Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1555: Tình Báo

Trước Tiếp

Lúc Chu Thư Nhân xuất cung, phải nói là rời đi trong tinh thần phơi phới. Tất cả vật tư mà anh muốn đổi toàn là những vật tư có giá trị, là hàng bị cấm giao dịch đường biển. Không ai ngốc cả, nếu như không phải tình huống bất khả kháng thì chẳng một quốc gia nào sẵn lòng bán ra tài nguyên quan trọng.

*

Lễ Bộ

Chu Thư Nhân bảo Cẩn Ngôn vào gọi Xương Nghĩa ra, Xương Nghĩa bận rộn, chạy lon ton ra, nhanh nhẹn trèo lên xe ngựa hỏi:

- Cha, cha có chuyện gì muốn dặn dò con ạ?

Chu Thư Nhân ra hiệu cho con trai ghé sát vào, nhỏ giọng nói:

- Hoàng thượng tính giao dịch trao đổi lương thực với các nước, con nên có chuẩn bị sẵn. Nhân tiện mấy ngày sắp tới hãy trò chuyện với sứ thần của các nước nhiều vào để nắm bắt tin tức.

Xương Nghĩa nghĩ thầm, hắn rất giỏi tìm hiểu tin tức. Công trạng tới rồi, hắn đáp:

- Con sẽ làm tốt chuyện này ạ.

- Ừ, được rồi, con đi làm đi, cha cũng về đây.

Xương Nghĩa thật sự rất bận, bây giờ còn đang tiếp đãi sứ thần. Hắn nói: - Vâng ạ.

Lúc xuống xe ngựa còn dặn người đánh xe ngựa đi chậm, trời lạnh đường trơn nhớ cẩn thận.

*

Chu gia

Trúc Lan vừa về đến phủ là Lý thị đã ra đón:

- Mẹ, những nhà sui gia ở quê gửi quà Tết đến sớm.

Trúc Lan nghe ra trong giọng nói của Lý thị có phần do dự, bèn hỏi:

- Có gì không ổn sao?

Lý thị nói: - Đổng lão gia qua đời, Đổng gia tách khẩu, các phòng Đổng gia tặng quà Tết giá trị quá ạ, cứ như đang đua với nhau vậy. Đắt hơn danh sách quà tặng mà phủ chúng ta đưa ra rất nhiều.  

Trúc Lan cạn lời, Đổng lão gia qua đời chưa tròn một năm. Cô nói:

- Cái nào nhiều quá thì chọn ra rồi cho người trả lại đi.

- Không nể mặt Tứ đệ muội sao?

- Bây giờ mà nể mặt Đổng gia thì sau này bọn họ sẽ được đằng chân rồi lân đằng đầu nhé, trực tiếp trả lại tránh cho rắc rối ngày sau. Haiz, Tứ đệ của con đang ở Kỳ Châu không rảnh chú ý đến chuyện quê nhà, con quyết định thay bọn chúng đi!

Lý thị cảm thấy vai mình nặng trịch, mẹ chồng giao hết mọi chuyện trong phủ cho thị khiến thị ngày càng áp lực:

- Con dâu sẽ xử lý ổn thỏa ạ.

- Ừ, mẹ tin con đấy.

Lý thị thấy mẹ chồng mệt nên không nói thêm gì nữa, thị dìu mẹ chồng vào nhà, chờ mẹ chồng thay quần áo đi nghỉ, thị mới ra khỏi nhà chính. Thị ngẩng đầu nhìn lên không trung, nhớ đến sổ sách còn chưa xem xong thì cảm thấy trời chẳng còn xanh nữa. Thị nhủ:

- Đi thôi, còn phải đối chiếu sổ sách mua sắm năm nay nữa.

Bà tử ân cần đáp: - Phu nhân cẩn thận dưới chân.

Tôi tớ trong phủ cũng biết gió chiều nào theo chiều ấy, mấy phòng Chu gia chung sống hòa thuận, nhưng trong lòng tôi tớ, Đại phòng mới là chủ tử tương lai. Lý thị có uy, khó tránh khỏi tôi tớ nịnh hót. May sao Chu gia công chính nghiêm minh, chứ không chẳng biết rối tới cỡ nào.

Tối đó Chu Thư Nhân trở về kể lại chuyện trao đổi vật tư, Trúc Lan mới nhỏ giọng nói:

- Thật ra em vẫn luôn có một ý tưởng.

Chu Thư Nhân: - Sao?

- Biên giới Đông Bắc là nơi sinh sống của bá tánh hai nước, lại còn liên tục tăng lên, cho dù hai nước không có suy nghĩ gì, thì sớm hay muộn những bá tánh đó cũng xảy ra chuyện thôi.

- Hoàng thượng sẽ không cho phép bá tánh hai nước đó nhập cảnh đâu.

Trúc Lan dùng ngón tay chấm miếng nước trà rồi vẽ lên bàn:

- Anh thấy đào một con kênh ở biên giới được không? Hay là xây thành?

- Xây thành khó lắm.

- Thế thì đào kênh, sau này trở thành phòng tuyến biên giới.

Lợi dụng sức lao động và tiêu hao sức lao động, người dân tộc ở biên giới muốn quậy cũng chẳng còn sức mà quậy. Trong khi đó triều đình chỉ cần trả công bằng bánh bột ngô để họ không bị chết đói mà thôi.

Trúc Lan nói tiếp: - Khi con người ta đói đến cùng cực thì cái gì họ cũng làm được.

- Chuyện này anh không nói được, mà Dung Xuyên cũng không nói được.

- Vậy anh tính để cho ai đề nghị?

Chu Thư Nhân cùng dùng ngón tay chấm nước rồi viết ra một chữ “Lương" trên bàn:

- Nếu đã từng đóng giữ ở Đông Bắc thì hắn ta là người thích hợp nhất.

Trúc Lan dựng ngón tay cái, nói:

- Ứng cử viên sáng giá.

Chu Thư Nhân cần phải tính toán cẩn thận. Lương vương ru rú trong phủ anh không gặp được, cho nên không thể không thông qua Dung Xuyên. Anh híp mắt nghĩ, để anh tổng kết lại xem.

 

Kỳ Châu

Mấy ngày sau đó Dung Xuyên nghe báo cáo, lại xem danh sách ba thôn đứng đầu rồi bảo nha dịch lui xuống:

- Đại nhân, ngài xem thử đi?

Tri phủ đại nhân nói:

- Cho người lén đi điều tra đi, bản quan không mong có người giở trò bịp bợm.

Xương Liêm không cho là giả, chẳng qua trong lòng có chút cảm xúc. Theo như cách cứu trợ của triều đình, giữa các thôn có sự chênh lệch rất lớn. Thôn chỉ có một dòng tộc là hiệu suất nhất, còn có thể giúp đỡ những thôn khác. Đây là ưu thế của dòng tộc!

Trong khi những thôn có nhiều dòng tộc, cho dù có một lòng cũng không tài nào theo kịp. Còn chưa được lò mặt lên bảng.

Xương Liêm từng đến nông thôn xem xét, hắn nghĩ rồi nói:

- Đại nhân, hay là chia thôn chung một họ và thôn có nhiều họ ra riêng được không?

Tri phủ đại nhân mới nhận ra, hết sức ngậm ngùi. Trong những hạng đầu tiên được thưởng vật tư cứu tế, có thôn cần gấp, có thôn chưa cần gấp, ông ấy bèn nói:

- Được, chia ra hai danh sách đi.

Xương Liêm cười nói:

- Tri phủ đại nhân là vị quan tốt vì dân, bá tánh luôn miệng khen ngợi ngài đấy.

Trên mặt tri phủ đại nhân thoáng xuất hiện nụ cười, nói:

- Ta chỉ cầu mong sau này Kỳ Châu được mưa thuận gió hòa, bá tánh có thể an cư lạc nghiệp. Về phần hư danh gì đó, không mấy quan trọng với ta.

Xương Liêm nghĩ thầm, khóe môi đừng có cong lên thì sẽ có sức thuyết phục hơn.

Xương Liêm ra khỏi phủ nha, đi bộ trở về phủ mình, còn chưa xuống xe ngựa đã ngửi thấy mùi thuốc, hắn xuống xe ngựa thì thấy có không ít bá tánh đang bưng chén xếp hàng. Hắn đi đến cạnh nương tử, nói:

- Mấy ngày nay nàng vất vả rồi.

Đổng thị: - Có sá gì!

Xương Liêm hỏi: - Còn bao nhiêu dược liệu?

- Không nhiều lắm. Mấy ngày nay ngày nào cũng nấu thuốc tăng cường thể chất, dược liệu trong nhà sắp hết rồi.

Xương Liêm: - Hết rồi cũng tốt.

Đổng thị đi theo tướng công vào nhà, nói:

- Nhà tri phủ đại nhân không có dược liệu, bây giờ chỉ đang nấu canh gừng thôi.

- Tri phủ đại nhân cũng cố hết sức rồi.

Đổng thị lại bực bội nói:

- Nhà ta không muốn qua mặt nhà Tri phủ đại nhân, không dám quyên góp quá nhiều dược liệu. Ấy vậy mà thê tử của Tri phủ đại nhân muốn có tiếng thơm nên dựng lều thuốc, làm phủ chúng ta cũng phải hưởng ức. Bản thân bà ta có tài cán gì bộ bà ta không biết hay sao, không có dược liệu còn đi qua phủ chúng ta nói lời cay cú nghe mà bực hết cả mình. Rồi sao, bộ muốn phủ chúng ta cho ít dược liệu hay gì?

Xương Liêm vỗ vai nương tử, nói:

- Được rồi, cần gì so đo với bà ta chứ.

- Nếu như không nhờ Tri phủ đại nhân là một người tốt thì thiếp cũng chẳng thèm để ý đến bà ta.

Xương Liêm: - Chúng ta hết dược liệu rồi thì cứ dẹp lều thôi, nàng cũng không cần phải nghe những lời cay cú đó nữa.

- Vâng.

 

Kinh Thành

Chu Thư Nhân và một số vị trọng thần đi theo Hoàng thượng tiếp đón sứ thần các nước. Chu Thư Nhân cảm thấy Xương Nghĩa rất hợp l*m t*nh báo, thật sự hỏi được không ít tin tức. Sứ thần các nước còn không biết trong nội bộ có phản đồ, cả đám xem sổ trao đổi vật tự xong đều lộ ra vẻ mặt phẫn nộ. Ờm, có người giả vờ rất giống.

Hoàng thượng ngó lơ sự phẫn nộ của các sứ thần, chỉ vào sổ nói:

- Trên đó là những thứ mà nước ta muốn đổi, nước ta không có nhiều thứ muốn đổi cho lắm nên cứ đổi lương thực trước vậy.

Các vị sứ thần: “!!!”

Thế mà còn không nhiều á? Từ kim loại quý hiếm đến các tài nguyên bị cấm mua bán, trên này còn viết ra cực kỳ chi tiết. Càng chi tiết càng khiến bọn họ hoài nghi phải chẳng Hoàng thượng đã biết rõ ràng sản lượng dự trữ của nước bọn họ.

Chu Thư Nhân nhận được ánh mắt ra hiệu của Hoàng thượng, bèn tiếp lời:

- Nước ta là nước đông dân cư, mặc dù đất đai trù phú nhưng diện tích trồng trọt không nhiều. Mấy năm trở lại đây dân cư trong nước tăng vọt, nước ra cũng thiếu lương thực. Bản hầu quản lý Hộ Bộ rất không muốn dùng lương thực để trao đổi, thế nhưng ai bảo nước ta coi trọng lễ nghĩa bang giao, bản hầu cắn răng lấy ra một ít lương thực, chứ lương thực thật sự không nhiều.   

Trước Tiếp