ lò gốm của người dân được bày bán khắp nơi trên đường phố bên ngoài. Vẻ mặt Tứ hoàng tử cứng đờ, vốn dĩ tuổi tác không lớn, có cảm giác mất mặt như đang đi cùng tụi bạn đồng lứa, trong thoáng chốc bầu không khí trong phòng riêng hơi áp lực.
Rất nhanh đã đến hộp số bảy, hai mắt Tứ hoàng tử nhìn chằm chằm vào nó.