Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chu Thư Nhân cảm thấy chuyện xem tướng này cứ như trò đùa, cho dù Thái Thượng Hoàng có hỏi thế nào thì Tuệ Tâm đại sư cũng chỉ đáp lại bằng bốn chữ "định quốc an bang", sau đó không có thêm từ nào khác nữa, bị hỏi tới bực bội thì Tuệ Tâm đại sư sẽ niệm "a di đà Phật". Kể cả Thái Thượng Hoàng có thấy không hài lòng cũng vô dụng. Ngài biết bản lĩnh của lão hòa thượng, năm xưa lão đã từng xem cho ngài rồi và không sai chút nào.
Hoàng Thượng gẩy nhanh chuỗi ngọc trong tay, hiển nhiên trong lòng Hoàng Thượng đang thấy bất mãn, ngài muốn nghe được nhiều hơn, con người luôn có lòng tham mà. Thái Tử nhìn trái nhìn phải, cuối cùng ngoan ngoãn đứng yên. Đương nhiên nếu bỏ qua ánh mắt đang nhìn về phía Chu Thư Nhân thì sẽ tốt hơn.
Thái Thượng Hoàng nhìn Tuệ Tâm đang nhắm mắt, im lặng hồi lâu mới đành thở dài nói:
- Hôm nay làm phiền đại sư rồi, đại sư biết cái gì nên nói cái gì không nên nói mà phải không.
Lúc này Tuệ Tâm mới mở mắt, đáp:
- A di đà Phật, bần tăng biết ạ.
Chu Thư Nhân nhìn chăm chú vào Tuệ Tâm, thấy Tuệ Tâm nhìn về phía mình, tuổi lão đã lớn, ánh mắt sâu thẳm. Chu Thư Nhân có cảm giác như bị nhìn thấu, nhưng thoáng cái lại thấy Tuệ Tâm đại sư nở nụ cười giống như vừa rồi chỉ là ảo giác.
Chu Thư Nhân: "!"
Anh cảm thấy lão hòa thượng vẫn còn lời chưa nói hết, tim anh lập tức đập thình thịch!
Mấy người Hoàng Thượng không chú ý tới động tác nhỏ này, Thái Thượng Hoàng còn đang bệnh, vì ngồi đã lâu nên ngài thấy mệt mỏi, bèn nói:
- Tuệ Tâm đại sư, trẫm không giữ đại sư lại nữa.
Ngài dừng một lát rồi nói với Chu Thư Nhân:
- Chu hầu gia cũng về đi.
Chu Thư Nhân: "..."
Vậy là có cảm giác an toàn rồi, xác nhận đây là hiện thực nên không cần anh nữa chứ gì. Có điều, vừa bị xem tướng xong anh nên chuồn đi thì hơn. Tuệ Tâm đại sư đứng dậy, Chu Thư Nhân cũng đứng dậy theo. Sau đó cả hai cùng lui ra ngoài.
Ra ngoài đại điện, Chu Thư Nhân thở phào một hơi. Từ hôm qua tiến cung cho tới nay anh chưa từng ra ngoài dù chỉ một lần nên gấp rút muốn về nhà, không biết vợ anh đang lo lắng đến mức nào nữa!
Chu Thư Nhân gật đầu chào Tuệ Tâm đại sư rồi sau đó nhanh chân rời khỏi, anh không muốn nói chuyện với lão hòa thượng, trực giác mách bảo anh rằng, tốt hơn hết là nên tránh xa. Có điều đi đã được nửa chặng đường ra cung mà Tuệ Tâm đại sư vẫn thong thả theo sau, Chu Thư Nhân cũng không ngốc, anh dừng bước, nói:
- Tuệ Tâm đại sư.
Tuệ Tâm niệm "a di đà Phật" rồi nói:
- Bần tăng còn đang nghĩ không biết khi nào Chu hầu gia mới dừng bước, quả nhiên Chu hầu khéo hiểu lòng người.
Chu Thư Nhân thầm trợn mắt, rõ ràng là lão dám chắc anh sẽ dừng lại:
- Không dám nhận lời khen của Tuệ Tâm đại sư, thật ra ta chỉ là một kẻ dung tục và tầm thường thôi.
Tuệ Tâm lại nói: - Người trong cõi trần đều là kẻ dung tục, vẫn là Chu hầu gia nhìn thấu hết thảy.
Chu Thư Nhân: "..."
Thôi được! Ngài là đại sư, ngài nói cái gì cũng là triết lý nhân sinh.
Tuệ Tâm đã muốn được gặp riêng Chu hầu gia từ lâu rồi, nhưng tiếc là Chu hầu gia không muốn đến chùa Hộ Quốc, mà lão lại không thể rời chùa thường xuyên được. Thế nên đây là lần đầu tiên lão gặp Chu hầu, lão nói:
- Bần tăng vẫn luôn tò mò về Chu hầu gia, hôm nay mới được gặp.
Chu Thư Nhân nói: - Thất vọng sao?
- Không, ngược lại cuộc gặp hôm nay còn khiến bần tăng yên lòng.
Nếu không lão đã không nói ra kết quả ngay trước mặt Chu hầu gia, lòng người vốn tham lam nhưng Chu hầu gia thì không. Vì vậy lão mới bằng lòng nói ra và không nói nhiều thêm cái gì.
Tuệ Tâm tiếp tục nói:
- Bần tăng nghe nói về những chính sách của Chu hầu gia nhiều đến nỗi thuộc lòng rồi. Chu hầu gia một lòng vì dân khiến bần tăng bội phục. Hi vọng tấm lòng vì dân của Chu hầu gia sẽ không thay đổi, a di đà Phật.
Trong mắt Chu Thư Nhân hiện lên vẻ phức tạp, lão hòa thượng khiêm tốn rồi. Có khi vị này đã nghiên cứu hết những chính sách của anh cũng nên, nói vậy là lão đã tin tưởng anh. Anh nói:
- Mục tiêu của bản hầu vẫn không thay đổi.
Tuệ Tâm đại sư nở nụ cười, nói: - Đại thiện.
Chẳng mấy chốc đoạn đối thoại này đã truyền tới tai Thái Thượng Hoàng và Hoàng Thượng, Thái Thượng Hoàng ho khan một tiếng bảo:
- Con có cái nhìn thế nào về Chu Thư Nhân?
Hoàng Thượng đặt chuỗi ngọc trong tay xuống, trả lời với vẻ mặt đầy nghiêm túc:
- Người bình thường nghe thấy mình là người định quốc an bang thì ít nhiều gì cũng tỏ vẻ vui mừng nhưng Chu Thư Nhân thì lại không, ngược lại còn có vẻ mỉa mai sau khi nghe kết quả.
Chu Thư Nhân tỏ vẻ như xem tướng là như vậy đó hả, chỉ vậy là xong rồi sao?
Thái Thượng Hoàng cười khẽ một tiếng:
- Người này không tin mấy chuyện tướng số, ngoài lúc ghép bát tự thì con cháu nhà họ không xem tướng số gì hết. Nhưng mà có vẻ Tuệ Tâm vẫn còn chuyện chưa nói nhỉ.
Hoàng Thượng đáp: - Cũng không nói với Chu Thư Nhân, chỉ khẳng định tấm lòng vì dân của Chu Thư Nhân thôi.
Thái Thượng Hoàng thì thào:
- Là do ta quá chấp nhất.
Hoàng Thượng lại nói:
- Là do ác mộng quá chân thật thôi ạ.
Thái Thượng Hoàng không muốn nhớ lại, ngài vẫy tay với cháu trai nói:
- Hôm nay cháu luôn có mặt ở đây, trẫm không thích cháu ỷ lại Chu hầu gia quá mức nhưng vẫn phải kính trọng ngài ấy. Chừng mực thế nào thì tự cháu khống chế.
Thái Tử đáp: - Vâng ạ.
Thái Thượng Hoàng tiếp tục nói:
- Chuyện hôm nay thì quên đi.
Thái Tử trả lời:
- Chắc chắn cháu sẽ giữ bí mật.
Cậu ta cũng không ngốc, sao có thể tiết lộ ra ngoài được? Không ngờ ông nội lại tính số cho Chu hầu gia đến hai lần, có thể thấy được ông nội hoàn toàn tin vào chuyện Chu hầu gia là người định quốc an bang. Đã thế thì sao cậu ta có thể để những người khác biết được.
-
Chu gia
Trúc Lan đón Thư Nhân vào, bây giờ nha hoàn bà tử đều ở đây nên cô không tiện hỏi cái gì mà chỉ có thể hỏi:
- Có muốn đi tắm không?
Hôm qua Chu Thư Nhân không đi tắm nên quả thật là muốn tắm rửa, bèn đáp: - Có.
Trúc Lan đi theo vào phòng, nói:
- Vậy anh tắm đi, để em bảo nhà bếp chuẩn bị mấy món anh thích ăn.
Chu Thư Nhân nói: - Đừng làm nhiều quá anh ăn không hết đâu, làm một chút là được rồi.
- Ừ.
Nói xong cô bảo Chu Thư Nhân thay quần áo đi, còn mình thì ra ngoài thu xếp. Chu Thư Nhân tắm sơ một cái, vừa ra đã leo lên giường, uống nước trái cây được chuẩn bị sẵn để giải khát, thấy thoải mái rồi mới cười nói:
- Ổ vàng ổ bạc không thoải mái bằng nhà của mình.
Trúc Lan đã đuổi nhóm nha hoàn ra ngoài, cũng không để ai đứng canh ngoài cửa. Cô nói:
- Hôm nay mấy đứa lão Đại và Xương Nghĩa muốn ở nhà nhưng em không cho, buổi sáng đuổi đi làm hết rồi. Chắc lát nữa là lão Đại sẽ từ thôn trang về đấy.
Sau khi Chu Thư Nhân nghe xong thì kể cho cô nghe chuyện xảy ra trong cung:
- Chuyện này không thể kể cho mấy đứa lão Đại biết được. Hoàng thất cũng tỏ vẻ là anh phải giữ bí mật chuyện này, khi đó trong điện không có người ngoài.
Phải mất một lúc Trúc Lan mới hoàn hồn:
- Tính số cho anh tới hai lần lận à? Có chính xác không?
- Cho dù chính xác hay không thì sự thật là chính sách của chúng ta mấy năm qua đều đúng đắn, so với ác mộng của Thái Thượng Hoàng thì cuộc sống bây giờ đúng là đã định quốc, mà trên đường rời cung Tuệ Tâm đại sư có trò chuyện một lúc với anh, vị đại sư này đúng là có chút bản lĩnh.
Trúc Lan nói: - Vậy nên em mới nói em ghét nhất cái trò xem tướng, năm xưa bà nội Ngô Minh cũng xem tử vi cho Ngô Minh. Chính xác lắm đấy!
Chu Thư Nhân: "..."
Sợ quá sợ quá. Hôm nay đã tính tử vi cho anh một lần rồi, anh lại càng không thể đi chùa Hộ Quốc.
Trúc Lan gõ xuống bàn, nói:
- Chúng ta cứ tiếp tục sinh hoạt như bình thường, đừng để hoàng thất nghĩ nhiều.
- Tự anh biết mà. Nên làm cái gì thì làm cái đó, có đoán mệnh hay không cũng không khác gì.
Trúc Lan cười lạnh một tiếng:
- Anh mơ đẹp nhỉ.
Chu Thư Nhân: - Hả?
- Xem tử vi cho anh tận hai lần, cộng thêm cơn ác mộng của Thái Thượng Hoàng thì anh tưởng hoàng thất sẽ tha cho anh sao.
Chu Thư Nhân: "..."
Chu Thư Nhân rời khỏi hoàng cung, còn rời đi cùng Tuệ Tâm đại sư khiến mọi người ngơ ngác, sau khi tỉnh táo lại, ai cũng muốn biết rốt cuộc trong cung đã xảy ra chuyện gì. Cho nên hai vợ chồng nói chuyện với nhau chưa được bao lâu là Vinh Dụ Đãng đã tới.
Chu Thư Nhân ngậm miệng không nói, anh không muốn nói dối vì nói dối thì phải tìm cách lấp l**m, vậy còn không bằng im lặng không nói luôn cho xong.
Vinh Dụ Đãng xác nhận rằng sẽ không hỏi thăm được gì thì không hỏi nữa, dù sao Thư Nhân về rồi nên lão cũng yên tâm:
- Ta có chuyện muốn nói với ngươi.