Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1548: Trở Về

Trước Tiếp

Chu thư Nhân co mấy đầu ngón tay lại. Bão tuyết, phương Nam đổ tuyết rất nhiều, bước vào mùa đông năm nay tuyết rơi dày đặc thì anh đã có linh tính rồi, bây giờ linh tính trở thành sự thật.

Trong lòng Hoàng thượng nặng trĩu, vốn tưởng rằng năm nay là một năm thuận lợi, nào ngờ phương Nam tuyết rơi quá nhiều, tấu chương được gửi cấp tốc vào Kinh Thành cho hay những nơi năm ngoái không có tuyết thì năm nay cũng đón tuyết rồi.

Hoàng thượng: - Các vị ái khanh, mọi người có kế sách gì hay không?

Thích đại nhân bước ra, tâu:

- Triều đình đã có sách lược hoàn thiện trong việc ứng phó bão tuyết rồi, cứ cứu tế trước đi ạ.

Lưu lão đại nhân tiến lên phản bác:

- Lần này là bão tuyết ở phương Nam, lại còn là những châu thành chưa từng gặp bão tuyết nữa. Mấy châu thành đó làm gì biết biện pháp ứng phó chứ?

Lại thêm một vị đại nhân tiến lên thưa:

- Thì cho người qua đó chỉ đạo!

Chu Thư Nhân khinh bỉ trong lòng: “Nước xa không cứu được lửa gần".

Không chịu nhìn xem trong tấu chương đề cập đến những châu thành nào, nhiệt độ không khí giảm mạnh, một khi không thể di chuyển bằng đường sông được, Kinh Thành phái người qua không biết đi tới năm nào mới đến nơi.

Dung Xuyên bước ra nói:

- Hoàng thượng, các châu đều có binh lính đóng giữ, trước hết cứ điều động binh lính đang đóng quân phối hợp với quan binh ở các phủ nha dọn tuyết cứu viện đi ạ.

Chu Thư Nhân âm thầm tán thành, quả nhiên con rể của anh suy nghĩ nhanh nhạy. Anh nhìn thoáng qua những người vừa mới nói chuyện, trong lòng lại cười khẩy thêm một tiếng nữa. Không phải là họ không có cách gì, chẳng qua là không muốn nói ra. Suy cho cùng người nào người nấy vẫn còn mắc kẹt trong suy nghĩ cổ hủ. Lúc này Tần vương đưa ra ý kiến, mấy lão gia im thin thít hết. Cứ như người vừa nói chuyện không phải là mình vậy!

Chu Thư Nhân tiếp lời:

- Còn phải tổ chức bá tánh tự ứng phó nữa, mỗi thôn là một đơn vị, phát động tự thân dọn tuyết, đốn củi,... Cuối cùng tiến hành đánh giá, ba thôn đứng đầu sẽ được khen thưởng thuốc thang, bông, lương thực,...

Thái tử đã ngồi xuống ghi chép lại, vừa ghi vừa mở rộng ý tưởng của mình.

Lúc này Ôn lão đại nhân cũng lên tiếng:

- Nên lợi dụng cả thương nhân ở các châu thành nha. Tùy thuộc vào đóng góp nhiều hay ít, người đóng góp nhiều nhất sẽ được miễn một phần thuế sang năm.

Chu Thư Nhân không nói thêm gì nữa. Vậy ra ai cũng có đầu óc, chẳng qua là không muốn trở thành người đi đầu mà thôi. Anh có cách hay, nhưng lại không muốn để anh giành hết công lao.

 

Kỳ Châu

Đổng thị ăn mặc kín bưng đứng ở trong sân, thị ngẩng đầu nhìn lên không trung:

- Tuyết rơi liên tục cũng 7 ngày rồi!

Bà tử lạnh run, đáp:

- Đúng vậy, chẳng hiểu xảy ra chuyện gì, nô nghe người dân bản địa ở Kỳ Châu nói năm ngoái có tuyết rơi đã lạ lắm rồi, năm nay càng đáng sợ hơn.

Gia đinh trong sân đã dọn gần xong đống tuyết đọng lại cao gần bằng nửa người. Có… có cho người ta sống hay không đây!

Đổng thị và tướng công xem lại lược sử Kỳ Châu. Trong quá khứ Kỳ Châu cũng từng có tuyết, nhưng chưa từng rơi nhiều như bây giờ. Vì vậy năm ngoái không ai để ý cho lắm, năm nay lại có bão tuyết.

Đổng thị thấy mặt bà tử lạnh đến xanh ngắt, bèn xoay người đi vào trong nhà:

- Nhà kho có bông từ Kinh Thành gửi đến, bà gọi quản gia đến đi. Ta cho mỗi người một túi bông để làm áo bông dày dặn.

Thị không phải là hạng chủ tử quá khắt khe với tôi tớ, đồng thời không khỏi cảm thán con gái lớn cẩn thận quá đã gửi đến rất nhiều bông và lông thú.

Bà tử cảm ơn, vui vẻ đi ra ngoài. Tôi tớ như họ cũng có áo bông nhưng không dày lắm, bây giờ nhiệt độ không khí giảm mạnh nên áo bông chẳng thấm tháp gì.

  -

Nha môn phủ

Tri phủ đại nhân luôn cảm thấy số mình không may, mấy năm nay không thuận lợi một chút nào. Ông ấy nói:

- Không đủ bông rồi, ngoài đường chẳng có lấy một bóng người, mọi người đều trốn trong nhà, áo bông của quan binh ở nha môn phủ cũng cần phải làm dày thêm. Hây, ngươi có cách gì không?

Xương Liêm lấy đâu ra cách, Kỳ Châu đột ngột đổ tuyết, thậm chí không một ai nghĩ rằng sẽ tạo thành bão tuyết, hắn cũng mệt mỏi cả thể xác lẫn tinh thần chứ đừng nói là Tri phủ đại nhân. Hắn đáp:

- Đã gửi tấu sớ khẩn cấp vào Kinh Thành rồi. Bây giờ cứ dọn tuyết trước, chuẩn bị thuốc chống cảm lạnh, nhiệt độ giảm ghê quá, rất dễ đổ bệnh.

Tri phủ đại nhân khẽ xoa gương mặt cứng đờ, nói:

- Tạm thời cũng chỉ có thể như vậy.

Xương Liêm nhìn nha dịch bên ngoài lạnh tới mức không ngừng dậm chân. Nha dịch còn vậy, thế thì càng khỏi phải nói tới bá tánh nghèo khổ. Hắn lo lắng nhất là có dịch bệnh, trẻ con và người già không thể chịu nỗi.

Xương Liêm cũng khẽ xoa mặt, từ sau khi thuyên chuyển đến Kỳ Châu, hắn chưa từng ngừng quyên góp, thảo dược và bông con gái gửi đến lần này không để dành được rồi.

*

Chu gia

Mã thị - mẹ của Lưu Giai tới thăm con gái, sau khi tướng công rời khỏi Kinh Thành, thị rất ít khi ra ngoài, nếu không phải vì con gái bị động thai thì thị cũng chẳng tới đây đâu.

Trúc Lan thấy trên mặt Mã thị có vẻ lo lắng, bèn nói:

- Ta không giữ ngươi lại nữa, ngươi đi thăm Lưu giai đi.

Mã thị cũng không có tự tin, ai bảo con gái chỉ thích ăn cay. Thị nói:

- Dạ lão phu nhân, con xin đi trước.

Trúc Lan gật đầu, chờ Mã thị đi rồi mới nói với Triệu thị:

- Trong nhà không có ai để dựa dẫm, Mã thị nói chuyện cũng dè dặt hơn.

Triệu thị: - Mẹ, một phần là vì có thể Lưu Giai đang mang thai con gái nên thị mới không tự tin.

Trúc Lan: - Với mẹ thì con gái hay con trai chẳng khác gì nhau, thế nhưng cữu gia của con lại không nghĩ được như vậy.

- Cho nên gả vào nhà cao cửa rộng chưa chắc là cái gì cũng tốt, nha đầu Ngọc Lộ thừa hưởng sự mắn đẻ của mẹ nó.

- Ngọc Sương cũng sinh được hai đứa con trai, may mà Ngọc Sương ở Chương Châu, trong kinh còn chưa biết Ngọc Sương vừa có thêm một đứa con trai nữa, chứ không mấy cô nương nhà ta lại phải nổi tiếng rồi.

Triệu thị nói: - Ngọc Sương thì tránh được rồi, ai cũng đang chú ý bụng của Ngọc Lộ đó.

Trúc Lan cảm thấy quả táo trong tay không còn ngọt nữa, cô nói:

- Mẹ khó nghĩ quá, mẹ vừa hy vọng Ngọc Lộ đủ nếp đủ tẻ vừa hy vọng Ngọc Lộ có hai đứa con trai trước.

Nếu cái thai này vẫn là con trai thì địa vị của Ngọc Lộ ở Uông gia là không tài nào lay chuyển. Đừng nói là ước hẹn 5 năm, bọn họ sau này còn phải cung phụng Ngọc Lộ mà không nhắc tới việc nạp thiếp luôn ấy chứ!

Triệu thị thật sự cảm thấy hôn sự của con gái mình rất tuyệt. Mẹ chồng dễ chung sống, con rể biết phấn đấu, lại yêu thương con gái, cuộc sống của con gái cực kỳ thoải mái hoàn toàn không có áp lực. Trong khi ai ai cũng chú ý đến bụng của cháu gái Ngọc Lộ, Đại tẩu hay lén niệm Phật mong sao cái thai này là con trai. Cho dù Ngọc Lộ không nói ra miệng, nhưng thị cũng có thể cảm nhận được Ngọc Lộ muốn có con trai.

Tối đó Chu Thư Nhân trở về khá muộn, Trúc Lan bèn hỏi:

- Sao về muộn vậy anh?

Chỉ cần Chu Thư Nhân về, nha hoàn và bà tử trong phòng sẽ lui xuống hết. Chu Thư Nhân khẽ nói chuyện bão tuyết:

- Phải sắp xếp vật tư nên về hơi muộn.

Trúc Lan: - Kinh Thành không có bão tuyết nên em tưởng đâu năm nay không có thiên tai gì chứ, hóa ra là ở phía Nam.

- Anh vẫn luôn chú ý, có dự đoán từ trước rồi.

- Nếu không đủ nhân lực thì có thể phân công cho Lâm Châu không gặp thiên tai hỗ trợ.

Chu Thư Nhân: - Anh có đề cập rồi. Haiz, châu nào cũng có lòng riêng, chẳng biết có thể giúp được bao nhiêu.

- Ôi, cổ đại toan tính quá nhiều, danh gia vọng tộc ở các châu khống chế tài nguyên, ai cũng muốn lợi ích phần mình. Phân tầng giai cấp rõ rệt, sinh mệnh bá tánh chẳng đáng một xu trong mắt bọn họ.

Chu Thư Nhân vỗ về tay vợ, nói:

- Đừng giận, từ từ sẽ ổn thỏa thôi.

- Phải thay đổi thì mới ổn được.

Chu Thư Nhân thay quần áo xong nói:

- Thái thượng hoàng mơ thấy ác mộng, đòi đoán mệnh lại cho anh, bốn chữ “định quốc an bang" mặc dù khiến anh bận rộn hơn, nhưng đồng nghĩa rằng sức ảnh hưởng của anh đối với Hoàng thượng càng ngày càng sâu sắc. Một vài chính sách hay ho đang dần được đưa vào tiến trình, nào anh chết anh sẽ để lại thư tay cho Thái tử.

Anh tin rằng có thể thay đổi tuần tự. Hạt giống cần được gieo trồng từ từ, sớm hay muộn gì cũng sẽ lớn lên thành cây cao lên tận trời xanh.

Nửa đêm, có người đến gõ cổng lớn của Chu hầu phủ. Thanh Tuyết nhận được tin tức lập tức đi vào, Trúc Lan dậy thì trong phòng đã thắp nến lên rồi. Cô hỏi:

- Xảy ra chuyện gì?

Thanh Tuyết thấy Hầu gia cũng dậy rồi, bèn cúi đầu thưa:

- Người của Khương gia tới mời đại phu, bảo là Khương Bình công tử về rồi.

Trúc Lan vội vàng xuống giường, hỏi:

- Khương Bình về rồi? Sao lại phải mời đại phu?

Trước Tiếp