Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1552: Bí Mật

Trước Tiếp

Trên mặt Xương Nghĩa lộ vẻ cay cú:

- Hên cho Liễu gia!

Trúc Lan khẽ cười, nói:

- Liễu gia càng tốt thì Ngọc Điệp cũng càng tốt mà. Ngọc Sương và Ngọc Điệp là tỷ muội ruột, Liễu gia sẽ không làm gì quá khó coi đâu. Lưu Phong không bị giành mất công, nên con đừng có cay cú làm gì.

Xương Nghĩa chỉ không cam lòng thôi, hắn muốn con rể của hắn được lợi nhiều nhất. Thôi không nghĩ tới con rể nữa, hắn nói:

- Minh Thụy đến thôn trang giảng bài cho cô nhi không vắng buổi nào, nó rất thích giáo dục và dạy học.

Trúc Lan cũng phát hiện ra mỗi lần Minh Thụy đi thôn trang về là cứ như thăng hoa vậy, hai mắt sáng lấp lánh. Cô nói:

- Nó thích gì thì cứ để cho nó làm đi.

Xương Nghĩa cười nói:

- Đứa trẻ này đến Lễ Bộ thì tốt rồi.

Trúc Lan nhìn Xương Nghĩa, nói:

- Tới đó rồi tính, Minh Thụy còn trẻ mà.

Đám trẻ nhà mình xuất sắc quá cũng rầu lắm chứ. Cho dù sau này tách khẩu thì Minh Thụy vẫn mang họ Chu, bên trên có các ca ca ưu tú, và các thúc thúc nỗ lực phấn đấu, hoàng thất lại cho Chu gia rất nhiều tài nguyên. Muốn đứa nào cũng có địa vị cao thì cho dù có nằm mơ cũng không thể nào.

Trúc Lan thương Minh Thụy, thằng bé quá hiểu biết. Bởi vì hiểu biết nên đã tính xong lựa chọn tương lai của mình rồi.

Trúc Lan không muốn nói về cháu trai nữa, mà hỏi:

- Thuận Thanh đã ở thôn trang của con mấy ngày rồi, phải chăng nên đón nó về? Làm gì có kiểu để khách sống ở thôn trang chứ?

Xương Nghĩa hơi mất tự nhiên, nói:

- Con có bảo nó về đây ở mà, nhưng nó nói ở thôn trang được rồi. Mẹ cũng biết Hầu phủ nhiều quy củ, nó thấy không thoải mái. Ở thôn trang có người trong dòng họ Triệu thị, mặc dù không cùng huyết thống, nhưng có Thu Nương, bọn họ chung sống tương đối hòa thuận.

Trúc Lan nghe xong cũng không ép nữa, nói:

- Đứa trẻ này vẫn luôn sống một mình, đúng là đã quen tự do tự tại rồi.

Xương Nghĩa nói:

- Nó cũng đính ước rồi, lần này đi xa học hỏi xong trở về là thành thân luôn. Lúc đó con sẽ cho thêm một phần sính lễ.

- Nên vậy. Con luôn trông nom thằng bé, khi ấy con gửi quà của phủ ta qua đó chung luôn đi.

Xương Nghĩa: - Vâng ạ.

 

Phủ Tần vương

Dung Xuyên và Tam cữu đang nói chuyện phiếm:

- Dạo này trời trở lạnh, Tam cữu chú ý sức khỏe đừng để bị cảm.

Mỗi ngày Tam cữu đều đến vương phủ để thăm Hà nhi, hắn thật sự rất lo cho sức khỏe của cữu cữu.

Ninh Tự có cháu rồi cũng không mong gì hơn, nói:

- Ta còn khỏe lắm. Hà nhi mạnh giỏi là ta ăn ngon ngủ yên à.

Dung Xuyên: - Con còn đang lo sức khỏe của Hà nhi, nhưng không ngờ nhiệt độ giảm xuống mà nó không có bị bệnh. Cơ thể của thằng bé được chăm sóc hồi phục rồi.

- Không uổng công bồi bổ. Chờ lớn một chút là cơ thể sẽ rắn rỏi hơn thôi.

Lúc đó ông ấy có thể đưa đứa trẻ về. Haiz, bây giờ Ninh hầu phủ quạnh quẽ quá, ông ấy một bó tuổi rồi không có hứng nạp thiếp. Thiếp thất cũng sống cuộc sống hưu trí, trong phủ càng thêm nhạt nhẽo.

Dung Xuyên hỏi: - Con ra khỏi cung cũng chưa đi thăm Ninh Minh được, Ninh Minh có khỏe không ạ?

- Đứa trẻ đó đã có chuẩn bị sẵn rồi, lại là người tâm tính kiên cường, nó không sao đâu, con không phải lo.

Dung Xuyên nhớ lại lời Tuyết Hàm nói, cười hỏi:

- Du gia còn chộn rộn không ạ?

Trong mắt Ninh Tự toàn là trào phúng, nói:

- Còn, sao lại không chộn rộn chứ. Du gia ngày một đi xuống, bây giờ không một người nào có ích cả, gia nghiệp cũng chẳng còn gì, sao có thể bỏ qua miếng thịt thơm này được.

Dung Xuyên nhướng mày, hỏi:

- Cữu cữu không cảnh cáo họ sao?

Ninh Tử: - Nó sẽ phải trưởng thành, vả lại ta chỉ là cữu gia của Ninh Minh thôi, cứ để cho Ninh Minh xử lý là được rồi, chút chuyện cỏn con này mà xử lý còn không xong thì đừng bước vào con đường làm quan. Cứ ngoan ngoãn làm một vị công tử phú quý cũng được, tránh cho xảy ra chuyện gì là coi như nhà này không ai kế thừa hương hỏa luôn.

Dung Xuyên nghĩ ngợi rồi nói:

- Cha con sẽ không chịu để Ninh Minh làm cháu rể đâu ạ.

Ninh Tự: - Ta biết lâu rồi. Nhưng con tiết lộ cho ta một chút xem, sao mấy ngày trước đó Thái Thượng Hoàng lại mời cha con vào cung vậy?

Dung Xuyên không biết, hắn còn tưởng đâu hoàng huynh sẽ nói với hắn, nhưng hoàng huynh lại không nói, phụ hoàng cũng không. Nhạc phụ càng không hó hé nửa lời, hắn lắc đầu đáp:

- Không biết.

Trong mắt Ninh Tự có sự thất vọng. Người có địa vị cao nhất ở Ninh gia là ông ấy, mặc dù có đứa con trai Dung Xuyên làm bảo chứng nhưng ông ấy cũng không muốn bị gạt ra ngoài. Ông ấy có thể cảm nhận được hoàng thất càng lúc càng đặt nặng Chu Thư Nhân. Ông ấy vỗ vai Dung Xuyên, nói:

- Dù con từng chịu khổ, nhưng khổ tận cam lai con ạ. Con có một người nhạc phụ tuyệt vời.

Dung Xuyên cũng nghĩ như vậy. Trong lòng phụ hoàng, giang sơn là thứ quan trọng nhất. Sau khi hoàng huynh lập Thái tử, địa vị của hắn trong lòng phụ hoàng lại lùi thêm một bậc. Ấy vậy mà trong lòng nhạc phụ, vị trí của hắn chưa bao giờ bị lay chuyển.

  -

Tối đó Trúc Lan nói lại với Chu Thư Nhân ý đồ của Hoàng hậu:

- Hoàng hậu đang lót đường sẵn.

Chu Thư Nhân đang lật sách khẽ khựng lại, nói:

- Thế thì chỉ có thể chứng minh tình hình của hoàng hậu thật sự không khả quan.

Trúc Lan cũng đoán được, nói:

- Có khi không chờ được đến lúc đại hôn của Thái tử mất!

- À, nếu Hoàng hậu thông minh thì hãy cố gắng trì hoãn đừng để Thái tử thành thân.

- Không đúng lúc, thật sự nên trì hoãn đại hôn mới thích đáng. Dù sao Hoàng thượng cũng còn rất trẻ, không gấp bồng cháu đâu.

Chu Thư Nhân lo lắng nói:

- Ở thời điểm đủ thứ chuyện rối ren này, may nhờ vẫn luôn củng cố hải quân, và thiết lập tuyến đường hàng hải làm các quốc gia lân cận kiêng dè, chứ không chắc không riêng gì biên giới Đông Bắc có hành động lạ.

Trúc Lan cũng lo lắng theo:

- Sứ thần của các nước đến Kinh Thành mua lương thực, triều đình cũng đang thiếu lương thực mà.

Chu Thư Nhân đặt sách xuống, nói:

- Ngày mai hải quân Bình Cảng sẽ bắn pháo để đón tiếp các sứ thần.

“?”

- Nhằm đánh phủ đầu các sứ thần có ý đồ xấu xa trong đầu, để bọn họ nhìn thấy tầm bắn và uy lực của khẩu pháo tiên tiến.

Năm ngoái quốc khố eo hẹp mà anh cũng không viết sớ xin giảm bớt nghiên cứu thuốc súng. Bởi, vũ lực tuyệt đối mới có tiếng nói.

Trúc Lan không nghe Xương Nghĩa nói, cô hỏi:

- Xương Nghĩa không biết sao?

Chu Thư Nhân gật đầu:

- Không biết, chờ nó đến Bình Cảng ắt biết.

- Âu cũng là do chức quan quá thấp.

Chu Thư Nhân khẽ cười:

- Chỉ có một vài vị có chức vụ cao mới biết được thôi, đây là những người Hoàng thượng tin tưởng.

Trúc Lan cong môi cười:

- Phải phải, ai bảo Chu hầu gia định quốc an bang. Ngài là người được Hoàng thượng coi trọng nhất đấy.

Chu Thư Nhân vuốt mũi, nói:

- Áp lực nặng nề.

Trúc Lan không cười được nữa. Con dao hai lưỡi, có lợi mà cũng có hại.

*

Hôm sau Xương Trung không đến trường học, bởi vì hắn nhận được tin Tứ hoàng tử muốn đến chơi. Báo tin từ sớm, Xương Trung bèn cho người đến phủ Tần vương mời Lư Gia Thanh.

Mặt của Lư Gia Thanh bị cái lạnh làm xước, hỏi:

- Công tử gọi ta tới có việc gì?

Xương Trung: - Giờ muốn mời ngươi khó nhỉ?

Lư Gia Thanh ngượng ngùng:

- Ta mới đến phủ Tần vương, đang theo thủ vệ đại nhân nên không tiện ra khỏi vương phủ.

Xương Trung lắc đầu, nói:

- Ngươi nhìn ngươi xem, đã bái sư rồi, ngươi chỉ cần ở lại bên cạnh Thận Hành là được rồi mà, một hai cứ phải đến phủ Tần vương. Ngươi mới bao lớn, coi gương mặt cũng bị giá rét làm bị thương rồi kìa. Mấy nay đứng gác hả?

Lư Gia Thanh: - Đây là rèn luyện. Vả lại trước kia đã nói là sẽ đến phủ Tần vương, ta không thể nuốt lời được.

Xương Trung không vạch trần suy nghĩ của Lư Gia Thanh, người này có bí mật, phủ Tần vương không dễ vào, càng không nhận người nhỏ tuổi. Lư Gia Thanh ở phủ Tần vương, mai sau có thể đi đường tắt thông qua võ thuật. Tên này đang có ý định như vậy!

Xương Trung ra hiệu cho Lư Gia Thanh ngồi, còn mình thì ngả ngang rất không quy củ. Nói:

- Hôm nay là cơ hội tốt cho ngươi đấy, Tứ hoàng tử tới phủ.

Lư Gia Thanh sửng sốt, rồi mím môi đáp: - Cảm ơn.

Xương Trung xua tay, ánh mắt trở nên sắc bén:

- Một khi ngươi làm gì gây hại cho Chu gia thì ta sẽ không nể tình đâu.

Lư Gia Thanh nghiêm túc nói:

- Ta tuyệt đối không làm gì gây hại cho Chu gia.

Y chỉ muốn giải oan cho mẹ, báo thù cho mẹ.

Trước Tiếp