Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Hoàng Thượng nhìn Chu Thư Nhân với vẻ tán dương, ngài nói:
- Năm ngoái nước ta có rất nhiều người dân chết đói vì thiếu thốn lương thực, trẫm đau lòng khôn xiết. Năm nay cả nước sống tiết kiệm cũng là muốn có dư lương thực cho bá tánh. Như lời Chu hầu đã nói, nước ta không có nhiều lương thực để trích ra.
Cho nên đổi trước được trước, đừng do dự nha.
Chu Thư Nhân vuốt râu, trong lòng kích động không thôi. Tại sao ư, bởi vì bây giờ sứ thần của mười mấy quốc gia này nói tiếng Hán mà không cần phiên dịch nữa. Có thể thấy mấy năm nay họ rất chịu khó học tiếng Hán, điều duy nhất khiến anh thấy không vui là khi sứ thần các quốc gia nói chuyện với nhau vẫn dùng tiếng mẹ đẻ nước mình.
Hoàng Thượng đang lẳng lặng chờ thời, thời buổi này kẻ nào có lương thực hay kẻ nào có vũ khí tuyệt đối thì kẻ đó là trùm. Thế nên Hoàng Thượng không sốt ruột, nếu không phải sứ thần các quốc gia thúc giục mãi chắc ngài còn muốn kì kèo thêm một khoảng thời gian nữa.
Ôn lão đại nhân hậm hực, Hoàng Thượng tin tưởng Chu Thư Nhân quá, sự ăn ý giữa vua tôi nữa khiến lão cảm thấy bất lực và không thể hiểu nổi, cả triều xuất hiện lớp lớp người tài nhưng hoàng đế hai triều vẫn cứ coi trọng mỗi mình Chu Thư Nhân. Không đúng, cả Thái Tử nữa, Thái Tử rất chịu khó chạy tới Hộ Bộ, chịu khó tới nỗi lão phải tới Hộ Bộ để tìm gặp Thái tử. Mới nghĩ thôi đã tức ói máu rồi!
Thái Tử được phụ hoàng ám chỉ, bước lên một bước nói:
- Các vị đại nhân, người dân ở các nước đang chờ lương thực để sống đấy.
Trong mắt Chu Thư Nhân hiện lên sự châm chọc, có quốc gia vì dân chúng nhưng cũng có quốc gia vì quý tộc. Số lương thực đổi về sẽ bị ăn chia từ từ, đến khi tới tay dân chúng thì ít ỏi chẳng bao nhiêu. Cuối cùng dân chúng vẫn phải dựa vào chính mình mà thôi.
Chu Thư Nhân tiếp lời, hù bọn họ rằng:
- Còn sống mới còn cơ hội, nếu chờ tới lúc dân chúng đói tới mức phản loạn thì e là khó về nước lắm đấy.
Mọi người trong điện nhìn Chu Thư Nhân, Chu Thư Nhân mỉm cười như thể phát ngôn nguy hiểm vừa rồi không phải do anh nói ra vậy.
Hoàng Thượng siết chặt nắm tay, ngài lại nhớ tới giấc mơ của phụ hoàng, nước có thể đẩy thuyền nhưng cũng có thể làm lật thuyền, dân chúng an cư thì hoàng quyền mới có thể vững chắc. Ngài không sợ, có Chu Thư Nhân nên hiện tại hoàng quyền vô cùng vững chắc.
Những lời lẽ tranh luận hiên ngang của sứ thần các quốc gia lập tức bị nghẹn lại, nháy mắt đã mất khí thế, thậm chí có người còn rất sốt ruột, có thể thấy được người nắm quyền thống trị đã áp bách và nô dịch dân chúng rất nhiều.
Sau đó mọi chuyện thuận lợi. Có một người dẫn đầu là lục tục có người chọn đổi vật tư, còn có người yêu cầu ra cung suy nghĩ thêm.
Hoàng Thượng không hài lòng, ngài nói:
- Không ngờ có người lại đòi dùng than đá để đổi lương thực chính như gạo, bột mì... không có ai lấy khoáng sản ra đổi cả.
Ôn lão đại nhân đáp:
- Quyền chủ động nằm trong tay ta, muốn đổi bằng than đá thì chỉ có thể lấy lương thực thô thôi.
Chu Thư Nhân không nói xen vào, chuyện sau đó để người khác thảo luận đi.
Lương Vương phủ
Dung Xuyên dẫn con trai tới thăm Lương Vương. Lương Vương vô cùng ngạc nhiên, hỏi:
- Sao đệ lại tới đây?
Vị này chịu khổ lúc nhỏ, bây giờ được hưởng thụ bù toàn bộ phú quý mà xưa kia bị thiếu. Hắn ta không khỏi cảm thán sao số Dung Xuyên lại may mắn thế.
Dung Xuyên trả lời:
- Ta ở không trong phủ cũng chẳng có gì để làm, thế nên mới muốn ra ngoài đi dạo một chút. Tứ ca cũng biết ta đi thảo nguyên, ở thảo nguyên đã xảy ra rất nhiều chuyện, người vốn phải lên chiến trường là ta, cuối cùng lại thành tứ ca đi. Tới giờ ta vẫn chưa có cơ hội nghe tứ ca kể chuyện trên chiến trường nên bây giờ mới dắt con trai tới đây nghe huynh kể đấy.
Lương Vương không nghĩ nhiều, mặc dù hắn ta không ở Kinh Thành nhưng cũng biết chuyện tách châu rất khó, vị này xử lý thẳng tay, lúc về còn tới chùa để tu thân dưỡng tính:
- Nếu đệ không thấy phiền thì tất nhiên ta sẵn lòng kể rồi.
Trạch Nhi cười tủm tỉm, nói:
- Tứ bá, để chất nhi châm trà cho tứ bá.
Lương Vương ồ một tiếng:
- Không ngờ ta còn được uống trà do Tần vương thế tử châm cho, chắc chắn mấy vị bá bá khác của con sẽ ghen tị cho xem.
Vị này là cháu trai mà phụ hoàng hết mực yêu thương, mặc dù đều là hoàng tôn nhưng vì sự yêu thích của phụ hoàng nên chúng cũng được phân chia cấp bậc. Con trai hắn ta rất hiếm được gặp phụ hoàng, cho dù là tiệc gia đình thì cũng không được phụ hoàng để ý.
Trạch Nhi đáp: - Chất nhi là tiểu bối, tiểu bối châm trà cho trưởng bối là chuyện nên làm ạ.
Lòng Lương Vương đầy chua xót, đây là đứa cháu trai được phụ hoàng tự tay dạy dỗ. Lòng phụ hoàng luôn thiên vị con của Thái hậu.
Dung Xuyên cảm nhận được cảm xúc của tứ ca, không hé răng, đích thứ vốn đối chọi gay gắt, hắn sẽ không an ủi vì như thế trông giả tạo quá.
Cảm xúc của Lương Vương vơi đi rất nhanh, nhắc tới chuyện gặp phải ở chiến trường Đông Bắc, hắn ta bèn kể:
- Uy lực của đại bác rất lớn, chỉ cần một quả pháo đã cướp đi rất nhiều sinh mệnh giống như xay thịt, cảnh tượng lúc đó rất chấn động.
Lúc dùng đại bác, hắn ta cũng giật mình rất lâu.
Lương Vương thật sự không có người để tâm sự, hiếm lắm mới có Dung Xuyên tới thăm mình nên hắn ta trò chuyện cả buổi, còn nói rất nhiều lời khó hiểu:
- Nếu không phải sức khỏe của ta không được tốt thì nhất định ta đã xây dựng tốt Đông Bắc rồi mới trở về.
Dung Xuyên chỉ cười, đừng có mơ, còn muốn xây dựng tốt ư, hoàng huynh sẽ không để chuyện đó xảy ra. Hắn nói:
- Hiện tại vùng biên giới có càng ngày càng nhiều người dân ở nước khác tập trung, sớm muộn gì cũng trở thành vấn đề, thế nên giải quyết sớm vẫn tốt hơn, tránh để sau này rối loạn.
Hắn dừng một lát rồi tiếp tục nói:
- Hai nước ở biên giới Đông Bắc có hành động khác thường.
Lương Vương nghe vậy thì híp mắt, tin tức này không lan truyền ra ngoài chứng tỏ đây là tin mật, Hoàng Thượng tin tưởng huynh đệ ruột thịt của mình ghê. Hắn ta rũ mi mắt, nói:
- Uống trà đi.
Dung Xuyên đã đạt được mục đích của chuyến đi này, cười cụng ly.
-
Ngô phủ
Trúc Lan nhận được tin tức nên tới thăm Tống Lan:
- Thằng bé không sao chứ?
Vẻ hoảng loạn trên mặt Tống Lan vẫn chưa biến mất, thị nói:
- Lão phu nhân, người tới rồi à, khiến người phải lo lắng rồi.
Trúc Lan giơ tay sờ trán thằng bé, đây là con trai út của Ngô Minh:
- Sao đang yên đang lành mà thằng bé lại té thế?
Tống Lan dùng khăn tay lau nước mắt, đáp:
- Thằng bé này là đứa ham chơi, mùa đông cũng muốn đi ra ngoài. Con chỉ lơ đãng một lát thôi mà nó đã ngã từ trên cầu thang xuống rồi, cũng may còn biết che đầu, lại mặc quần bông dày do người tặng nên mới không bị thương, chỉ bị giật mình rồi hoảng sợ thôi.
Đến giờ tim Trúc Lan vẫn còn đập thình thịch, cô rất thích thằng con út con vợ cả của Ngô Minh, khỏe mạnh kháu khỉnh, từ lúc thằng bé tới Chu phủ cũng rất chịu khó. Thế nên khi cô nghe thằng bé bị thương đã chạy vội tới đây, chỉ là dù sao cô cũng không phải mẹ của Ngô Minh:
- Chuyện trong phủ ở đây phải giao cho con rồi.
Tống Lan tức nghẹn trong lòng, thị không để thiếp thất vào mắt, cho dù là người khác tặng Ngô Minh, chỉ cần thị tập trung vào con trai là được. Lúc thiếp thất mang thai, thị cũng không hà khắc gì vì thấy không cần thiết, nhưng hóa ra thị đã nhân từ quá rồi, thị nói:
- Khiến lão phu nhân phải lo lắng rồi.
- Đại phu nói thế nào?
- Đã uống một chén thuốc an thần rồi ạ, chỉ cần nghỉ ngơi vài ngày là sẽ không sao nữa.
Trúc Lan v**t v* gương mặt thằng bé, khuôn mặt nhỏ nhắn nóng hầm hập, cô nói:
- Nếu thật sự không được thì đưa hai đứa nhỏ tới Hầu phủ đi.
Tống Lan đã tính như thế, chỉ là không tiện mở lời trước. Dù sao Trúc Lan cũng không phải mẹ chồng của thị. Thị cũng tính đưa con về nhà mẹ đẻ nhưng nếu đưa về thì làm lớn chuyện rồi:
- Làm phiền nghĩa mẫu ạ.
- Phiền toái gì, trong nhà nhiều con nít, vừa khéo để tụi nó chơi với nhau.
Sau khi hẹn ngày mai sẽ đưa tụi nhỏ sang, Trúc Lan chuẩn bị rời đi, cô tới để thăm thằng bé thôi, nhưng vừa mới khoác thêm áo choàng, còn chưa đi ra ngoài đã nghe thấy tiếng kêu khóc ở bên ngoài:
- Lão phu nhân cứu mạng, lão phu nhân cứu mạng với.
Trúc Lan: "..."
Lão phu nhân là gọi cô đúng không!
Mặc dù rất muốn xem trạch đấu ở khoảng cách gần, nhưng với thân phận của cô thì cô không muốn dính dáng tới chuyện này.
Mặt Tống Lan đen như đít nồi. Rốt cuộc trong phủ này có bao nhiêu người bị thu mua thế, tin tức truyền nhanh không tưởng.
Trúc Lan hắng giọng một cái, nói:
- Tạm thời ta không ra nữa.
Cô còn nghe thấy tiếng la kia kìa. Bà tử này làm việc tệ quá, còn không biết bịt miệng ả lại!