Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chu Thư Nhân ngồi thẳng dậy, nói:
- Tứ cữu cứ nói đi.
Trúc Lan cũng dỏng tai lên nghe, Tứ cữu hiếm khi tỏ vẻ nghiêm túc như thế này khiến cô cũng tò mò không biết là chuyện gì.
Vinh Dụ Đãng ho khan một tiếng, nói:
- Người xưa có câu chua trai cay gái, thê tử Minh Đằng thích ăn cay quá. Cũng không phải ta chê con gái không tốt, nhưng ta gần đất xa trời rồi không biết khi nào thì đi, cũng không biết có thể sống tới lúc chứng kiến bọn chúng sinh được con trai hay không, trong lòng ta thấy không yên tâm.
Chu Thư Nhân hiểu rồi, Thái Thượng Hoàng bệnh nặng đã k*ch th*ch Tứ cữu, chuyện Tứ cữu quan tâm nhất trong lòng là vấn đề nối dõi, chuyện nối dõi của Vinh gia quan trọng hơn hết thảy, thế nên Tứ cữu có chấp niệm với việc sinh con trai.
Vinh Dụ Đãng thấy Thư Nhân im lặng không nói gì, bèn tiếp tục nói:
- Ta gánh vác Vinh gia cả đời, ta không thể chết khi chưa thấy mặt con trai Minh Đằng được. Ta sợ mình không có mặt mũi nào xuống gặp liệt tổ liệt tông.
Chu Thư Nhân lại ngã lưng ra sau dựa lên đệm, nói:
- Tứ cữu à, ta hiểu được áp lực của ngài, nhưng ngài muốn thấy cảnh con vợ cả và con vợ lẽ tranh đấu nhau sao? Muốn con vợ lẽ kế thừa Vinh gia?
Khuôn mặt Vinh Dụ Đãng cứng đờ, nhưng vẫn nói:
- Không phải... vẫn còn ngươi sao?
Chu Thư Nhân chỉ vào tóc mình, nói:
- Tứ cữu à, tuổi tác của ta cũng không còn nhỏ nữa, mỗi ngày ta phải hao tâm tổn sức vì triều đình, không biết mình có thể sống được thêm bao nhiêu năm nữa đâu. Vậy nên ngài đừng trông cậy vào việc ta để ý chuyện nhà nó. Dù sao Minh Đằng cũng đã thành con thừa tự của dòng họ Vinh thị rồi, một khi ta mất thì lão Đại cũng không tiện nhúng tay.
Vinh Dụ Đãng vẫn chưa chịu từ bỏ ý định, Chu Thư Nhân lại nói:
- Nhà ta không có con vợ lẽ, ta không biết phải dạy chúng thế nào, mà Tứ cữu cũng chỉ muốn con vợ cả, con vợ cả mới là chính tông.
Hơn nữa con vợ lẽ cũng đâu phải con chó con mèo, đó là người, mà đã là người thì sẽ có cảm xúc và suy nghĩ của riêng mình. Khi không có con vợ cả thì con vợ lẽ vẫn là người, nhưng khi có có vợ cả rồi thì con vợ lẽ chỉ là cọng cỏ thôi.
Vinh Dụ Đãng muốn nói có thể bỏ mẹ giữ con, sau đó ghi tạc dưới danh nghĩa vợ cả của Minh Đằng, nhưng khi đối diện với ánh mắt của Chu Thư Nhân, lão lại không nói nên lời những suy nghĩ trong lòng.
Trúc Lan nói xen vào:
- Tứ cữu à, sức khỏe của ngài vẫn còn tốt lắm, hơn nữa Lưu Giai vẫn chưa sinh đứa bé này ra mà, sao ngài biết đó không phải con trai chứ?
Vinh Dụ Đãng thở dài:
- Là ta quá sốt ruột, Minh Đằng chưa thành thân thì chưa cảm thấy gì, thằng bé vừa thành thân là ta lại mong ngóng con nối dõi, mãi rồi thành chấp niệm.
Chu Thư Nhân cười đáp:
- Vợ chồng son tụi nó còn trẻ, sau này sẽ không thiếu con cái đâu, ngài nên giữ gìn sức khỏe, nhất định có thể nhìn thấy cảnh tượng đó.
Vinh Dụ Đãng nhếch môi, Thanh Tuyết đi vào nói cơm canh đã chuẩn bị xong đúng lúc vừa kết thúc đề tài nên họ cùng dùng bữa.
Trúc Lan chờ Tứ cữu đi rồi mới nói:
- Lưu Giai áp lực lớn là có nguyên nhân.
- Tứ cữu già rồi nên không chờ nổi nữa.
Trúc Lan nói: - Còn biết tìm anh để thương lượng mà không đưa người tới thẳng cho Minh Đằng là đỡ rồi.
Chu Thư Nhân: - Lưu Giai còn đang mang thai nên bây giờ Tứ cữu sẽ không làm thế, nhưng mà anh sẽ nói chuyện với Minh Đằng để nó tâm sự nhiều hơn với Tứ cữu.
Trúc Lan nói: - Giao cho anh đấy.
Lại qua mấy ngày, mọi người vẫn không hỏi thăm được tin tức gì từ trong cung. Chu Thư Nhân đã không muốn nói thì đừng ai mơ cạy được miệng anh ra.
Kết thúc buổi chầu, nhiều ngày qua Chu Thư Nhân đã quen với việc bị chú ý nên vẫn tan chầu với vẻ mặt như thường. Bên cạnh là Vu đại nhân và Uông Cự đang đi theo.
Ôn lão đại nhân nghĩ tới tin tức con gái truyền ra, vì Thái Tử, đúng vậy, hết thảy vì Thái Tử nên lão nói:
- Gần đây Chu hầu gia có khỏe không?
Chu Thư Nhân: "!"
Đã quen với việc lão đại nhân móc mỉa mình, hôm nay lão nhiệt tình như vậy không bình thường chút nào.
Trong lòng Ôn lão đại nhân bốc lên lửa giận, Chu hầu gia tỏ vẻ như gặp quỷ khiến lão chỉ muốn phất tay áo bỏ đi, nhưng nhớ lại lời con gái nói, lão đành ráng nhịn xuống:
- Ở chỗ ta có trà, nếu Chu hầu gia không vội thì cùng uống vài chén nhé?
Chu Thư Nhân nhìn thoáng qua xung quanh, đáp:
- Ừm. Uống trà thì khỏi, bản hầu bận lắm nên xin phép đi trước.
Nói xong anh nhanh chóng chuồn mất.
Chu gia và Ôn gia không thể nào giảng hòa được. Ôn gia quá tự kiêu trong khi lập trường của Chu gia kiên định, chỉ là... Chu Thư Nhân nghĩ đến Hoàng Hậu, haiz, Hoàng Hậu biết rõ tuổi thọ của mình, anh có thể thông cảm cho một người mẹ muốn trải đường thay con nhưng anh lại không chấp nhận được việc gài bẫy.
Chu hầu gia tỏ vẻ như tránh rắn rết khiến vẻ mặt Ôn lão đại nhân đen như đít nồi. Vì sao Hoàng Thượng lại coi trọng Chu hầu gia, vì sao Chu hầu gia có thể tác động đến suy nghĩ của Hoàng Thượng, toàn bộ là nhờ bộ não hơn người. Chu Thư Nhân là một con cáo già, Ôn lão đại nhân tức nghẹn, hừ một tiếng phất tay áo rời đi.
Chu gia
Trúc Lan để sổ sách trong tay xuống, nói:
- Năm nay con quản lý chi tiêu trong phủ tốt rồi đấy.
- Là nhờ mẹ dạy cho ạ.
Bây giờ Trúc Lan rất vừa lòng khi để Lý thị quản lý chuyện trong nhà, hơn nữa có thêm Nhiễm Uyển bù vào những thiếu sót của Lý thị, cô có thể hoàn toàn yên tâm được rồi, cô nói:
- Sau này giao chuyện trong phủ cho con nhé.
Lý thị đang định đáp lời thì nha hoàn đi vào báo rằng Lưu Giai bị động thai, đã mời đại phu rồi.
Trúc Lan và Lý thị vội vàng đứng dậy, Lý thị nói:
- Mẹ ơi, đường bên ngoài trơn trợt nên để con đi thôi là được. Mẹ đừng ra ngoài.
Trúc Lan lo cho Lưu Giai, vốn dĩ vừa mới ngăn chặn suy nghĩ của Tứ cữu, nếu Lưu Giai xảy ra chuyện thì Tứ cữu lại nung nấu ý định đó mất, cô nói:
- Mẹ đi với con.
Lý thị không thuyết phục được mẹ chồng nên chỉ có thể đỡ mẹ chồng đi cẩn thận:
- Mẹ ơi, mẹ đừng vội, thể chất Lưu Giai không tồi, con bé và đứa nhỏ sẽ không sao đâu.
Lúc Trúc Lan đến sân của Minh Đằng thì Lưu Giai đã được đưa lên giường nằm, trên trán Lưu Giai ướt đẫm mồ hôi, cho dù Trúc Lan sốt ruột nhưng vẫn nhớ trên người mình toàn hơi lạnh, vậy nên không tới gần ngay. Cô tới cạnh bà tử đứng bên chậu than, hỏi:
- Sao đang yên đang lành lại động thai thế này?
Bà tử không dám trả lời, bà ta không ngờ lão phu nhân lại đích thân tới đây nên cúi đầu không hé răng.
Trúc Lan vừa nhìn là biết có chuyện xảy ra rồi, vẻ mặt lạnh lùng nhưng không vội răn dạy vì cô vẫn nhớ Lưu Giai còn nằm ở đây. Bà tử này là người theo Lưu Giai từ nhà mẹ đẻ, bây giờ cô không thể k*ch th*ch Lưu Giai được nên ra hiệu cho bà tử đứng lên. Đến khi cảm thấy hơi lạnh trên người mình đã tan thì bước vào.
Lưu Giai gọi: - Bà nội ạ.
Không nói mấy lời như bà đừng lo lắng mà chỉ ôm bụng, Trúc Lan nhận ra trong lòng nàng ta cảm thấy tủi thân.
Lý thị lo sốt vó:
- Sáng nay ăn sáng chung vẫn còn bình thường mà, sao mẹ mới ra ngoài chưa được nửa canh giờ đã động thai rồi? Con đụng vào đâu sao? Hay là bị té?
Lưu Giai không nhịn nổi nữa, lặng lẽ rơi nước mắt nhưng vẫn không lên tiếng. Cả người toát lên vẻ tủi thân.
Trúc Lan nhìn thoáng qua bà tử và nha hoàn trong phòng, trong sân của Minh Đằng có người do Lưu Giai dẫn tới từ nhà mẹ đẻ, cũng có người do Tứ cữu đưa tới, ai bảo Minh Đằng họ Vinh làm gì. Cô không nghĩ là Tứ cữu sẽ nói gì đó với Lưu Giai, cho dù Tứ cữu có tính toán gì thì cũng không nói với Lưu Giai, huống chi Lưu Giai vẫn còn đang mang thai, kể cả Tứ cữu rất muốn cháu trai chắc chắn sẽ không tỏ vẻ bất mãn với Lưu Giai vào ngay lúc này. Thế thì thú vị rồi đây, cô nhìn thoáng qua đám nha hoàn rồi lại nhìn Lưu Giai, cô không nói gì nhưng ánh mắt của cô lại quá đáng sợ, đám nha hoàn trong phòng vẫn luôn cúi đầu.
Đại phu đến rất nhanh, sau khi bắt mạch thì nói:
- Tức giận quá dẫn tới việc cảm xúc của thai phụ dao động mạnh, Thế tử phu nhân cần bình tĩnh lại.
Lý thị nhíu mày, vậy là có người chọc giận con dâu của thị. Thị hỏi:
- Con dâu và cháu ta không sao chứ?
Đại phu cười, đáp:
- Không sao ạ, uống mấy thang thuốc dưỡng thai là được. Sắp tới cần phải tĩnh dưỡng.
Đại phu cũng xem như là đại phu riêng của Chu gia nên kê thuốc rất nhanh, không ở lại bao lâu đã rời đi.
Trúc Lan đứng dậy, nói:
- Giao cho con, mẹ chỉ muốn thấy kết quả.
Lý thị ngơ ngác: - Ơ kìa mẹ?