Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1550: Xuất Sắc

Trước Tiếp

Hôm qua Chu Thư Nhân đã biết ranh giới với hai nước ở Đông Bắc đã không yên ổn, tối qua anh ngủ không ngon. Không phải anh đang rầu chuyện lương thảo, mà là anh không muốn có chiến tranh hay náo loạn. Vùng biên giới có rất nhiều bá tánh hai nước tụ tập, chỉ cần không vượt qua khỏi ranh giới thì các tướng sĩ ở ngoài biên cương cũng không có động thái gì. Thế nhưng đại pháo thì luôn nhắm thẳng ngay hướng biên giới, một khi có động thái khác thường là nã pháo bất cứ lúc nào.

Tối qua Chu Thư Nhân ngủ không ngon, sắc mặt không tốt, sống lưng không khỏi khom xuống anh đang định ngáp mấy cái nhưng lại cảm thấy có điều không ổn. Anh ngẩng đầu lên nhìn, không hiểu sao dường như đều đang nhìn anh?

Anh xốc lại tinh thân, ngó nghiêng một cái. Anh có làm gì đâu trời!

Bây giờ động thái giữa hai nước vẫn đang được bảo mật tốt, chỉ có các vị trọng thần biết thôi, không mang ra thảo luận ở trên triều, hôm nay trong triều chỉ bàn về bão tuyết.

Kết thúc buổi chầu, Chu Thư Nhân đi rất cẩn thận. Tuyết vừa rơi xuống, bậc thang hơi trơn, bây giờ tay chân anh lọng cọng rồi, thật sự bị ngã là mất nửa cái mạng chứ chẳng chơi.

Lý Chiêu tằng hắng, nói:

- Ta thấy sắc mặt của ngươi không ổn, ngươi nhớ chú ý giữ gìn sức khỏe. Tuyệt đối đừng để bị bệnh nhé!

Chu Thư Nhân giật giật khóe môi, nói:

- Ngài sợ ta đổ bệnh rồi không có cách nào kiếm lương thảo cho ngài thì có.

Lý Chiêu khẽ nói:

- Chúng ta cũng là bạn già với nhau mà, bạn già quan tâm ngươi đấy!

Chu Thư Nhân trợn trắng mắt, không muốn để ý Lý Chiêu nữa. Anh hừ một tiếng, rồi rời đi nhanh. Về đến Hộ Bộ, Chu Thư Nhân thấy Thái y lại càng sa sầm hơn:

- Bản hầu không có bệnh!

Thái y cũng khó xử lắm, cười gượng:

- Hạ quan biết mà. Sắp tới hạ quan sẽ túc trực ở Hộ Bộ, ai thấy không thoải mái đều có thể đến tìm hạ quan.

Lúc này sắc mặt của Chu Thư Nhân mới khá hơn một chút, dạo này đúng là rất bận. Anh đáp: - Ừ.

Cứ vậy, Thái y ở lại Hộ Bộ. Hôm nay trời cực kỳ lạnh, quả nhiên có người khó chịu trong người và đổ bệnh thật nên Thái y cũng không ngồi không.

Tin tức Thái y tọa trấn ở Hộ Bộ nhanh chóng lan truyền rộng khắp, nhất là Lại Bộ đứng đầu sáu bộ, trong lòng Lại Bộ Thượng Thư cũng không thoải mái gì cho cam, đứng trước những lời hỏi han lập tức mắng lại:

- Các ngươi đừng có huyên thuyên ở chỗ của bản quan nữa, có bản lĩnh thì tự mình đi mời đi!

Chu Thư Nhân chẳng thèm quan tâm những bộ khác, bây giờ Hộ Bộ là nơi bận rộn nhất.

 

Chương Châu

Ngọc Sương vừa tống cổ được nương tử của quan viên huyện nha về, nàng xoa nhẹ khuôn mặt đã cười tới cứng đờ rồi xoay người đi thăm con trai út. Hồ thị nghe có tiếng bước chân, bèn ra dấu trong im lặng rằng đi ra ngoài hãy nói.

Ngọc Sương thấy con trai út ngủ rồi, cũng không dám hó hé. Con trai lớn ngoan lắm, con trai út từ lúc chào đời đã rất khó nuôi, không thích là khóc, không thoải mái cũng khóc. Đặc biệt, còn không thích ngủ vào buổi tối. Hốc mắt của bà tử và nha hoàn chăm nom con trai út đều xanh xao, đến cả nàng ấy cũng sợ con trai út.

Hồ thị thở hắt ra, nói:

- Thằng bé này lúc ngủ làm người ta thương lắm, thức dậy là quấy thôi rồi!

Thị thương cháu trai, nhưng cũng không thể che đi lương tâm mà bảo cháu trai dễ nuôi.

Ngọc Sương tự tay rót trà cho mẹ chồng, nói:

- Mẹ vất vả rồi.

Hồ thị cười nói: - Vất vả gì đâu, có bà tử và nha hoàn mà, thằng bé này biết đầu thai lắm nhé, chào đời ở nhà quan để hưởng phúc.

Ngọc Sương cũng thấy vậy, lại cho rằng là do chiều riết nên nó mới hư. Hễ khóc quấy lên một cái là lại lo lắng, muốn trị con trai út nhưng không đành lòng.

Hồ thị hỏi: - Họ tới tìm con chi vậy?

Ngọc Sương thở dài: - Thì cũng rắc rối chuyện lương thực thôi. Bọn họ là nhà quan quèn, có nhà dư dả, có nhà thắt lưng buộc bụng, so ra thì đã khá hơn nhà bá tánh nhiều rồi. Tuy nơi đây là huyện nghèo, bọn họ không thiếu lương thực, dù cho mỗi ngày không được ăn lương thực trắng tinh nhưng cũng có thể ăn no, chẳng qua là không có thịt thà gì thôi.

Hồ thị nghe xong lập tức ngộ ra, hỏi:

- Họ đến hỏi mượn con à?

Ngọc Sương: - Thế thì không có. Dù gì đi nữa Lưu Phong cũng là tri huyện, người lớn nhất ở huyện thành. Họ muốn mua, mọi người đều biết cha con có một thôn trang, trong thôn trang nuôi nhiều gia súc gia cầm, từ lúc con sinh con xong thì Kinh Thành chưa từng ngừng gửi thịt đến. Họ biết nhà mình có thừa, cho nên muốn mua gia súc gia cầm của thôn trang ạ.

Hồ thị cau mày, hỏi:

- Mẹ không hiểu nhiều về quan trường, nhưng mà cảm thấy không thể làm như vậy được, lần này con bán, thế lần sau thì sao?

Ngọc Sương: - Con từ chối rồi, bảo rằng cha con nuôi cho bọn trẻ ăn.

Hồ thị cười nói:

- Từ chối là được rồi con. Bọn họ ức h**p con da mặt mỏng đấy, cùng nhau tới nói tưởng đâu con sẽ ngại từ chối mà đồng ý ngay.

- Đúng vậy, họ tính hay quá, tiếc rằng con chẳng để bụng họ nói gì sau lưng con, con biết họ ghen tị với con mà con thì rất vui vẻ xem họ vừa đố kỵ vừa phải nịnh bợ con.

Hồ thị cười tươi roi rói, nói:

- Nên vậy. Con đừng có dính tới họ, họ cũng chỉ dám nói sau lưng con thôi chứ không có gan bô lô ba la bên ngoài đâu.

Ai bảo nhà mẹ đẻ của con dâu là Hầu phủ, không cần biết chức quan của cha của con dâu có lớn hay không, nhưng vẫn là quan ở Kinh Thành, huống hồ chi còn một người ông quyền cao chức trọng nữa.  

Trúc Lan không biết cô cháu gái lớn mới bị người ta mưu toan hãm hại xong. cô đang chia gia cầm mà Lão Đại mang về. Những nhà có quan hệ sui gia và bạn bè thân thiết đều có một phần, vốn dĩ rất nhiều mà chia một cái là hết.

Trúc Lan: - Có nhiều hơn nữa cũng không đủ chia.

Chu lão đại không tiếc, năm nay hắn nuôi nhiều lắm. Hắn nói:

- Năm nay Dung Xuyên không ở thảo nguyên nên không có thịt bò ăn.

Hắn bèn để ý đám bỏ ở thôn trang, thế nhưng bò ở thôn trang nhà mình cực kỳ khỏe mạnh. Nghĩ tới nghĩ lui, hắn vẫn không đụng tới bọn chúng.

Trúc Lan cũng thèm thịt bò, nói:

- Haiz, đừng có nói tới thịt bò nữa.

Năm nay kiểm tra nghiêm ngặt, trâu bò là lao động quan trọng ngoài đồng, ngoài chợ đen cũng rất khó nhìn thấy thịt bò, các thế gia ở Kinh Thành hạn chế nhiều rồi.

Chu lão đại suy tư rồi nói:

- Mẹ, năm nay trời lạnh như vậy, năm sau chắc cũng không ấm áp gì, Minh Thụy thật sự chuẩn bị đi thi tú tài sang năm sao?

- Mẹ cũng đang lo đây, chỉ sợ lúc đó lạnh quá đổ bệnh. Nhưng con thấy rồi đó, Lâm gia đã chuẩn bị gần xong của hồi môn còn chờ Minh Thụy thi tú tài nữa là chọn ngày thành thân thôi.

Chu lão đại cười nói: - Lâm gia có vẻ sốt ruột.

Trúc Lan: - Ban đầu tính là hai đứa trẻ này không cần phải vội, nhưng Nhị đệ con bảo thành thân sớm một chút cũng tốt.

Cô biết Xương Nghĩa muốn làm ông nội lắm rồi, Lão Đại có cháu trai và cháu gái, Xương Nghĩa thấy mà thèm, mỗi lần nhìn thấy hai đứa trẻ là Xương Nghĩa lại nán lại chơi chung một hồi. Người được bọn trẻ yêu thích nhất trong nhà không ai khác ngoài Xương Nghĩa.

Chu lão đại nghe là ý của Nhị đệ, cười nói:

- Thành thân sớm cũng tốt mà.

Hai mẹ con tiếp tục trò chuyện thêm một lúc nữa, Chu lão đại muốn ra sông bắt cá, Trúc Lan không cho, cá biển còn ăn không hết đây này.

Lại hai ngày nữa trôi qua, Khương Bình có thể xuống giường là không thể nào ngoan ngoãn ở yên trong nhà. Y chạy đến Hầu phủ, trúng ngay ngày nghỉ của Xương Nghĩa. Xương Nghĩa gặp lại cháu trai, trong lòng áy náy thôi rồi. Nếu không phải do hắn nảy ra ý tưởng thì hai đứa song sinh đâu có đi con đường hiện tại.

Khương Bình nói: - Nhị cữu, con thích cuộc sống hiện tại lắm. Đặc sắc!

Trúc Lan cầm quả quýt trong tay ném qua, nói:

- Các cháu thì đặc sắc rồi, còn ở nhà thì lo sốt vó lên. Các cháu đi rồi, mẹ của các cháu không có được một giấc ngủ trọn vẹn đấy.

Khương Bình cũng cảm thấy có lỗi, nói:

- Bà ngoại, nhưng việc chúng cháu làm có ý nghĩa mà.

Tin tức lần này do chính y mang về, biết tin sớm hơn có thể giảm đi rất nhiều thương vong.

Trúc Lan biết cháu ngoại nói đúng, chẳng qua vẫn thấy đau lòng. Hai đứa trẻ mới có bao lớn, cô hỏi:

- Khương An có khỏe không?

Khương Bình thấy Nhị cữu và bà ngoại đều đang chăm chú nhìn mình, đành phải trả lời:

- Khỏe ạ. Chúng cháu một đứa ngoài sáng, một đứa trong tối. Cháu mang tin về nên không có ai nghi ngờ Khương An.

Quá ít đôi song sinh giống nhau như họ, vả lại từ bé đã thích đóng giả làm người còn lại, đến cả thói quen cũng chẳng khác nhau, hai người mà cứ như một người vậy. Rất khó nhận ra bọn họ không phải là cùng một người.

Lúc này Đinh quản gia vào, báo:

- Lão phu nhân, có nữ quan trong cung tới truyền lời rằng muồn mới lão phu nhân vào cung ngày mai ạ.

 

Trước Tiếp