Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Hôm sau Trúc Lan ngồi xe ngựa vào cung, lần này không phải là Thái hậu mời cô, mà là Hoàng hậu nương nương, bởi Thái Hậu bận lắm. Thái Thượng Hoàng bệnh nặng một trận cần được quan tâm nhiều hơn, Thái hộ dồn hết toàn bộ sự tập trung lên người Thái Thượng Hoàng rồi.
Hôm qua nữ quan tới báo tin xong là cô cho phủ Tần vương biết ngay, con gái không đích thân đến nhưng có gửi lời: dạo này Hoàng hậu rất để ý Chu gia, từ sau khi các hoàng tử có thể xuất cung, con gái và con rể ra sức tránh né, chui rúc ở phủ Tần vương, ai mời cũng không ra khỏi phủ.
Trúc Lan xoay vòng tay ở cổ tay, bọn họ bị Hoàng hậu dòm ngó rồi.
Vào hoàng cung thì Trúc Lan chuyển qua ngồi kiệu. Trời lạnh dữ lắm, đi đến tẩm cung của Hoàng hậu mà không bị lạnh cóng mới là lạ đó. Đến tẩm cung của Hoàng hậu, Trúc Lan thở phào nhẹ nhõm, may mà không phải gặp một mình cô, còn có một vài vị phu nhân có tước vị khác. Lâu rồi Trúc Lan không gặp Thẩm hầu phu nhân, lần này gặp lại, Thẩm hầu phu nhân đã hiện rõ dấu hiệu của tuổi tác, thoạt nhìn cơ thể không còn mạnh khỏe cho lắm mà sắc mặt cũng tái nhợt.
Sau khi Trúc Lan đánh giá một lượt những người trong điện, cô kiểu: “!!!”
Cô là người khỏe khoắn nhất trong số những người đến tẩm cung hôm nay.
Mọi người chào hỏi lẫn nhau, bảo rằng Kinh Thành lớn thì đúng là lớn thật đấy, nhưng Trái đất tròn mà, đã từng gặp và trò chuyện với nhau rồi nên cũng khá nể mặt nhau. Người tới lui với Trúc Lan nhiều nhất lại là Thẩm lão phu nhân.
Vẻ mặt của Thẩm lão phu nhân tương đối phức tạp, năm xưa Dương thị không đáng để bà cụ bận tâm, ai có mà dè Chu gia sẽ có số mệnh giống như bây giờ, Chu gia càng bước càng cao trong khi Thẩm hầu phủ đang trên đà đi xuống. Bởi vì con gái lấy Diêu Triết Dư mà Thẩm gia bị ảnh hưởng rõ rệt, sau đó ngai vàng đổi chủ và bọn họ không bao giờ được trọng dụng nữa.
Thẩm lão phu nhân không khỏi đau đầu, tiểu thư Thẩm gia không dễ gả đi, chẳng kiếm được nhà chồng nào ưng ý, mấy năm qua gả cao không được mà gả thấp cũng không xong. Con trai cả gả mấy đứa con gái cho học trò có xuất thân hàn môn, bảo là bồi dưỡng nhưng mất rất nhiều thời gian.
Hoàng hậu bước ra, Trúc Lan để ý thấy Hoàng hậu trang điểm khá đậm. Lớp phần thật dày che phủ khí sắc trên mặt. Đã lâu không gặp, trông Hoàng hậu già đi vài tuổi. Bị tổn thương từ gốc rễ không tài nào khôi phục lại được.
Hoàng hậu ra hiệu:
- Đừng lễ tiết quá, bổn cung mời các vị đến là để tâm sự thôi.
Nàng ta muốn gặp riêng Chu hầu phu nhân, nhưng không thể được. Hoàng thượng đang chú ý từng hành vi cử chỉ của nàng ta.
Thẩm lão phu nhân lên tiếng trước tiên:
- Đã lâu không gặp Hoàng hậu nương nương, nương nương vẫn lóa mắt như xưa. Phải nói người có phúc khí nhất không ai khác là Hoàng hậu nương nương đó!
Trúc Lan nghiêng đầu, bao lâu không gặp Hoàng hậu nương nương rồi, khen lố quá vậy, Thái hậu nương nương còn sống kia kìa!
Gương mặt Hoàng hậu hơi gượng, nàng ta nào dám tán thành:
- Người có phúc khí nhất phải là Thái hậu, bổn cung làm sao mà sánh bằng chứ.
Thẩm lão phu nhân xấu hổ nói:
- Coi ta kìa, gặp được Hoàng hậu vui quá nên không kiểm soát được lời nói.
Hoàng hậu nghĩ ngợi rồi quay đầu nhìn Dương thị, hỏi:
- Đã lâu không gặp lão phu nhân, dạo này lão phu nhân vẫn khỏe chứ?
Trúc Lan trả lời: - Dạo này thần phụ rất khỏe, cảm ơn nương nương quan tâm.
Hoàng hậu nói: - Bổn cung thấy sắc mặt của lão phu nhân hồng hào. Bổn cung được cho rất nhiều thảo dược tốt, lát nữa mọi người mang một ít về nhé!
Đám người Trúc Lan vội vàng đứng dậy cảm ơn.
Hoàng hậu nói tiếp:
- Mới mấy ngày trước Lão Tứ gặp được tiểu công tử của Chu hầu phủ, trở về còn nói với bổn cung rằng con trai út của lão phu nhân một bụng thi thư, kiến thức uyên bác, còn muốn nghe tiểu công tử kể những điều mình biết nhiều hơn đấy.
Trúc Lan mới thấy yên lòng, cô chỉ sợ Hoàng hậu làm mai cho con trai thôi. Cô đáp:
- Có chuyện này nữa ư, thần phụ không biết ạ.
Hoàng hậu cười nói:
- Lão tứ lại muốn xuất cung nên bổn cung cũng mới biết đây thôi. Mới đầu còn sợ Lão Tứ học thói hư tật xấu, sau khi biết là công tử của Hầu phủ thì bổn cung không ngăn cản nữa. Lúc đó chắc phải làm phiền quý phủ!
Trúc Lan liền thưa:
- Tứ hoàng tử đến phủ là niềm vinh dự của Hầu phủ ấy chứ.
Cô không muốn làm Hoàng hậu phật lòng, nhất là vị Hoàng hậu này không sống được bao lâu nữa. Hoàng hậu có cam tâm chết không? Chắc chắn là không, càng có được nhiều lại càng luyến tiếc. Một phần là vì con trai, một phần là vì tiếc nuối cuộc đời vinh quang cho nên Hoàng hậu cực kỳ nguy hiểm.
Mặt già của Thẩm lão phu nhân cứng đờ, coi như bà cụ đã ngộ ra rồi. Mẹ kiếp, bọn họ chỉ làm phông nền mà thôi. Bà cụ còn đang không hiểu vì sao đã có tuổi rồi, thậm chí còn nghĩ cuối cùng hoàng thất cũng nhớ đến Thẩm hầu phủ. Bà cụ bực đến tức ngực.
Hoàng hậu mệt mỏi, mọi người cũng cáo từ. Mỗi người đều được Hoàng hậu tặng dược liệu, ra khỏi tẩm cung của Hoàng hậu rồi lần lượt ngồi lên kiệu. Trúc Lan không thể không thừa nhận Hoàng hậu đi nước cờ này rất đúng đắn, mặc dù cô chưa gặp Tứ hoàng tử được mấy lần nhưng vẫn biết Tứ hoàng tử là một người ham chơi. Tứ hoàng tử ham chơi qua lại với Xương Trung sẽ không k*ch th*ch thần kinh của Hoàng thượng.
Về đến nhà là Trúc Lan mệt lả, lâu rồi không mặc đồ mệnh phụ nên cổ hơi khó chịu. Thanh Tuyết vào xoa bóp làm Trúc Lan thoải mái lắm, nói:
- Có mang thảo dược trong cung về, cất vào nhà kho cả đi.
Thanh Tuyết: - Vâng ạ.
Trúc Lan nói tiếp:
- Kỳ Châu xảy ra bão tuyết, sợ là sẽ phát sinh bệnh phong hàn. Dược liệu mà nhà Lão Tứ tích trữ đã quyên góp hết hồi lũ lụt rồi, bây giờ chắc chắn đang thiếu dược liệu lắm. Ngươi đi kiểm kê lại dược liệu trong kho, chuẩn bị một mớ chờ mấy ngày nữa rồi gửi đến Kỳ Châu.
Thanh Tuyết thiết nghĩ dược liệu trong phủ hoàn toàn có thể so với nhà kho của dược phòng, lão phu nhân rất thích tích trữ dược liệu. Nàng ấy thưa: - Vâng ạ.
Trúc Lan đỡ mỏi vai hơn, bèn bảo Thanh Tuyết đi làm chuyện của mình. Bây giờ mua thuốc không dễ, dạo này dược liệu trị bệnh thương hàn ở các hiệu thuốc hầu như đã cung ứng cho triều đình cả rồi, không còn lại bao nhiêu dược liệu. Ở nhà có người bị bệnh thương hàn mà muốn mua thuốc thì chỉ có thể đến cho đại phu khám, đại phu kê đơn mới mua được thuốc chứ dược liệu khó kiếm.
Trúc Lan mím môi. Ở thời cổ đại, không riêng gì dược liệu khan hiếm, mà đại phu cũng vậy, nhất là những đại phu có bản lĩnh thực thụ. Triều đình đã cố hết sức bồi dưỡng rồi, ấy vậy mà vẫn như muối bỏ biển.
-
Mới chiều mà Xương Nghĩa đã về rồi, Trúc Lan khó hiểu hỏi:
- Hôm qua được nghỉ, bây giờ mới là buổi chiều mà sao con trở về rồi?
Xương Nghĩa chà xát hai tay, trời hôm nay lạnh thật. Hắn đáp:
- Con được giao nhiệm vụ đến Bình Cảng đón sứ thần của các nước, ngày mai khởi hành nên trở về sớm một chút để soạn hành lý.
- Sứ thần các nước?
Xương Nghĩa không giấu giếm mẹ, dù sao sớm hay muộn gì cũng loan truyền. Hiển nhiên hắn không nói thì cha sẽ nói với mẹ thôi, hắn hiểu rất rõ, cha không giấu mẹ được bất kỳ chuyện gì, hắn nói:
- Tới mua lương thực và thuốc ạ.
Trúc Lan nghĩ đến những khác thường ở ngoài biên giới, nói:
- Thiếu lương thực rồi!
Trong lòng Xương Nghĩa cũng hơi rối loạn, nước nào cũng thiếu lương thực thì không phải là điều tốt. Hắn nói:
- Sao thời tiết lại thất thường thế này cơ chứ?
Trúc Lan nghĩ thầm, chắc là thật sự bước vào thời kỳ tiểu băng hà như trong suy đoán rồi. Cô nói:
- Rồi sẽ tốt thôi.
Xương Nghĩa: - Mong sao năm sau sẽ là một năm bình thường.
Trúc Lan: “...”
Nghĩ thì hay lắm, nhưng tiếc là không xảy ra.
Xương Nghĩa nói tiếp:
- Người Liễu gia còn chưa từ Chương Châu về, đã cho thêm mấy sư phụ bào chế dược liệu qua đó rồi ạ.
- Liễu gia nhận nuôi trẻ thông qua thôn trang của con à?
Xương Nghĩa nghĩ thầm, mẹ hiểu ra vấn đề nhanh thật. Hắn nói:
- Vâng, nhận nhiều cô nhi lắm, còn bồi dưỡng một vài đứa trẻ đầu óc nhanh nhạy có thể trở thành quản sợ, sang năm chắc Liễu gia sẽ hành động nhiều hơn đấy.
Trúc Lan không thể không thừa nhận: - Liễu gia có tầm nhìn.
Xương Nghĩa không cam lòng, nhưng cũng không còn cách nào. Ai bảo con rể vừa mới bước vào con đường làm quan, chức quan nhỏ lẻ. Hắn chỉ có thể tự an ủi mình, Liễu gia là chỗ sui gia nên sẽ không hại con rể hắn đâu.
Trúc Lan nói tiếp:
- Triều đình quản lý dược liệu càng ngày càng nghiêm ngặt, bây giờ thiếu hụt dược liệu trầm trọng. Nếu như sau này Liễu gia thật sự biến Chương Châu thành châu thành trọng điểm về thuốc thì con đường làm quan của Liễu đại công tử sẽ lên như diều gặp gió.