Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Khương Bình rời khỏi Hầu phủ, tiếp tục đi đến Hộ Bộ. Từ khi trở về, y không đi bất kỳ đâu ngoại trừ Hầu phủ. Y sợ bị người ta để ý, lúc tới Hộ Bộ cũng bảo đầy tớ tiến vào Hộ Bộ để mình trốn ở trong xe ngựa chờ ông ngoại ra.
Chu Thư Nhân nhanh chóng đi ra, lên xe ngựa cháu ngoại còn chưa nói gì là anh đã đoán ra được rồi:
- Trong lòng ông ngoại không mong huynh đệ cháu gặp nguy hiểm, nhưng ông ngoại ủng hộ các cháu.
Mặc dù cháu ngoại bị lừa, nhưng không thể không thừa nhận rằng việc cháu ngoại đang làm cực kỳ quan trọng. Chẳng hạn tin tức lần này, có thể giúp triều đình chuẩn bị trước từ đó giảm được thương vong và gián tiếp cứu sống rất nhiều mạng người!
Đôi mắt Khương Bình hơi đỏ, nói:
- Ông ngoại, chúng cháu sẽ bình an trở về.
Chu Thư Nhân mỉm cười xoa đầu cháu ngoại, nói:
- Ông ngoại tự hào về mấy đứa lắm nhé.
Khương Bình trợn to hai mắt, trong lòng những đứa trẻ ở lứa tuổi của bọn chúng, ông ngoại cứ như thần thánh vậy, y và Khương An là huynh đệ song sinh nên cả hai không thể bước lên con đường làm quan. Thoạt nhìn bọn chúng phú quý từ bé đến lớn, nhưng bọn họ rất mong mỏi được ông ngoại để ý và công nhận. Chứ không đã không hết lần này đến lần khác giả làm đối phương, chỉ vì thu hút sự chú ý cả thôi. Còn không phải là muốn nghe ông ngoại nói một câu rằng y và Khương An thông minh hay sao?
Chu Thư Nhân ngồi trong xe ngựa, truyền thụ kinh nghiệm ẩn náu. E hèm, kinh nghiệm từ đâu mà ra, từ phim truyền hình cả đấy, cũng quên nhiều rồi nên chỉ có thể nói những cái mình có ấn tượng sâu sắc mà thôi. Có cái Khương Bình biết, đã từng được huấn luyện khép kín trước khi bọn họ đi làm nhiệm vụ, có cái Khương Bình không biết, cảm thấy như được mở rộng tầm nhìn. Hóa ra còn có thể như vậy ư?
Hai mắt Khương Bình sáng rực, cho đến khi ông ngoại ngừng nói.
Chu Thư Nhân tằng hắng, nói:
- Ông ngoại không biết nhiều lắm, tự cháu hãy đúc kết nhiều hơn đi nhé.
- Vậy là đủ rồi ạ, cảm ơn ông ngoại. Nếu không phải vì huynh đệ cháu thì ông ngoại cũng không cần phải suy nghĩ mấy chuyện này giữa trăm công nghìn việc. Ông ngoại, chúng cháu sẽ không làm ông ngoại thất vọng đâu!
Chu Thư Nhân giật thót, nói:
- Đừng có mãi lo leo lên trên cao, mạng sống quan trọng hơn bất cứ thứ gì. Ông ngoại không muốn nhận được tin các cháu hy sinh vì nước.
Khương Bình hơi sụt sịt, nói:
- Dạ, bọn cháu sẽ cẩn thận ạ.
Chu Thư Nhân bật cười nhìn Khương Bình, hai đứa song sinh trông y hệt nhau, mà hai đứa này không ai muốn gọi người kia là ca ca, toàn là kêu tên.
Chu Thư Nhân xuống xe ngựa, nhìn theo xe ngựa rời đi. Haiz, đứa trẻ mà mình chứng kiến lớn lên mỗi ngày!
Cẩn Ngôn bước lên trước, nói:
- Hầu gia, bên ngoài lạnh lắm.
Lúc này Chu Thư Nhân mới thôi không nhìn nữa, chậm rãi đi vào nha môn:
- Nước mình còn chưa đủ mạnh.
Cẩn Ngôn sững ra, vẫn chưa đủ mạnh sao? Y cảm thấy bây giờ bá tánh đã đủ hạnh phúc rồi mà, y còn chưa dám mơ sẽ không cuộc sống giống như hiện tại đấy!
Khương Bình rời đi khiến hai vợ chồng Trúc Lan và Chu Thư Nhân bần thần hết mấy ngày mới bình thường lại. Đúng lúc trường học cho nghỉ, Trúc Lan và Minh Thụy bèn mời Lâm Tình cùng đến thôn trang.
Trúc Lan và Lâm Tình ngồi chung, nàng ấy hơi e dè nên Trúc Lan chủ động bắt chuyện:
- Sang năm là Minh Thụy phải thi tú tài rồi.
Gương mặt trắng nõn của Lâm Tình đỏ ửng, nàng ấy biết mà, bà nội và mẹ có nói, nàng ấy đáp:
- Dạ, chắc chắn Minh Thụy sẽ thi đậu ạ.
- Cháu có lòng tin ở Minh Thụy quá ha.
Lúc này Lâm Tình không thẹn thùng nữa, nàng ấy ngẩng đầu lên nói với giọng điệu chắc nịch:
- Huynh ấy là Minh Thụy, là cháu trai của Chu gia. Huynh ấy sẽ không làm cả nhà thất vọng đâu.
Trúc Lan cười nói: - Cả nhà cũng có cháu trong đó đấy.
Lỗ tai Lâm Tình lại đỏ, nói:
- Cháu… cháu tin tưởng Minh Thụy ạ.
Trúc Lan rất thích Lâm Tình. Nhiễm Uyển là người chí khí lớn, Lưu Giai suy nghĩ cẩn thận, riêng Lâm Tình là đơn giản nhất, điều này có liên quan đến hoàn cảnh trưởng thành. Tề thị xuất thân từ gia tộc lớn, Nhiễm Uyển lại là đích nữ nên từ nhỏ đã được rèn luyện khí chất của nhà danh gia vọng tộc. Lưu gia phải sống cẩn thận, dẫn đến Lưu Giai phải suy nghĩ cặn kẽ. Trong khi Lâm gia là nhà Ngự sử, những gì Lâm Tình bày ra ngoài đều là thật cả.
Trúc Lan kéo tay Lâm Tình, trong lòng hay trong mắt cô bé này toàn là Minh Thụy. Cô nói:
- Cháu ngoan thật đó.
Minh Thụy cần một người hết lòng hết dạ vì hắn, cô bé Lâm Tình này rất thích hợp với Minh Thụy.
Nói chuyện một hồi đã đến thôn trang. Minh Thụy xuống xe ngựa trước, hắn dìu bà nội xuống, rồi mới chìa tay ra dìu vị hôn thê, Lâm Tình đỏ mặt đặt tay lên trên:
- Cảm ơn.
Minh Thụy: - Ta với muội thì cần gì nói cảm ơn.
Lâm Tình khẽ ừ.
Nha hoàn đằng sau muốn che mặt lại, trộm nghĩ may mà tiểu thư gả vào Chu hầu phủ, sau này cô gia sẽ không nạp thiếp, chứ đổi lại là nhà khác mà tiểu thư cứ khăng khăng một mực như vậy thì kiểu gì cũng bị ức h**p tới chết.
Trúc Lan đi xem đám trẻ học tập, còn chưa đến phòng học đã nghe có tiếng gõ. Nghĩ thầm trong bụng, đây là lớp dạy nghề mộc. Sau này sẽ chọn những đứa trẻ trong lớp này để đưa vào xưởng đóng tàu.
Minh Thụy và bà nội đi xem hết phòng học này đến phòng học khác, đám trẻ học hành cực kỳ nghiêm túc. Đi xa phòng học một chút Minh Thụy mới nói:
- Bà nội, dạo này có nhận thêm một số cô nhi. Bà nội thấy nhờ đại phu chọn ra vài người cho học y thuật được không?
- Sao cháu lại có suy nghĩ này?
Minh Thụy nói: - Thôn trang có đại phu, bá tánh xung quanh thôn trang biết nên sẽ tới đây, bọn họ không dám vào Kinh Thành xem bệnh, nhưng rất tin tưởng đại phu ở thôn trang. Thế là cháu nghĩ nên chọn một vài đứa trẻ cho học y thuật, có thể tự nuôi sống bản thân mình và cũng có thể khám mấy bệnh vặt cho bá tánh.
Trúc Lan nghĩ đến cô nhi viện của hoàng thất, nơi đó có những đứa trẻ được đào tạo cho Y Bộ, đa số sẽ phục vụ cho giới quyền quý, cô nói:
- Nếu là cháu đề xuất thì cháu lên kế hoạch đi.
Minh Thụy ngạc nhiên: - Bà nội giao cho cháu làm sao?
- Không làm được à?
Minh Thụy nghiêm túc đáp:
- Làm được, cháu còn làm tốt nữa là đằng khác.
Trúc Lan: - Bà nội chờ kết quả nhé.
Cô nhi viện công, vì dân nên càng bình dân sẽ càng tốt.
Lâm Tình bỗng kéo tay áo vị hôn phu, nói:
- Huynh là giỏi nhất.
Minh Thụy ngớ ra, sau đó trong mắt ánh lên một chút dịu dàng: - Ừ.
Hắn ít khi nghe ai khen hắn giỏi nhất. Trên hắn có Đại ca, cả Kinh Thành mấy ai không biết Chu đại công tử. Nhị ca thì khỏi phải nói, nhưng chẳng ai khen Chu tam công tam công tử giỏi giang cả, đa phần người ta hay nói số hên, diện mạo tuấn tú.
Lỗ tai Trúc Lan rất thính, cô cong khỏe môi, bởi vậy… Lâm Tình thật sự rất hợp với Minh Thụy.
Hoàng cung
Chu Thư Nhân đang xem yêu cầu của các nước, cho dù đã có chuẩn bị tâm lý nhưng anh vẫn đen mặt:
- Ồ, đúng là tham lam.
Vừa lên tiếng là đòi sản lượng lương thực của cả một châu, mà còn là lương thực từ châu thành lớn!
Hoàng thượng cũng giận xong rồi, nói:
- Trả bạc hoặc trao đổi.
Chu Thư Nhân: - Không có lương thực đâu. Sắp đánh nhau tới nơi rồi, thần không biết kiếm đâu ra lương thảo.
Hoàng thượng: - Bán lương thực hay không là một bài toán khó. Bán lương thực thì giống như nước ta có lương thực ăn không hết, biên giới Đông Bắc càng không yên bình. Không bán lương thực, thật sự khiến bọn họ sốt ruột rồi hợp tác với nhau cũng đau đầu lắm.
Chu Thư Nhân hiểu rõ, nếu không nhờ uy h**p một trận thì chắc chắn sẽ càng quá đáng hơn. Anh hỏi:
- Thế ý của hoàng thượng là như thế nào?
Tóm lại, anh không muốn cho ý kiến.
Hoàng thượng gõ nhẹ lên bàn, nói:
- Đổi vật tư thôi, chắc chắn không bán lương thực, như vậy chỉ có thể đổi, mà phải đổi cho thật khéo. Đổi lấy những thứ nước ta không có, nhất là kim loại. Cần mở rộng sản xuất đạn dược và vũ khí!
Chu Thư Nhân ngộ ra: - Cả than đá nữa.
Sao lại đào than đá trên chính lãnh thổ của mình, cứ tích trữ của đất nước mình thì hơn, đổi của nước ngoài, không cần tốn nhiều nhân lực mà vẫn có than đá dùng. Tuyệt vời!
Hoàng thượng và Chu Thư Nhân đưa mắt nhìn nhau. Quân và thần cứ nhìn nhau cười, tính theo cách này có thể đổi được rất nhiều thứ.