Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Cuối cùng Trúc Lan vẫn không đi được, thiếp thất của Ngô Minh - Lâm thị đang có thai. Bụng đã vượt mặt rồi, mùa đông đường trơn trượt, bà tử sợ bụng Lâm thị bị va chạm nên mới bó tay bó chân, Lâm thị ỷ vào bụng mình để vọt vào trong.
Trúc Lan cúi đầu nhìn Lâm thị đang ôm chân mình, thấy đau đầu quá. Nói thật, tới cổ đại nhiều năm vậy rồi nhưng đây lại là lần đầu tiên cô xử lý trạch đấu. Cô thích xem không có nghĩa là cô muốn dính líu vào nên vẻ mặt cô lập tức xụ xuống. Làm chủ mẫu chừng ấy năm trời, cô vừa xụ mặt là tiếng khóc của Lâm thị lập tức im bặt. Cô ra hiệu cho Thanh Tuyết kéo người ra, vừa rồi Lâm thị suýt hất ngã cô luôn đấy.
Mặt mũi Thanh Tuyết lạnh tanh, hồi nãy nàng ta đỡ lão phu nhân vì vậy Lâm thị chỉ mới đụng trúng lão phu nhân thôi. Chứ nếu nàng ta không đỡ thì chắc chắn lão phu nhân đã ngã mất rồi. Vẻ mặt Thanh Tuyết lạnh lùng, thò tay túm hai cánh tay Lâm thị rồi dùng sức kéo ra.
Lâm thị đau tới nỗi mặt mũi trắng bệch, lần này không phải là giả vờ, cánh tay của ả thật sự rất đau, sức của con nha hoàn này lớn quá. Cứ như muốn bóp nát cánh tay ả vậy!
Trúc Lan được Tống Lan đỡ ngồi xuống, sắc mặt Tống Lan trắng bệch. Thị nói:
- Nghĩa mẫu, người không sao chứ?
Trúc Lan không bị giật mình, bên cạnh cô có Thanh Tuyết nên ai ngã thì ngã chứ chắc chắn không phải cô. Cô đáp:
- Không sao hết.
Trong lòng Tống Lan vẫn còn thấy sợ, nếu lão phu nhân bị ngã thật thì đừng nói là bị tướng công quở trách, thị còn đắc tội với Chu hầu gia nữa cơ. Có ai không biết tình cảm Chu hầu gia dành cho lão phu nhân đâu, thị nói với Thanh Tuyết:
- Thanh Tuyết cô nương, giao ả cho bà tử là được, làm phiền cô nương rồi.
Lúc này Thanh Tuyết mới thả tay ra, giọng nói vẫn lạnh lùng như trước: - Được.
Lâm thị không muốn bị dẫn đi, lão gia không ở nhà, mặc dù ả là thiếp thất do cấp trên của lão gia tặng, nhưng lão gia vừa hồi kinh đã đi thảo nguyên. Ả không có ai để cầu cứu, bèn khóc than:
- Lão phu nhân, lão phu nhân cứu mạng, thiếp thân không hại tiểu công tử, thiếp thân bị oan ạ.
Trúc Lan không mở miệng, cô không phải mẹ ruột của Ngô Minh, đây là chuyện riêng trong nhà Ngô Minh, mặc dù cô nhúng tay Ngô Minh cũng sẽ không nói gì nhưng dù sao cũng không phải mẹ con. Huống chi thê tử của Ngô Minh vẫn còn ở đây.
Vẻ mặt Tống Lan càng khó coi hơn, thị không muốn xử chuyện gia đình ngay trước mặt lão phu nhân, chuyện hôm nay đã khiến thị mất hết thể diện, thị nói:
- Dẫn đi.
Lâm thị trợn to mắt nhìn, đột nhiên hét lên:
- Ta đau bụng, ôi con ta, con ta...
Trúc Lan thấy Thanh Tuyết lắc đầu: "!"
Cái cô thiếp thất này diễn sâu thật đấy, nhưng Thanh Tuyết lại biết bắt mạch.
Vẻ mặt Tống Lan sa sầm, thị tính chờ Lâm thị sinh con xong mới xử lý ả nhưng đã nể tình vậy rồi mà Lâm thị còn không biết thân biết phận.
Trúc Lan hắng giọng một cái, nói:
- Mời mấy bà tử am hiểu y thuật đi.
Mấy bà tử nhìn nhau, e là vị này muốn lợi dụng con cũng khó rồi đây.
Tống Lan bình tĩnh lại, đáp: - Vâng ạ.
Trúc Lan nhìn thoáng qua Lâm thị chỉ cảm thấy người này quá ngu ngốc, còn chưa sinh con đã dám ra tay với con vợ cả. À mà không, nói vị này thông minh mới đúng chứ. Mang khai khác gì bùa hộ mệnh, chậc chậc, không biết là thiếp thất ai đưa cho Ngô Minh, chẳng lẽ không điều tra rõ ràng gốc gác của Ngô Minh hay sao?
Chắc là không điều tra rõ ràng, chứ nếu điều tra rồi thì sẽ không ra tay. Phải biết Ngô Minh trung thành với Hoàng Thượng, nhà mẹ đẻ của Tống Lan cũng trung thành với Hoàng Thượng.
Lâm thị trợn tròn mắt nhìn lão phu nhân rời đi dứt khoát, không phải người ta nói lão phu nhân xem lão gia như con trai ruột hay sao?
Nếu là con trai ruột thì tại sao lại không quan tâm đến con nối dõi của lão gia kia chứ?
Tại sao lại không che chở ả?
Tống Lan tiễn nghĩa mẫu đi rồi mới nhìn Lâm thị đang ngã ngồi dưới đất với vẻ châm chọc, thị hỏi:
- Sao không kêu gào nữa đi?
Mặt mũi Lâm thị trắng bệch, đáp:
- Thiếp thân bị oan thật ạ, không phải do thiếp thân làm.
Tống Lan không muốn nói thêm chữ nào với Lâm thị nữa, thị đưa mắt ra hiệu với bà tử. Bà tử kéo Lâm thị đi ra, Tống Lan đứng dậy đi viết thư cho tướng công.
Buổi tối, Trúc Lan kể chuyện trạch đấu trong Ngô gia sinh động như thật:
- Nhiều vợ quá cũng là họa đấy.
Chu Thư Nhân nói: - Có thể kể cho Tứ cữu nghe một chút.
Trúc Lan cười khẩy hai tiếng, nói:
- Tứ cữu nghe xong chỉ nghĩ tới chuyện bỏ mẹ giữ con, Tứ cữu cũng không phải người hiền lành, trong lòng vị này thì gia tộc là nhất, những thứ khác đều không quan trọng. Đúng là một ông lão có lòng dạ sắt đá.
Chu Thư Nhân cười nói:
- Em hiểu Tứ cữu ghê nhỉ.
- Ông ấy đối xử rất tốt với chúng ta, có tình cảm thân nhân nhưng được bao nhiêu thì chỉ có Tứ cữu tự biết. Hơn hết vẫn là vì chúng ta có thể che chở dòng họ Vinh thị.
Tất nhiên Chu Thư Nhân cũng biết, nếu như anh không có địa vị như hôm nay thì Tứ cữu đã không hỏi ý kiến của anh mà chuyên quyền độc đoán từ lâu rồi.
Trúc Lan nói: - Anh chờ mà xem, sau này nhà Ngô Minh sẽ có chuyện cho coi. Anh đừng nghĩ Tống Lan hiền lành, trong lòng con bé có tính toán cả đấy. Mà thôi không nghĩ nữa, dù sao cũng may nhà mình không có thiếp thất, không có nhiều chuyện lộn xộn như thế, nếu không ngày nào em cũng có chuyện để phân xử mất.
Chu Thư Nhân đáp: - Gia quy nhà mình chỉ có chuẩn.
- Ừ, ừ, anh giỏi nhất.
Chu Thư Nhân phụng phịu:
- Giọng điệu của em nghe có lệ quá, em tưởng anh là trẻ con hay sao mà qua loa thế?
- Thì anh là đứa trẻ to xác, đứa trẻ to xác, cũng là trẻ con đấy thôi.
Chu Thư Nhân: "..."
Đúng là anh đã tới tuổi không nên hờn dỗi nữa rồi.
Hôm sau, Trúc Lan vừa ăn sáng xong thì nghe thấy tiếng của cháu ngoại Lâm Hi:
- Bà ngoại, bà ngoại, Lâm Hi đến thăm bà nè.
Trúc Lan thấy con bé chạy vào, cô nói:
- Cháu không sợ té à.
Lâm Hi cười tủm tỉm, đáp:
- Lâm Hi có để ý bậc thang mà.
Trúc Lan nắm tay con bé, con bé mặc một cái váy màu xanh biển, vốn là đứa thích cười nên mặc thế này trông càng hoạt bát hơn, cô nói:
- Lâm Hi của bà ngoại xinh quá đi.
Con bé rất tự tin, đáp:
- Cháu cũng cảm thấy là mình rất xinh ạ.
Trúc Lan cười khẽ, nói:
- Cháu ăn sáng chưa?
- Ăn rồi ạ, bà ngoại thì sao?
- Mới ăn xong, lại đây ngồi cho ấm nè.
Lâm Hi nghe lời tới ngồi, kể mấy chuyện gần đây trong vương phủ. Phủ Tần Vương rất lớn nhưng lại rất ít chủ tử, con bé không muốn tiến cung mà lại thích chạy tới Hầu phủ, cứ mấy ngày tới một lần, cực kỳ chịu khó.
Nói chuyện chưa bao lâu thì mấy đứa cháu gái khác tới đây, Trúc Lan thấy vậy mới vỡ lẽ:
- Mấy đứa hẹn trước rồi à?
Lâm Hi gật đầu: - Dạ, cháu và các biểu tỷ hẹn nhau lên phố chơi.
Trúc Lan thấy có Ngọc Văn nữa thì ngạc nhiên:
- Ngọc Văn cũng đi hả?
Ngọc Văn đáp: - Lâm Hi biểu muội nài nỉ cháu rất lâu.
Trúc Lan nở nụ cười:
- Đúng là chỉ có Lâm Hi mới được nể mặt như thế thôi.
Lâm Hi lại không thấy thế, con bé hẹn cả năm Ngọc Văn biểu tỷ mới chịu đồng ý một lần đấy!
Mấy tiểu cô nương nói chuyện vài câu rồi dẫn nha hoàn rời đi, thoáng chốc trong phòng lại yên tĩnh, Trúc Lan bật cười lắc đầu, đứng dậy tới thư phòng đọc sách.
Mấy đứa Ngọc Điệp đã hẹn trước với chưởng quầy của cửa hàng bán đồ nước ngoài, bọn họ muốn mua mấy món đồ mới lạ một chút. Cũng chính vì vậy nên lần này Ngọc Văn mới đồng ý ra ngoài.
Mấy tỷ muội bước vào cửa hàng, chưởng quầy nhìn sang, ấy chà, có cả Lâm Hi quận chúa nữa kìa. Hắn vội bước tới:
- Quận chúa, các vị tiểu thư, hàng mới về ở bên này ạ, mời các vị sang bên này.
Ngọc Điệp vừa nhìn thoáng qua đã thấy bộ dụng cụ uống rượu bằng bạc, trên bộ dụng cụ uống rượu này có khảm đá quý, trông cả bộ vừa tinh xảo vừa xa hoa, nàng ấy bèn nói:
- Lấy bộ dụng cụ uống rượu đó lại đây xem.
Ngọc Nghi: "..."
Mắt thẩm mỹ của Ngọc Điệp bị nhị bá làm lệch rồi, nàng ấy không bẻ lại được.
Ngọc Nghi đưa mắt nhìn về phía sản phẩm tinh xảo được làm từ pha lê, nàng ấy rất thích pha lê và cực kỳ thích dùng pha lê để chứa mấy thứ lặt vặt. Ngọc Kiều đi xem đá quý trang sức, còn Ngọc Văn thì nhìn về phía mấy cuốn sách.