Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1547: Yên Tâm

Trước Tiếp

Trúc Lan không an ủi Lưu Giai mà thong thả đứng dậy, vỗ vai con dâu cả nói:

- Con quản lý sổ sách trong nhà không tồi, vậy nên mẹ tin rằng con có thể xử lý được chuyện này.

Nếu đã muốn vợ chồng lão Đại có thể tự xoay sở thì cô dứt khoát mặc kệ, mặc dù Chu gia không có mấy chuyện bẩn thỉu nhưng Lý thị cũng được chứng kiến ở nhà người khác nhiều rồi nên cô tin tưởng Lý thị.

Lý thị đã không còn là Lý thị của ngày xưa từ lâu, vừa rồi Lý thị chỉ lo quan tâm con dâu, còn bây giờ thì sao vẫn chưa hiểu được chứ, lửa giận trong lòng thị bốc cháy ngùn ngụt:

- Mẹ, mẹ để con xử lý thật sao?

Trúc Lan đáp: - Ừ.

- Xử lý thế nào cũng được ạ?

Trúc Lan đã khoác áo choàng lên: - Đúng vậy.

Lý thị lập tức tràn đầy tự tin, nói:

- Mẹ ơi, để con tiễn mẹ ra ngoài.

- Không cần. Bên ngoài lạnh lắm, mẹ tự đi được rồi.

- Vậy mẹ đi chậm thôi.

- Ừ.

Ra khỏi sân, Thanh Tuyết hỏi nhỏ:

- Lão phu nhân, người mặc kệ thật ư?

Trúc Lan trả lời:

- Hai vợ chồng lão Đại là Chu hầu gia và Hầu phu nhân tương lai, chỉ khi ta mặc kệ hoàn toàn thì bọn chúng mới trưởng thành nhanh chóng được, hơn nữa trong phủ thì xảy ra chuyện gì được, nếu có xảy ra chuyện thì vẫn còn ta kia mà.

Những năm qua con dâu trưởng Lý thị không có đủ uy nghiêm trong lòng hạ nhân, nhưng từ khi thị trở thành Thế tử phu nhân thì mọi chuyện thay đổi. Bởi vì quyền lực trong tay càng lúc càng lớn, hạ nhân trong phủ cũng tôn kính Lý thị hơn, thế nhưng đó vẫn chưa đủ, nếu Lý thị muốn lập uy thì phải cho tất cả hạ nhân biết thị là Hầu phu nhân tương lai.

Lý thị quay về phòng nhưng vẫn không nói gì, chờ khi sắc thuốc xong, thấy Lưu Giai đã uống hết, lại đợi đến khi Lưu Giai bình tĩnh lại Lý thị mới ngồi xuống mép giường.

Lưu Giai không thấy buồn ngủ, mẹ chồng hôm nay khiến nàng ta cảm thấy quá xa lạ: - Mẹ ơi.

Hiếm khi nào Lý thị làm mặt lạnh, thị nói:

- Con là người khiêm nhường, khiêm nhường không có gì không tốt nhưng đôi khi khiêm nhường quá lại thành không tốt.

Nhị đệ muội cũng là người thận trọng, lúc trước thị nhìn còn thấy mệt giùm, bây giờ con dâu mình cũng giống thế, thị không mệt mới lạ đó.

Lưu Giai cắn môi, nói:

- Mẹ ơi, con...

Lý thị giơ tay lên:

- Mẹ biết con thấy rất áp lực, năm xưa lúc con đính ước cũng biết rồi mà. Từ khi đính ước cho đến lúc thành thân con nên chuẩn bị tâm lý để đối mặt với mọi vấn đề, và con nối dõi chính là vấn đề lớn nhất.

Lưu Giai không lên tiếng, đúng là trước khi thành thân nàng ta từng nghĩ tới chuyện sẽ phải đối mặt với rất nhiều chuyện và quả thật sau khi thành thân thì vấn đề con nối dõi cũng đè nặng trên vai nàng ta.Vất vả lắm mới mang thai, nàng ta cũng muốn ăn chua lắm nhưng ngặt nỗi lại thích ăn cay. Chỉ cần ăn chua là lại buồn nôn.

Nàng ta sốt ruột, Minh Đằng cần con trai để khiến thái gia gia an tâm nên nàng ta cũng mong mỏi cái thai của mình là con trai biết bao. Nàng ta sợ chứ, Minh Đằng làm con thừa tự nhà khác hoàn toàn có thể không tuân theo gia quy của Chu gia, nàng ta từng hưởng thụ cuộc sống vợ chồng không có người thứ ba vậy thì sao không thấy sợ hãi cho được.

Lý thị nói tiếp: - Con trai mẹ nên mẹ hiểu, huống chi ông bà nội con cũng sẽ khuyên.

Cữu gia gia sẽ không thương lượng với lứa tiểu bối như họ, nhưng nếu muốn làm gì thì chắc chắn sẽ nói trước cho cha mẹ chồng biết. Dòng họ Vinh thị cần cha chồng nâng đỡ, huống chi Minh Đằng còn mang dòng máu Chu gia. Cho dù cữu gia có suy nghĩ đó thì cũng sẽ không giấu giếm cha chồng.

Lưu Giai nghe vậy, nói:

- Mẹ ơi, là con dâu ngốc nghếch.

- Chỉ là con quá áp lực, mẹ biết gần đây có nha hoàn bàn tán rằng con sinh con gái.

Nói xong, Lý thị nhìn đám nha hoàn trong phòng, nhất là mấy người có vẻ ngoài ưa nhìn, có thể truyền đến tai Lưu Giai thì chỉ có thể là nha hoàn trong viện thôi. Lúc này bà tử của Lý thị mang danh sách tới. Lý thị nhận lấy lật xem, đây là ưu điểm của việc ghi chép kỹ càng tỉ mỉ, quan hệ thân thích của tôi tớ vô cùng rõ ràng, Lý thị xem danh sách xong thì còn gì không rõ nữa. Để thể hiện sự trung thành, Vinh gia toàn đưa cho Minh Đằng tôi tớ là nam. Thế mà bây giờ lại đưa nha hoàn tới, có cha là người đi theo cữu gia, hạ nhân hay suy đoán ý định của chủ tử, cuối cùng khó tránh khỏi việc sinh ra suy nghĩ lệch lạc.

Lý thị nhớ kỹ tên sau đó nói với bà tử:

- Mang bọn họ đi nhận phạt, nếu miệng rộng như thế thì dẫn đi vả miệng.

Thị dừng một lát rồi lại nói:

- Quỳ bên ngoài rồi phạt, phạt ngay trước mặt toàn bộ nha hoàn.

Lưu Giai sửng sốt: - Mẹ ơi.

Đây là lần đầu tiên nàng ta thấy mẹ như thế.

Lý thị vỗ lên mu bàn tay Lưu Giai để an ủi, mẹ chồng cũng muốn thị lập uy, thị không đuổi nha hoàn về Vinh gia bởi vì thị là tiểu bối, nếu cữu gia biết chuyện nghiêm phạt hôm nay thì sẽ tự phái người mang đi. Lý thị không sợ có chọc cữu gia bực bội hay không, Lưu Giai động thai thì cữu gia sẽ là người tức giận hơn bất kỳ ai.

 

Chủ viện, Trúc Lan biết kết quả xử lý của Lý thị thì nở nụ cười, không vạch trần tâm tư của nha hoàn, giữ thể diện cho tất cả mọi người. Cô nói:

- Mẹ có thể yên tâm giao Hầu phủ lại cho đại tẩu con rồi.

Triệu thị không đố kỵ đại tẩu nhận được quyền quản lý Hầu phủ vì thị biết sớm muộn gì bọn họ cũng phải tách khẩu, thị nói:

- Mẹ có thể hưởng phúc thoải mái rồi.

Trúc Lan đáp: - Đúng đó, mẹ có thể hưởng phúc của các con rồi.

Từ lúc Lưu Giai động thai, Vinh Dụ Đãng vẫn luôn lo lắng. Lão không tiện đi qua đó nên phái người túc trực, tất nhiên cũng biết chuyện nha hoàn bị phạt. Huống chi Lý thị còn đưa danh sách đăng ký hạ nhân tới đây, Vinh Dụ Đãng còn gì không hiểu nữa chứ.

Lúc Chu Thư Nhân về Vinh Dụ Đãng đã đuổi quản sự bên cạnh đi, nha hoàn trong sân của Minh Đằng cũng bị mang đi. Lão còn tặng đồ cho Lưu Giai, nói rằng dù trai hay gái thì lão đều thích. Sau này chuyện chọn nha hoàn trong sân của Minh Đằng cũng giao cho Lưu Giai chọn.

Chu Thư Nhân nói: - Nếu không phải mấy lời của cữu gia không được truyền ra khỏi viện thì chắc anh đã tưởng Lưu Giai nghe được rồi cố ý làm thế.

- Lưu Giai cũng may mắn, lần này là người của Tứ cữu làm nên Tứ cữu đuối lý.

Chu Thư Nhân nói: - Chắc chắn là ông cụ đang dỗi đấy.

- Haiz, thế gia đại tộc coi trọng chuyện nối dõi quá. Ngọc Lộ vẫn còn may.

- Đúng vậy, Ngọc Lộ vẫn còn may.

Hôm sau, Trúc Lan không biết Minh Đằng đã nói gì với Lưu Giai mà trông vẻ mặt nàng ta đầy ngọt ngào.

Lý thị tiễn mẹ chồng, vừa đi vừa nói:

- Nếu Lưu Giai có con trai thì tốt rồi.

- Ừ.

Vừa đi chưa được mấy bước thì cô thấy Tô Huyên thở phì phò, Lý thị hỏi:

- Ai chọc giận muội thế?

Tô Huyên đi tới, vẻ mặt vẫn đầy tức giận. Thị nói:

- Mẹ ơi, con không quản Ngọc Văn nổi nữa rồi.

Trúc Lan cũng thấy bất đắc dĩ với Ngọc Văn, Ngọc Văn đã quyết tâm lười biếng ăn no chờ chết rồi:

- Thôi, con đừng giận nữa.

Tô Huyên trả lời: - Nhưng con sốt ruột.

Từ khi biết chuyện hôn sự của hai đứa con không thuận lợi là thị luôn lo lắng chuyện này, cho dù không vội đính hôn nhưng thị cũng muốn dẫn con gái ra ngoài nhiều hơn, để Kinh Thành biết Hầu phủ vẫn còn một Ngũ tiểu thư, ai ngờ lần nào Ngọc Văn cũng trốn được.   

Trúc Lan nói: - Ngọc Văn còn nhỏ mà.

Tô Huyên nhìn mẹ chồng với vẻ không tán đồng:

- Mẹ à, mẹ không thể chiều nó được.

Trúc Lan: "?"

Cô không đồng ý với câu này nhé, cô thật sự không chiều Ngọc Văn. Chỉ thấy bất đắc dĩ với con bé thôi!

Lý thị bật cười:

- Đệ muội à, đang mùa đông mà muội muốn đưa Ngọc Văn ra ngoài thì khó lắm. Tốt hơn là nên chờ khi nào trời ấm hơn đi.

Tô Huyên hít vào thở ra, nói:

- Một năm bốn mùa, mùa nào nó cũng có lý do để lười biếng.

Trông con gái lười biếng thế thôi chứ mồm mép lanh lợi lắm, lần nào cũng khiến thị muốn nhét con gái vào bụng để sinh lại cả.

Trong cung, Chu Thư Nhân đến trễ nhất:

- Thần tham kiến Hoàng Thượng.

Hoàng Thượng ra hiệu cho anh đứng dậy, bây giờ người đến đông đủ cả rồi ngài mới đưa tấu sớ ra nói với giọng điệu trầm trọng:

- Các khanh hãy xem đi.

Chờ đến lượt Chu Thư Nhân thì vẻ mặt mọi người đã cực kỳ khó coi rồi, Chu Thư Nhân xem xong thì có loại cảm giác quả nhiên suy đoán của mình đã trở thành sự thật.

Trước Tiếp