Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1558: Liên Hôn

Trước Tiếp

Lâm Hi là đứa con gái độc nhất của Tần Vương, lại được Thái Thượng Hoàng và Thái Hậu nuôi dạy từ nhỏ nên cũng gặp rất nhiều đồ tốt rồi, mấy món đồ này thật sự không thu hút được con bé, cuối cùng con bé đi xem đá quý.

Chưởng quầy quan sát hành động của mấy vị tiểu thư, trong lòng hiểu rõ. Trong nhóm tiểu thư ở Kinh Thành thì mấy vị này là người có tiền!

Ngọc Kiều rất thích vòng cổ đá quý, con bé hỏi:

- Chưởng quầy, cái này giá bao nhiêu?

- Khoan đã.

Ngọc Kiều sửng sốt, ai thế nhỉ?

Con bé quay đầu lại thì thấy vài vị tiểu thư và nha hoàn đi tới. Họ vừa mới vào đây mà, Ngọc Kiều nhướng mày hỏi:

- Tỷ tỷ là ai? Không biết thứ tự trước sau à?

Chương gia tiểu thư không mở miệng, là cô nương đứng sau lên tiếng trước:

- Đây là cháu gái ruột của Chương phi.

Mấy người Ngọc Điệp: "..."

Lâm Hi không xem đá quý nữa, trong cung có hai người họ Chương, một người là Chương mỹ nhân sinh Lục hoàng tử, nhưng nhiều năm rồi vẫn không thăng vị; một người là Chương phi vừa tiến cung chưa bao lâu đã tấn chức. Mặc dù đều mang họ Chương nhưng lại không có quan hệ máu mủ gì, Chương mỹ nhân xuất thân từ một gia đình bình dân, được ở lại trong cung chỉ đơn giản là vì có ngoại hình xinh đẹp, cho dù đã sinh hoàng tử nhưng vẫn là một mỹ nhân. Còn Chương phi thì khác, vị này xuất thân từ thế gia ở phía nam, lúc tiến cung cũng chưa có chức phi tử, đến lúc Huệ phi bệnh nặng thì Chương phi mới được tấn chức để nuôi dạy Thất hoàng tử. Trong chuyện này có quan hệ rất phức tạp, Chương phi có thể vào cung cũng là hành động để xoa dịu thế tộc phía nam.

Đám người tiểu thư đã thể hiện địa vị rồi mà đối diện vẫn không có ai kinh ngạc. Không có ai sợ hãi, đến cả vẻ mặt cũng thản nhiên như cũ. Chưởng quầy lui sang một bên, quay đầu đi không muốn nhìn, những chưởng quầy cửa hàng như bọn họ gặp biết bao quyền quý rồi, tất nhiên tin tức của họ cũng rất nhanh nhạy và càng biết nên nịnh hót nhà ai.

Ngọc Điệp là tỷ tỷ nên lên tiếng trước. Nàng ấy chỉ nhìn Chương tiểu thư mà không nhìn người mở miệng nói ban nãy, nói:

- Ở đây là Kinh Thành, các vị vừa mới vào kinh thì sau này suy nghĩ kỹ trước khi nói sẽ tốt hơn đấy.

Nàng ấy tỏ vẻ như chỉ muốn tốt cho đối phương, nhưng lại giống như vừa giáng một bạt tai lên mặt Chương tiểu thư vậy.

Ngọc Điệp không để Chương tiểu thư có cơ hội mở miệng, tiếp tục nói:

- Với lại muốn kết bạn thì cũng nên mở to mắt mà nhìn, tiểu thư nên biết vật họp theo loài, đừng để sau này truyền ra tiếng xấu.

Nói xong nàng ấy còn nhìn thoáng qua mấy người bên cạnh Chương tiểu thư. Tỏ vẻ như chẳng lẽ ngươi bị mù à, loại người này mà cũng làm bạn được.

Ngọc Nghi thấy thế thì biết mình không cần nói thêm gì nữa. Ngọc Điệp chẳng thèm quan tâm mặt mũi Chương tiểu thư vặn vẹo như thế nào, vừa rồi Chương tiểu thư không lên tiếng nói muốn cái vòng cổ này nhưng nàng ấy không tin Chương tiểu thư không xúi giục. Nàng ấy ghét nhất là kiểu tiểu thư này, chỉ giỏi giả vờ giả vịt thôi.

Ngọc Điệp quay đầu lại, hỏi:

- Chọn xong hết chưa?

Ngọc Kiều hớn hở, đáp: - Chọn xong rồi ạ.

Ngọc Điệp nói với chưởng quầy:

- Tính tiền đi.

Sau khi tính tiền, đám người Ngọc Điệp không để Chương tiểu thư có cơ hội được mở miệng đã nhanh chóng rời đi. Chương tiểu thư hít vào thở ra mấy cái, nàng ta cũng không ngu, từ dáng vẻ hờ hững của mấy người vừa rồi cộng thêm thái độ của chưởng quầy thì còn gì không rõ nữa: mấy vị này là tiểu như nhà quyền quý. Trong lòng nàng ta bất mãn với "cái đuôi" bên cạnh nhưng vẫn tỏ vẻ dịu dàng mềm mỏng, hỏi:

- Chưởng quầy, các vị tiểu thư vừa rồi là ai thế? Bằng hữu của ta nhanh mồm nhanh miệng, ta lại vừa đến Kinh Thành. Hình như hồi nãy đã gây ra hiểu lầm nên ta muốn tới cửa xin lỗi.

Chưởng quầy vẫn cười tươi rói như trước nhưng trong lòng lại khinh thường, hắn gặp cái trò này biết bao nhiêu lần rồi.

Đám người Ngọc Điệp đi ra, ở đây không cho dừng xe ngựa nên bọn họ phải đi qua. Ngọc Kiều hí hửng nói:

- Tam tỷ tỷ, vừa rồi tỷ nói hay quá, Chương tiểu thư kia thảo mai thấy sợ.

Ngọc Nghi xụ mặt:

- Ở đây là ngoài đường, chú ý lời ăn tiếng nói đi.

Ngọc Kiều giật mình rụt cổ lại, tỷ tỷ ruột đáng sợ quá, mà thôi, đúng là con bé không nên bàn về Chương tiểu thư ngay trên phố. Nếu thật sự có lời đồn nào truyền ra thì đó sẽ là lỗi của con bé.

 

Hoàng cung

Hoàng Thượng nghe xong lời đề nghị của Lương Vương, lại nghe tiếng ho khan của hắn ta bèn nói:

- Sức khỏe của khanh vẫn còn chưa đỡ, không nên lo lắng mấy chuyện này. Đáng lý ra nên nghỉ ngơi đàng hoàng mới phải.

Lương Vương ho khan một tiếng, nói:

- Thần vốn đóng quân ở Đông Bắc, bây giờ hồi kinh rồi vẫn còn lo lắng tình hình chốn biên cương. Thần cũng muốn nghỉ ngơi đàng hoàng lắm chứ nhưng trong lòng cứ mãi lo âu. Sức khỏe của thần không sao cả, chỉ cần có thể san sẻ âu lo với Hoàng Thượng thì cho dù có chết thần cũng không còn gì để hối tiếc.

Chu Thư Nhân ngồi ở gian ngoài, nhướng mày. Lương Vương còn sốt ruột hơn dự đoán của anh, hôm qua Dung Xuyên mới tới Lương Vương phủ mà hôm nay Lương Vương đã tiến cung rồi.

Thái Tử đã gảy bàn tính, hạch toán xong:

- Chu hầu gia, con số này có đúng không?

Chu Thư Nhân cúi đầu đối chiếu lại với con số mà mình tính, đáp: - Đúng rồi.

Thái Tử sờ bàn tính, cậu ta rất thích gảy bàn tính, ừm... Vì có cảm giác rất thỏa mãn, nhớ tới số của cải của mình, Thái Tử lại sờ bàn tính, ôi nghèo quá.

Bên trong, Hoàng Thượng cũng không thấy cảm động vì ngài biết rõ Lương Vương chỉ đang vì Lương Vương phủ thôi. Ngài nói:

- Biện pháp của khanh không tệ, trẫm sẽ ghi nhớ công này của khanh.

Cái Lương Vương muốn chính là công lao, thế nên hắn ta không nói thêm nữa:

- Thần tạ ơn Hoàng Thượng.

Lương Vương rời đi vô cùng nhanh, bên Chu Thư Nhân cũng đã tính gần xong rồi. Hoàng Thượng nhìn số liệu vừa được tính ra, nhíu mày lại hỏi:

- Chỉ có thể trích ra được bấy nhiêu lương thực thôi sao?

Chu Thư Nhân day trán, nói:

- Thần phải chừa một chút lương thực lại để dự bị, kinh nghiệm mấy năm qua nói cho thần biết người tính không bằng trời tính nên thần không thể không dự phòng được.

Hoàng Thượng không cam lòng chút nào, hiếm hoi lắm mới có thể vơ vét một lần. Ngài hỏi tiếp:

- Có sứ thần nào muốn đổi bánh bột hỗn hợp không nhỉ?

Chu Thư Nhân: - ...Hoàng Thượng à, sứ thần sẽ không dùng vật tư để đổi bánh bột đâu.

Bánh bột hỗn hợp là món được chuẩn bị từ lúc vụ thu, gồm đủ loại thân cuống thực vật, còn có hải sản thập cẩm... Có muối trong đó, có thể ăn, có thể cứu đói nhưng lại không chứa quá nhiều dinh dưỡng. Đến tí vụn xương cá cũng không có!

Hoàng Thượng lấy làm tiếc vì không thể dùng để đổi tài nguyên, mấy loại bánh bột này là ngài đề nghị chuẩn bị, cũng vì chuyện tách châu ở thảo nguyên, ngài cảm thấy lương thực cho vào năm ngoái tốt quá.

Chu Thư Nhân không biết trong lòng Hoàng Thượng đang nghĩ gì, anh mở miệng nói:

- Nếu có thể đổi được khoáng sản thì Hoàng Thượng cố gắng đổi khoáng sản nhé, chúng ta có thể đổi được bao nhiêu thì đổi bấy nhiêu.

Hoàng Thượng đã nghe Chu Thư Nhân nói nhiều lần rằng khoáng sản là thứ không thể tái tạo lại, của mình thì mình phải để dành thế nên ngài luôn ghi tạc chuyện này:

- Trong lòng trẫm biết.

   -

Chu gia

Trúc Lan nghe mấy đứa cháu gái kể về Chương tiểu thư xong, chờ tụi nó không nói nữa mới lên tiếng:

- Chương gia vào kinh quá nhanh, lúc Chương phi được tấn chức thì Hoàng Thượng cũng thăng quan cho ca ca của Chương phi, nhắc mới nhớ, hình như có đưa thiệp cho nhà ta phải không?

Thanh Tuyết đáp: - Đúng là có gửi thiệp ạ, lúc đó là Thế tử phu nhân đi.

Trúc Lan cười, nói:

- Ta đã bảo là trí nhớ của ta rất tốt mà.

Con dâu cả đi về không thấy nói thêm gì nên cô cũng không để ý nhiều tới Chương gia.

Ngọc Điệp bảo: - Vị tiểu thư này đến Kinh Thành, chắc chắn là còn chưa đính hôn.

Trúc Lan hỏi: - Sao cháu nhìn ra được?

- Rõ ràng quá còn gì, Chương tiểu thư này đã mười bốn mười lăm tuổi rồi, Chương đại nhân vừa mới vào kinh mà vị tiểu thư này có thể đi theo, hiển nhiên là chưa được đính hôn, Chương gia muốn tìm sui gia ở Kinh Thành chứ còn gì nữa.

Ngọc Kiều tâng bốc: - Tam tỷ tỷ thông minh quá.

Ngọc Nghi nói:

- Chương gia muốn đứng vững ở Kinh Thành thì cách nhanh nhất chính là liên hôn.

Ngọc Kiều cau mày:

- Vị Chương tiểu thư này chẳng tốt lành gì, không biết công tử nhà ai lại xúi quẩy như thế.

Trúc Lan nói với vẻ chắc nịch:

- Dù sao cũng không phải nhà mình.

Mấy đứa Ngọc Điệp đều bật cười.

Trúc Lan cứ nghĩ mình sẽ không nghe thêm tin tức nào về Chương tiểu thư, ai ngờ mấy ngày sau lại được nghe lần nữa. Trúc Lan nghe Tống thị nói xong, suýt thì phun nước trà trong miệng ra:

- Hả?

Tống thị cũng rất cạn lời:

- Lúc đó con nghe xong cũng hết hồn, không ngờ Chương gia tính hay thế.

Trước Tiếp