Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chu Thư Nhân đỡ vợ một cái, rồi cũng ngồi dậy theo:
- Em cẩn thận đó, chú ý dưới chân.
Trúc Lan đáp ừ, đưa mắt nhìn Thanh Tuyết.
Thanh Tuyết trả lời:
- Quản gia của Khương gia bảo Khương Bình công tử bị bệnh, Khương gia vẫn luôn mời đại phu của Hầu phủ, Khương lão phu nhân sốt ruột, bèn nhờ quản sự qua đây.
Trúc Lan đã khoác quần áo vào, cô cũng lo lắng lắm. Lần trước hai đứa song sinh gửi dược liệu về là bặt vô âm tín luôn, bây giờ có tin lại là đổ bệnh.
Trúc Lan và Chu Thư Nhân đi ra nhà ngoài, nói với Thanh Tuyết:
- Ngươi bảo Đinh quản gia cho người đi mời đại phu đến thẳng Khương gia đi, rồi bảo quản gia của Khương gia vào đây!
Thanh Tuyết ra ngoài, không bao lâu sau đưa quản gia của Khương gia vào. Rõ ràng bên ngoài rất lạnh, nhưng trên người quản gia lại ướt đẫm mồ hôi. Nửa đêm đến gõ cửa Hầu phủ, ông ấy thật sự phải lấy hết can đảm đó. Ông ấy thưa:
- Tiểu nhân tham kiến Hầu gia, tham kiến Hầu phu nhân!
Trúc Lan bảo ông ấy đứng dậy, hỏi:
- Rốt cuộc là như thế nào?
Quản gia không dám ngẩng đầu lên, vẫn cúi thấp đầu đáp:
- Khương Bình công tử về lúc nửa đêm, lão phu nhân sờ trán công tử phát hiện rất nóng nên lão phu nhân sốt ruột và sợ lắm. Đành bảo tiểu nhân tới Hầu phủ mời đại phu ạ!
Trúc Lan cau mày, bảo quản gia lui ra. Đến khi trong lòng không còn ai, cô mới hỏi Chu Thư Nhân:
- Khương Bình làm việc cho triều đình mà, sao lại để bị bệnh trở về thế này?
Lẽ ra phải khỏe rồi mới về chứ.
Chu Thư Nhân vuốt râu, nói:
- Chắc chắn thằng nhóc đó nghĩ rằng bản thân không có vấn đề gì, chẳng qua bà sui bên kia lo quá nên mới tới đây kêu cửa.
Trúc Lan muốn đến Khương gia xem thử thế nào, nhưng còn chưa kịp nói ra miệng thì đã nhận được ánh mắt không tán thành của Chu Thư Nhân. Cô nói:
- Để em bảo Thanh Tuyết qua đó.
Chu Thư Nhân đáp “ừ", rồi nói:
- Lâu rồi bà cụ không gặp cháu trai, khó tránh khỏi lo lắng thái quá thôi. Chắc Khương Bình không có vấn đề gì đâu.
Chu Thư Nhân nói đâu trúng đó, không bao lâu sau lại có đầy tớ của Khương gia đến, bảo là không có chuyện gì đáng lo, lúc này Trúc Lan mới yên tâm. Nhưng cô hết buồn ngủ rồi, nằm xuống một lúc mà trong lòng cứ lo cho cháu ngoại mãi không tài nào ngủ được.
Hôm sau, Trúc Lan không ăn bữa sáng mà đến Khương gia luôn. Bà cụ Khương xấu hổ thôi rồi, giọng điệu thấp tha thấp thỏm:
- Ta lo cho Khương Bình quá, làm bà lo theo. Làm phiền bà và Hầu gia nghỉ ngơi!
Trúc Lan: - Có làm phiền gì đâu, Khương Bình cũng là cháu ngoại của ta mà. Đại phu nói sao?
Sắc mặt bà cụ Khương trắng bệch, nói:
- Tiểu tử này bị thương mà giấu, sao nó lại có thể làm như vậy chứ!
Trúc Lan nghe vậy bèn bước nhanh hơn, đã đến tuổi này thì cô cũng chẳng dè dặt gì nữa, đi thẳng vào phòng, thấy Khương Bình vốn đang nằm bò ra ngủ vừa nghe thấy tiếng động lập tức mở to mắt cảnh giác. Ánh mắt sắc bén cứ như dao găm.
Trúc Lan cau mày, bà cụ Khương hoảng hốt. Bà cụ thật sự lo cho cháu trai, đứa nhỏ này sao vậy? Sao lại có ánh mắt có thể giết người như vậy?
Khương Bình đứng dậy, hỏi:
- Bà ngoại, sao bà ngoại lại đến đây?
- Tới thăm cháu đó, cháu hù hết ông bà ngoại của cháu rồi!
Trúc Lan thấy cháu ngoại được băng bó rồi, càng thêm đau lòng:
- Cháu đó, bảo bà ngoại nên nói gì với cháu đây?
Khương Bình chạm lên cánh mũi, nói:
- Cháu không sao ạ, trông hơi ghê thôi.
Bà cụ Khương không hài lòng, nói:
- Trông hơi ghê gì chứ, cháu nhìn lại cháu xem, gầy ra cái gì rồi, cả gương mặt râu ria xồm xoàm này nữa. Cháu bảo bà nội ăn nói sao với cha mẹ cháu đây!
Khương Bình: “...”
Được rồi, trông ngoại hình của y hơi bặm trợn. Bởi vì đưa tin về nước, mà trên đường đi phải trải qua cửu tử nhất sinh.
Trúc Lan trấn an bà sui mấy câu, không hỏi Khương Bình đã làm những gì, cũng chẳng hỏi đến Khương An, biết hỏi cũng không được gì. Cô nói:
- Sắp tới cháu cứ ở trong nhà tĩnh dưỡng cho khỏe đi. Lát nữa về bà ngoại bảo Đại cữu mang đồ ăn ngon đến cho cháu, cháu phải tẩm bổ nhiều vào.
Khương Bình không dám cử động mạnh, sau lưng vẫn còn đau lắm.
Bà cụ Khương xót cháu trai, tối qua không biết đã rớt bao nhiêu nước mắt. Hai đứa cháu nội song sinh này chịu cực nhiều lắm, hỏi tới thì cháu trai bảo là không thể nói, rằng phải bảo mật khi làm việc cho triều đình, bà cụ bèn nói:
- Đừng có ngồi nữa, mau nằm xuống đi.
Trúc Lan ở lại Khương gia ăn cơm với cháu ngoại, đại phu lại đến bắt mạch thêm lần nữa, xác nhận chỉ cần dưỡng bệnh chứ không có vấn đề gì nghiêm trọng, cô mới yên tâm rời đi.
Hoàng cung
Sắc mặt Hoàng thượng sa sầm. Ngoài biên cảnh Đông Bắc có hai nước định hợp tác chuẩn bị xâm phạm biên cảnh Đông Bắc.
Tề vương: - Triệu đình vừa mới trả qua hai trận chiến lớn rồi.
Sắc mặt Lương vương cũng rất khó coi:
- Bọn họ cho rằng chúng ta dễ ức h**p sao?
Dung Xuyên híp mắt, nói:
- Xem ra các quốc gia lân cận đang thiếu hụt lương thực trầm trọng.
Người chết vì tiền, chim chết vì mồi.
Trong tay Hoàng thượng có tin tức mật thám gửi về, ngài nói:
- Năm ngoái con số người chết đói ở hai nước vì thiếu lương thực lên đến hàng trăm nghìn người, từ lúc bước sang mùa đông năm nay cuộc sống đã trở nên khốn khó hơn, nhất là cực bắc Đông Bắc, các khanh hãy xem tin tức báo về đi.
Mọi người trong điện truyền tay nhau xem một lượt, sau đó xuýt xoa một hơi.
Tề vương lẩm bẩm: - Chết nhiều người vậy!
Thái tử nói: - Đây chỉ mới là con số thống kê được thôi, vẫn còn chưa thống kê hết hoặc giấu nhẹm không báo lên trên nữa.
Lý Chiêu sờ râu, nói:
- Năm ngoái triều đình cũng ở thế khó mà, bây giờ thần mới cảm nhận được cái tài của Chu hầu gia.
Không so sánh thì không biết, vừa so sánh một cái là lập tức cảm nhận được niềm hạnh phúc.
Hoàng Thượng: “...”
Thái Tử: “...”
Mọi người: “...”
Tiếc là Chu Thư Nhân không có mặt nên không nghe thấy, hiển nhiên anh cũng chẳng muốn nghe đâu!
Dung Xuyên nghĩ thầm: không có so sánh sẽ không biết được cha hắn vất vả nhường nào. Năm ngoái cha hắn thật sự già đi trông thấy, mà hắn tự hào lắm. Cha hắn cừ thật!
Thái tử ghi lòng tạc dạ cụm từ “định quốc an bang", Chu hầu gia đúng là rất giỏi.
Từ tình huống của hai nước này, Hoàng thượng liên tưởng đến cơn ác mộng của phụ hoàng. Nếu không có Chu hầu gia, năm nay tiếp tục xảy ra bão tuyết, triều đình lại phải đối mặt với sự hợp tác giữa hai nước, đất nước đúng là bấp bênh!
Chu Thư Nhân không ở trong điện nhưng nhờ Lý Chiêu mà anh vẫn luôn hiện diện. Kể cả những người đố kỵ với Chu hầu gia lúc này cũng không thể không thừa nhận, Chu hầu gia ghê!
Lý Chiêu lại nói thêm một câu nữa:
- Haiz, đánh giặc cần có lương thảo. Chu hầu gia lại bận túi bụi tùng bùng cho mà xem.
Có Chu Thư Nhân khiến ông ta yên tâm lắm, bất kể Chu Thư Nhân thường hay than nghèo, đứng trước chuyện lớn, Chu Thư Nhân chưa từng qua loa.
Dung Xuyên: “...”
Vào khoảnh khắc này, hắn thương cha quá!
Ánh mắt Hoàng thượng hơi lơ đãng. Vốn dĩ định cho Chu hầu gia thăng quan, bây giờ thấy ở lại Hộ Bộ thì hơn.
*
Hộ Bộ
Chu Thư Nhân hắc xì làm Khâu Duyên sợ hãi:
- Có muốn mời Thái y đến khám không?
Bây giờ ai ở Hộ Bộ bị bệnh cũng được, riêng Chu Thư Nhân thì không.
Chu Thư Nhân đưa tay lên sờ trán mình, không nóng. Anh cau mày nói:
- Chẳng lẽ tối qua bị cảm?
Khâu Duyên nghe vậy lập tức cho người đi mời Thái y đến khám. Chu Thư Nhân chìa tay ra cản mà không kịp, anh nghĩ anh chỉ cần uống một chén trà gừng là ổn rồi. Thật sự không cần làm mọi người lo lắng!
Trúc Lan đã về đến phủ, cô lấy giấy bút ra viết thư cho con gái. Con gái đã về thôn Chu gia, bây giờ có thể nói cho con gái biết tin Khương Bình về rồi để con gái được yên tâm.
Chu lão đại cũng vừa từ thôn trang về, mang theo rất nhiều dê và gia cầm. Hắn còn biết âm thầm, giết rồi mới mang về.
Mà lúc này tin tức Hộ Bộ mời Thái y đã truyền vào cung, Hoàng thượng lo lắng. Thời khắc này Chu hầu gia không được bệnh đâu, ngài ngóng Thái y quay về.
Thái y nhanh chóng quay về, thưa:
- Chu hầu gia bị cảm xoàng thôi, không đáng lo ạ.
Thái y cảm thấy quan viên Hộ Bộ làm qua, cái này chỉ cần uống một chén trà gừng là khỏe re ngay.
Hoàng thượng: - Sắp tới khanh cứ ở lại Hộ Bộ luôn đi.
Thái y: “...”
Không phải chứ? Ông ấy mới nói rõ ràng rành mạch mà, Chu hầu gia thật sự không bị bệnh.