Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Trúc Lan gặp Tứ hoàng tử trước. Tứ hoàng tử có bốn phần giống Thái tử, Tứ hoàng tử nhỏ tuổi, vóc dáng chưa cao, là một bé mập ú nu ú nần. Mặc dù tính tình hơi vượt ra ngoài khuôn khổ một chút, nhưng dù sao cũng là hoàng tử nên vẫn còn biết giữ quy củ.
Trúc Lan và Tứ hoàng tử nói vài câu rồi sai người dẫn Tứ hoàng tử đến viện của con trai út. Nó vào viện của Xương Trung rồi, gương mặt nhỏ không còn nghiêm nghị nữa. Chưa đi tới phòng đã nghe thấy tiếng:
- Xương Trung, bổn hoàng tử tới rồi đây!
Xương Trung vội xỏ giày vào, chờ Tứ hoàng tử vào liền chào hỏi:
- Tham kiến Tứ hoàng tử.
Tứ hoàng tử xua tay, nói:
- Mẫu hậu ta bảo chúng ta là họ hàng, huynh không cần đa lễ.
Xương Trung chỉ cười chứ không đáp lại. Chu gia và hoàng thất là quan hệ họ hàng xa lắc xa lơ, hắn nghĩ là thật thì hắn ngốc quá.
Tứ hoàng tử đưa mắt nhìn căn phòng, trong mắt tràn ngập tò mò:
- Ở chỗ của huynh có nhiều đồ lạ quá. Con thuyền trang trí này chưa từng thấy ở đâu bán, mua ở đâu vậy?
Xương Trung nói thầm trong bụng, ánh mắt tinh tường đấy. Hắn thưa:
- Nhị ca của thần ở nước ngoài vài năm, huynh ấy mua nó ở nước ngoài ạ. Nghe bảo là đồ thu hoạch được từ tàu của bọn cướp biển.
Được điêu khắc từ ngà voi nguyên khối, hắn thích dữ lắm.
Tứ hoàng tử cũng thích, cố gắng chuyển tầm mắt đi. Nơi này không phải là nhà ngoại nó, nó rất ít khi đến nhà ngoại, ở nhà ngoại nó thích thứ gì là sẽ có người đưa đến cho nó, đây là Chu hầu phủ. Mẫu hậu đã dặn tới dăn lui rằng nó phải làm bạn với Chu gia, vì Thái tử đại ca, và cũng là vì bản thân có thể làm một vị vương gia tiêu dao trong tương lai, nó dằn lòng vậy.
Xương Trung vờ như không thấy ánh mắt thiết tha của Tứ hoàng tử, đứa trẻ nào cũng là bảo bối của nhà mình mà. Hắn nói:
- Mời Tứ hoàng tử ngồi.
Tứ hoàng tử nhìn cái bàn trên giường đất nhỏ, nói:
- Chỗ của huynh có nhiều loại quả thật đó!
Xương Trung bật chế độ “cuồng ca":
- Là nhị ca của thần chịu chi, đa số là nhị ca mua từ tay thương lái nước ngoài, biết điện hạ đến, mẹ của thần bèn cố ý chuẩn bị ạ.
Nghĩa là không phải thường xuyên được ăn, bởi vì có khách quý nên mới bấm bụng lấy ra.
Tứ hoàng tử có thoải mái đến đâu cũng là hoàng tử, suy nghĩ sâu xa, hiển nhiên hiểu được, rồi lại hâm mộ:
- Nhị ca của huynh hào phóng thật.
Không giống ca ca ruột của nó. Là thái tử đấy, mà rất keo kiệt với đệ đệ ruột!
- Điện hạ ăn thử đi!
Tứ hoàng tử không khách sáo, chờ tiểu thái giám theo hầu thử trước, rồi tự mình cầm lên ăn, mặc dù là con của Hoàng hậu nhưng nó cũng biết rõ chế độ của mình ra sao. Trái cây mùa đông đắt đỏ, cộng thêm hoàng thất kêu gọi tiết kiệm, chế độ của nó giảm bớt, lại không tiện ăn chực của mẫu hậu nên lâu rồi nó không được ăn trái cây thỏa thích.
Xương Trung thấy Tứ hoàng tử thích nên không đụng vào trái cây nữa, mà đi ăn hạt. Trong lòng cảm thán, đôi khi Tứ hoàng tử sống còn không được thoải mái bằng hắn. Hắn là đứa con nhỏ nhất trong nhà, các ca ca thương yêu nên nó rất có lộc ăn.
Nhà chính
Trúc Lan đang trò chuyện với Đào thị, Đào thị nói:
- Năm nay toàn ăn đồ ăn của Hầu phủ thôi, lần này Uông Úy được khá nhiều thịt nai, hôm qua vừa gửi đến Kinh Thành, muội liền đích thân mang đến đây một con. Mùa đông cứ bồi bổ nhiều vào, đừng có tiếc rồi không ăn nhé. Hết thì muội lại mang đến nữa cho!
Trúc Lan: - Yên tâm, ta sẽ không khách sáo đâu. Nhưng mà Uông Úy có nói chừng nào quay về không?
- Có, đã chuẩn bị lên đường về rồi. Bảo là những việc bọn nó phụ trách đều đang ngừng lại, cụ thể thế nào thì muội không rõ. Nhưng mà Uông Úy về rồi cũng tốt, Ngọc Lộ còn đang mang thai vừa hay có thể ở cùng Ngọc Lộ nhiều hơn.
Trúc Lan giật mình. Xem ra biên giới Đông Bắc có động thái lạ, nên mới tạm dừng thi công các công trình. Cứ rút về trước cũng tốt, tránh cho lúc đó lại không an toàn.
Trúc Lan nghĩ đến cháu gái, bèn hỏi:
- Ta nghe con dâu cả của ta nói dạo này Ngọc Lộ béo lên nhiều hả?
- Đúng là béo hơn một vòng, đứa trẻ không có quấy mẹ nên lão phu nhân nhà muội bảo cái thai là một tiểu cô nương ngoan ngoãn.
Trúc Lan nhướng mày hỏi:
- Muội cũng nghĩ là con gái à?
Trong lòng Đào thị hy vọng là trai, nhưng không thể nói ra. Thị cười nói:
- Trai hay gái gì muội cũng thương, Uông gia của muội còn đang thiếu tiểu thư dòng chính đó.
Trúc Lan cười cười, lão phu nhân và Đào thị nói mát thì có. Cô nói:
- Chờ sinh rồi biết.
Đào thị: - Cả nhà muội đều thương yêu Ngọc Lộ, từ lúc Ngọc Lộ mang thai là đứa con dâu kia của muội cứ đều đặn gửi đồ tốt về Kinh Thành. Nếu như không phải vì bắt buộc đi thì nó chỉ muốn trở về bầu bạn với Ngọc Lộ thôi đấy.
Trúc Lan: “...”
Đừng, trở về thật thì mâu thuẫn cả đống.
Đào thị ngồi một lúc rồi về, mang theo ít nông sản mới hái. Đào thị nhớ chắt trai, cách một thế hệ càng thương, vả lại Uông gia lại là nhà ít con, trưởng nam của Ngọc Lộ được mọi người yêu thương lắm.
Có thịt nai, lại thêm Tứ hoàng tử tới chơi, cô bèn bảo phòng bếp chuẩn bị một ít, thịt nai bổ quá nên cô không cho làm nhiều mà chuẩn bị đa phần là rau cải.
Buổi chiều Chu Thư Nhân về, Trúc Lan cười nói:
- Nếu không nhờ trong cung phái người tới hối thì chắc Tứ hoàng tử chưa chịu về đâu.
Chu Thư Nhân: - Lần này Tứ hoàng tử ở lại chơi khá lâu, lần sau không dễ gì đến được đâu.
Trúc Lan cười nói:
- Em phát hiện ra cậu Tứ hoàng tử này thích ăn lắm, ăn cái gì ở nhà ta cũng khen ngon.
- Hoàng thượng làm gương rất tốt, trong cung tiết kiệm chi phí, chế độ của các hoàng tử bị giảm xuống, Tứ hoàng tử ở nhà ta có thể ăn thỏa thích nên mới không nỡ về ấy chứ.
Trúc Lan: - Sau này á, hễ Tứ hoàng tử mà được xuất cung là thể nào cũng tới kiếm Xương Trung cho coi.
Chu Thư Nhân khẽ cười:
- Con trai anh có chừng mực, nó không chịu thiệt đâu.
- Em chỉ sợ Hoàng thượng làm mai cho Xương Trung ấy chứ.
Chu Thư Nhân trầm ngâm một hồi, nói:
- Chắc là không đâu. Xương Trung được chính Thái thượng hoàng đặt tên, thế là đủ rồi.
Trúc Lan mới thoáng thả lỏng:
- Vậy thì tốt.
-
Bình Cảng
Hôm sau Xương Nghĩa đón tiếp các quan viên đi sứ, tới Bình Cảng mới biết sắp có một đợt thị uy bằng vũ lực. Hắn đưa mắt nhìn hải quân phía trước, tặc lưỡi hai tiếng. Hải quân hành động quy mô quá!
Quan viên Lễ Bộ và sứ thần các nước đi lên khán đài, lúc có hiệu lệnh, pháo được châm lửa, tàu thuyền đánh cá không dùng được nữa đã chờ sẵn ở phía xa trong tầm bắn chẳng mấy chốc chìm nghỉm.
Xương Nghĩa trợn to hai mắt nhìn. Hắn lấy kính viễn vọng trong tay hộ vệ qua, nhướng mày nghĩ sao cứ có cảm giác tầm bắn xa hơn thế nhỉ?
Thắc mắc của hắn nhanh chóng được giải đáp, loại pháo cải tiến có tầm bắn xa hơn, uy lực mạnh hơn, cũng chính xác hơn. Hắn và các quan viên Lễ Bộ hưng phấn và tự hào lắm, điều này cho thấy triều đình đang rất hùng mạnh.
Sứ thần các nước tái mặt, gương mặt của những sứ thần ấp ủ ý đồ xấu cứng đờ. Đây là cố ý, khiến họ càng khó chịu hơn là nội gián hoàn không truyền về một tin tức nào. Nếu Chu Thư Nhân có mặt ở đây, anh đã nở một nụ cười sâu xa. Bởi vì pháo này không phải loại tiên tiến nhất, uy h**p nhưng vẫn phải để lại đường lui.
Trên đường trở về Kinh Thành cực kỳ im lặng, sứ thần các nước thấp thỏm trong lòng. Chỉ cảm thấy chuyến này sẽ không thuận lợi.
Xương Nghĩa khoan khoái trong lòng, hắn ngồi trong xe ngựa uống trà, vẻ mặt thả lỏng hết cỡ, ban đầu còn tưởng sẽ phải hao tổn tâm huyết ứng phó với việc các sứ thần tìm hiểu ấy vậy mà tất cả sợ hãi im lặng như tờ.
Mà tại Chu phủ ở Kinh Thành, Trúc Lan lo lắng nhìn Khương Bình:
- Vết thương của cháu mới vừa hồi phục, vẫn chưa khỏi hẳn. Cháu không thể chờ khỏi hẳn rồi hẵng đi hay sao?
Khương Bình áy náy trong lòng nhưng không thể không đi, đáp:
- Bà ngoại, triều đình cần tình báo của hai nước mà cháu cũng lo lắng cho Khương An lắm.
Bởi vì trốn về nước khiến y gầy đi trông thấy, sợ quay lại bị lộ thì cho dù có bị thương y cũng sẽ không về nhà. Bây giờ đã bồi bổ đủ, nên khởi hành rồi.
Trúc Lan đau lòng làm sao, nếu ai trong hai đứa cháu ngoại xảy ra chuyện thì cô đều không chấp nhận được. Nhưng cũng không còn cách nào, cô đành nói:
- Cháu mang theo nhiều dược liệu một chút, chú ý an toàn, làm gì cũng phải hết sức cẩn thận, ở nhà đều đang chờ các cháu quay về đó.
Đôi mắt Khương Bình cay cay. Giữa nước và nhà, cuối cùng y vẫn chọn nước.